🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Áo Thun Ôm Body Giữ Nhiệt Cổ Cao 8 Phân, Tay Dài JUSTDUN C20 – Chất Cotton Dày Dặn, Tôn Dáng
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Ngài cứ yên tâm, tôi sẽ không hại ngài. Nếu tôi muốn hại ngài, tối qua đã chẳng lãng phí tiên đan của mình để cứu ngài làm gì. Chắc ngài đói rồi, tôi đi làm bữa sáng." Ta xuống bếp nấu cháo rau xanh, thổi nguội rồi đút cho hắn từng thìa một. Trong ánh mắt hắn vẫn còn sự nghi ngờ, kiêng dè, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn há miệng húp cháo. Húp xong bát cháo, ta lấy khăn tay ra định lau miệng cho hắn. Thế mà hắn lại nghiêng đầu né tránh. Xì! Ngươi tưởng ta muốn hầu hạ ngươi chắc! Không muốn thì thôi, dẹp luôn! Ta quay lưng rời đi, sau lưng nghe thấy hắn khẽ nói một câu: "Cảm ơn!" Ta khẽ nhếch môi, vậy còn nghe được! Buổi tối, ta tiếp tục cắn hạt dưa, nằm trên giường đọc thoại bản. Hắn nhìn ta, trong mắt đầy vẻ thắc mắc. "Sao cô chẳng hỏi ta điều gì cả?" Ta nhả vỏ hạt dưa, cười đáp: "Ngài muốn nói thì tự khắc sẽ nói, tôi hỏi làm gì cho mệt!" Để tránh ánh mắt của hắn, ta cố ý dùng cuốn thoại bản che trước mặt. Bị ánh mắt hắn nhìn chằm chằm lâu như vậy, ta thực sự lo mình sẽ bị đóng băng mất. Tứ hoàng tử bảo ta ra phố mua cho hắn một bộ quần áo. Mua quần áo không thành vấn đề, vấn đề là, tiêu tiền của ta! Hắn nói hắn rời đi vội vàng, trên người không mang theo tiền, đợi khi nào về nhà nhất định sẽ trả lại cho ta. Ta chọn cho hắn một bộ đồ màu trắng ngà. Trong ký ức của ta, quần áo hắn mặc trên thiên đình cũng là màu này. Ta đặt quần áo lên giường mềm, lấy tờ giấy nợ ra nói với hắn: "3 lượng bạc." Hắn không thèm nhìn tờ giấy nợ, thản nhiên nói: "Ừ, ta nhớ rồi." Người giàu có khác, thật sảng khoái! Buổi trưa, ta làm món thịt heo xào ớt xanh, cà chua xào trứng, khoai tây sợi xào và một đĩa dưa chuột đập dập. Đây đều là những món ăn bình dân ta học được ở nhân gian, mà cũng chỉ biết đúng bốn món này thôi. Tứ hoàng tử nhìn thấy bốn món này lại chau mày. Ta hiểu, hắn từ nhỏ sống trong nhung lụa, chắc là không ăn nổi mấy món cơm gia đình này đâu. Để tránh lãng phí lương thực, ta chỉ xới cho hắn nửa bát cơm. Hắn nghiêng người, lẳng lặng nhận lấy bát đũa, gắp một miếng thịt xào ớt xanh. Ta nhìn hắn với vẻ mặt đầy mong đợi. Hắn chậm rãi nói: "Hương vị không tệ!" Ta híp mắt cười. Tứ hoàng tử ăn hết ba bát cơm, quét sạch sành sanh các món ăn. Là một người đầu bếp, ta rất vui, nhưng ta lại... chưa được ăn no. Sau bữa ăn, ta pha một ấm trà hoa quế, đưa cho Tứ hoàng tử một ly. Hắn nhận lấy ly trà, thong dong nói: "Mùi hương trên người cô rất đặc biệt." Ta cầm lấy chiếc túi thơm đeo ở thắt lưng. "Dĩ nhiên rồi, đây là hương liệu tôi tự điều chế, có thể đuổi muỗi." "Có thể bán cho ta một cái không?" "Được chứ, một cái... năm lượng bạc." Hắn chỉ tay vào tấm vải treo ở góc tường: "Chẳng phải một cái 50 xu sao?" Ta vội cúi người cuốn tấm vải lại, giải thích: "Đó là giá cũ rồi, bây giờ tăng giá rồi." Hắn nhướn mày: "Tăng giá khi nào? Ngay bây giờ sao?" Ta dứt khoát chống nạnh, hơi hếch cằm, lý trực khí tráng đáp: "Đúng vậy, chính là ngay bây giờ!" Tứ hoàng tử bật cười, ta thì ngẩn người ra. Thì ra cái gương mặt tảng băng vạn năm này cũng biết cười à! Lại còn cười đẹp đến thế nữa! Thực ra ta không định tống tiền hắn, ta cũng là vì kế sinh nhai thôi. Ở nhân gian ăn ở đi lại, cái gì mà chẳng cần tiền? Ta không thể ngồi ăn núi lở được! Hơn nữa, để chăm sóc hắn, ta đã hai ngày không ra sạp bán hàng rồi. Cũng phải bù đắp phí tổn thất ngày công cho ta chứ! Cho nên, 5 lượng bạc thực sự không đắt chút nào. Buổi tối, ta sợ Tứ hoàng tử buồn chán, tiện tay rút ra một cuốn trong đống thoại bản. Hắn nhận lấy cuốn truyện, xem được hai trang liền đặt xuống. Ta hỏi hắn: "Không hay à?" Hắn không trả lời, lẳng lặng quay người lại, để lại cho ta cái gáy. Ta tò mò đi tới, cầm cuốn thoại bản đó lên. Ái chà, lấy nhầm rồi! Tuy ngoài bìa viết là "Thi tập Xuân Hạ Thu Đông", nhưng bên trong lại là cuốn "Nhật ký nhà tắm Vi Vi" đang thịnh hành gần đây. Ta sợ Nguyệt Lão đột nhiên ghé thăm, thấy cái tên sách nóng bỏng như vậy sẽ làm tổn hại đến hình tượng Hoa thần tốt đẹp của mình nên đã bọc nó lại một cách đơn giản. Ta nhìn lướt qua đôi tai đỏ ửng của Tứ hoàng tử, thầm nghĩ: Ngươi thật đúng là không biết thưởng thức gì cả! Ta cầm cuốn truyện, nằm lên giường, hào hứng đọc tiếp... Ngủ một giấc đến sáng, ta vươn vai, nhìn về phía giường mềm. Quả nhiên, Tứ hoàng tử đã rời đi không lời từ biệt. Hắn lấy đi một cái túi thơm, còn để lại trên bàn một tờ giấy nợ. "Nợ Nguyệt Cẩm mười lượng bạc trắng, sắp tới nhất định sẽ hoàn trả." Ta hài lòng gật đầu, cẩn thận cất tờ giấy nợ đi. Coi như hắn có lương tâm, còn biết cộng thêm tiền cơm nước và tiền thuốc men. Hoa hải đường nói với ta, trước khi đi, hắn đứng bên giường ta, lặng lẽ nhìn ta rất lâu mới rời đi. Cái tên này, không phải định giết ta diệt khẩu đấy chứ! Nếu không sao lại cứ nhìn chằm chằm ta như thế? Hay là vì ta quá xinh đẹp nên hắn không nỡ rời xa ta? Cũng không phải là không có khả năng này. Ta cứ ngỡ cuộc sống của mình lại có thể khôi phục lại vẻ bình lặng như trước. Đáng tiếc, không phải thế. Hai tên hắc y nhân nhân lúc đêm đen gió cao lẻn vào nhà ta. Hành động của chúng quá nhanh, hoa hải đường không kịp báo tin cho ta, ta đã bị bọn chúng đánh ngất và vác đi. Mở mắt ra, ta thấy mình đang nằm trên một chiếc giường thơm tho mềm mại. Đây là khuê phòng của một nữ tử, rộng rãi sáng sủa, bài trí nhã nhặn. Ta xoa xoa cái đầu, đi ra gian ngoài, thấy trên bàn đặt mấy đĩa hoa quả bánh ngọt. Ta đang ăn bánh hoa quế thì cửa phòng mở ra, Tứ hoàng tử — Uẩn Dực — đang đứng ở cửa.