🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Siêu tiết kiệm và tiện lợi cho cả gia đình với dòng giấy vệ sinh treo tường TopGia làm từ bột giấy thiên nhiên an toàn, thiết kế 4 lớp dày dặn, siêu dai với tận 1280 tờ cho bạn thoải mái sử dụng!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Cho dù ngài muốn trả tiền thì cũng chẳng cần lén lén lút lút như thế này chứ!" Ta cười hỏi hắn. Hắn ngồi xuống đối diện ta, lại khôi phục gương mặt tảng băng vạn năm. "Nguyệt Cẩm, cô thực sự quá kỳ lạ!" Ta bóc vỏ hạt dưa, hỏi: "Tôi kỳ lạ chỗ nào?" "Cô hình như ngay từ đầu đã biết ta là ai." Ta đâu chỉ biết ngươi là ai, ta còn biết trước kia ngươi là ai, sau này ngươi là ai nữa kìa. Uẩn Dực tiếp tục nói: "Hơn nữa cô căn bản không giống con gái nhà bình thường." Không còn cách nào khác, ta làm Hoa thần quá lâu rồi, khó mà tỏ ra ngạc nhiên hay hốt hoảng như mấy cô gái nhỏ được. Hắn nhìn chằm chằm vào mắt ta, muốn tìm thấy một chút manh mối trên khuôn mặt ta. Ta biết hắn đang đợi lời giải thích của mình, nhưng ta không thể giải thích, chỉ đành hết chén trà này đến chén trà khác mà uống. "Thân phận của cô quá khả nghi, ta không thể để cô trở về, nhưng cũng tuyệt đối không làm hại cô. Từ hôm nay trở đi, cô là nha hoàn trong phủ của ta, phụ trách quét dọn sân viện này." Ta đặt chén trà xuống, cười hỏi: "Có tiền công không?" Sự nghi ngờ trong mắt hắn càng thêm mãnh liệt. "Có, mỗi tháng 5 lượng bạc trắng." Ta phủi phủi vụn bánh trên tay, dõng dạc đáp: "Chốt đơn! Tuy nhiên, ngài phải trông coi nhà cửa của tôi cho tốt, sớm muộn gì tôi cũng phải quay về đó." Tứ hoàng tử không đến viện nhỏ của ta nữa. Ta một mình ở đây tận hưởng sự nhàn hạ tự tại. Mỗi ngày đều có người cơm bưng nước rót hầu hạ, ta chỉ cần chăm sóc tốt cho hoa cỏ trong sân là được. Mỗi tháng lại còn có 5 lượng bạc thù lao, số tiền này đúng là quá dễ kiếm. Đây mới chính là cuộc sống an nhàn lý tưởng của ta chứ! Ta đóng cửa phòng, đang chuẩn bị đọc thoại bản thì Nguyệt Lão tới. "Hoa thần, đây là Lê Hoa Bạch cô muốn, để ở đâu?" "Để dưới bàn sách đi! Đúng rồi Nguyệt Lão, lần sau ông tới thăm ta, có thể mang theo ít Dịch Nhan Đan (thuốc đổi mặt) không?" "Hoa thần cần Dịch Nhan Đan làm gì?" "Nhỡ đâu có người truy sát ta, có Dịch Nhan Đan rồi ta có thể đổi một thân phận khác, bắt đầu cuộc sống mới." "Làm sao có thể chứ? Hiện giờ Hoa thần đã tiếp cận được Vân Dực thành công, chỉ cần cô nỗ lực thêm chút nữa, chuyến lịch kiếp lần này của hắn nhất định sẽ thành công!" Lúc này, cây hoa quế già trong sân thông báo cho ta: "Có người tới." Rầm! Cửa phòng ta bị đá bay, một hắc y nhân lặng lẽ đứng trước mặt ta, dùng kiếm chỉ thẳng vào ta. Ta cảm nhận được sát khí trong mắt hắn, cùng với luồng kiếm khí lạnh lẽo. May mà Nguyệt Lão phản ứng nhanh, vào khoảnh khắc cửa vỡ đã ẩn thân đi mất. Hắc y nhân để lộ đôi mắt sắc lẹm, chất vấn ta: "Cô vừa nãy nói chuyện với ai? Rốt cuộc là ai phái cô tới?" Vị huynh đài này, ta cũng muốn nói thật với ngươi lắm. Nhưng vấn đề là, ta nói Thiên Đế phái ta tới, ngươi có tin không? Ta lặng lẽ lùi lại một bước, nụ cười nịnh bợ hiện lên. "Vị đại hiệp này, ngài hiểu lầm rồi, tôi vừa nãy là tự ngôn tự ngữ thôi, không có ai phái tôi tới cả, thật đấy." Hai bên đang giằng co thì Tứ hoàng tử tới. "Lâm Phong, không được vô lễ!" Hắc y nhân rất nghe lời, thu kiếm lại đứng sang một bên. Uẩn Dực mặc bộ trường bào màu trắng ngà ta mua, tóc cài một cây trâm bạch ngọc. Ta suýt chút nữa đã tưởng vị công tử nho nhã trước mặt này chính là vị tướng quân lạnh lùng trên thiên đình! "Nguyệt Cẩm, không làm cô sợ chứ?" Hắn đột nhiên quay sang Lâm Phong, quở trách: "Ta đã nói với ngươi rồi, Nguyệt Cẩm là khách của bản vương, không được chậm trễ, còn không mau lui xuống!" Ái chà chà, chẳng phải ta là nha hoàn sao? Sao lại biến thành khách rồi? Rốt cuộc đây là vở kịch gì đây? Lâm Phong tựa như một cơn gió, biến mất tăm. Ta cười hỏi Uẩn Dực: "Có muốn uống một chén không?" Ta rót đầy rượu cho Uẩn Dực, hớn hở nói: "Nguyệt Cẩm tạ ơn Tứ hoàng tử! Tôi xin cạn trước." Uẩn Dực lúc này mới cầm chén rượu lên, uống cạn một hơi. Hắn nắm chén rượu, hỏi: "Đây là rượu gì vậy? Sao ta chưa từng được uống bao giờ?" "Đây là Lê Hoa Bạch do tôi tự ủ, độc quyền duy nhất, không có chi nhánh thứ hai đâu." Uẩn Dực nhìn chăm chằm vào ta: "Nguyệt Cẩm, rốt cuộc cô là ai? Ta đã điều tra bấy lâu nay mà không thể tra ra được quá khứ của cô." Ta mỉm cười nhấp thêm một chén rượu nữa. "Quá khứ của tôi, quan trọng lắm sao?" "Dĩ nhiên, nếu không sao ta biết được cô là địch hay là bạn?" Ta ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết trên trời, suy nghĩ một lát. Thu hồi ánh mắt, ta nhìn thẳng vào mắt hắn, đáp: "Có một số chuyện hiện giờ tôi chưa thể nói cho ngài biết. Nhưng ngài có thể yên tâm, tôi sẽ không hại ngài." "Được, ta tin cô." Ánh mắt hắn tựa như đầm nước xanh thẳm không thấy đáy, ta không nhìn ra được bất kỳ gợn sóng nào, cũng không phân biệt được lời hắn nói là thật hay giả. Chúng ta đổi chủ đề, vừa uống rượu vừa trò chuyện. Chẳng mấy chốc, hắn đã say khướt nằm gục trên bàn, không nhúc nhích. Ta ghé sát tai hắn, nói khẽ: "Uẩn Dực, ta là tiên nữ trên trời, thầm thương trộm nhớ chàng lâu lắm rồi. Ta lần này hạ phàm là muốn cùng chàng kết thành phu thê, bạc đầu giai lão, một đời một kiếp một đôi người." Ta nhìn thấy vành tai hắn càng lúc càng đỏ, lại bồi thêm một câu: "Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri. Ta thực sự rất thích chàng, Uẩn Dực!" Ta còn làm theo miêu tả trong cuốn "Nhật ký nhà tắm Vi Vi", ghé sát tai hắn, khẽ thổi vài hơi. Uẩn Dực đang nhắm mắt bỗng hơi cử động đầu, quay cái gáy về phía ta. Ha ha ha, thật là vui! Nếu chàng đã thích giả say thì đừng trách ta không khách sáo nhé! Ta đi vòng sang phía bên kia, khẽ đặt một nụ hôn ấm áp lên má hắn. Mặt hắn nóng thật đấy! "Lâm Phong, chủ tử của ngươi say rồi, mau đưa ngài ấy về nghỉ ngơi." Dứt lời, một luồng gió đen bay tới bên cạnh ta, đỡ vị Tứ hoàng tử đang giả say dậy rồi bay đi mất. Đêm đã khuya, ta vẫn nằm trên giường đọc thoại bản.