🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thưởng thức ngay hạt hướng dương Tân Lộc Phát với đa dạng hương vị từ nguyên vị, vị dừa, óc chó đến caramel và táo đỏ, được đóng gói tiện lợi theo định lượng 50g, 60g hoặc 80g cho bạn thoải mái lựa chọn.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Năm mười lăm tuổi cô làm một lần thần nữ của hội đèn Nguyên Tiêu. Thường nói thần nữ yêu thế nhân. Tống Y Xuân vốn chẳng phải thần nữ thượng thiên cũng chẳng ban cho cô bao nhiêu sự thương xót nhưng cô vẫn yêu thương muôn dân thế gian. Cô muốn canh giữ một phương sinh linh vô tội bị liên lụy muốn canh giữ cương vực phụ huynh vì đó mà đổ máu chiến đấu muốn canh giữ người yêu sống trên mảnh đất này tuổi tuổi bình an. Vì thế cô cam nguyện hy sinh chính mình. Chu Sở nhận được tin tức lúc đó cách lúc hắn đến được kinh thành chỉ có ba ngày. Tống Y Xuân là cô gái trong mùa xuân mà nhưng cô rốt cuộc chẳng bước qua được cái mùa đông giá rét đó... Người sau này kể thiếu tướng quân của họ là sự dũng nghị mã đạp liên doanh (ngựa dẫm doanh trại liên tiếp) ngày đó chẳng qua là thấy nửa chiếc diều giấy cũ nát thế mà lại hộc ra một ngụm tâm huyết. Sau đó Chu Sở liền biến mất nửa tháng chẳng ai biết trong hai tuần đó xảy ra chuyện gì chỉ là sau nửa tháng đó mọi chuyện đều thay đổi. Chu Sở vào cung diện kiến thánh thượng cùng hoàng đế liên thủ trừ khử Thất vương kiêu ngạo bấy lâu. Hoàng đế vui mừng khôn xiết trong tiệc mừng công lời khen ngợi dành cho nhà họ Chu chẳng dứt vừa muốn ban thưởng vừa muốn phong hàm. Chỉ là những ngày tốt lành của ông ta cũng chẳng kéo dài bao lâu báo ứng liền tới. Lý Tế vạn vạn chẳng ngờ Chu Sở thế mà lại dám tư tàng chiến phu (giấu riêng tù binh). Chu Sở đem Lý Khuê nhốt như nhốt lợn trong mật thất phủ Tuy Viễn Hầu mỗi ngày đều dùng tên của Lý Tế để kích động hắn. Chu Sở biết chỉ cần giữ mạng Lý Khuê Lý Tế trong thời gian ngắn chẳng dám tùy tiện làm càn. Nguyên nhân căn bản Lý Khuê sống hay không chẳng quan trọng đoạn lịch sử nhục nhã chẳng dám ngoảnh lại đó mới là cốt lõi ảnh hưởng đến ông ta. Càng huống hồ binh quyền vẫn nằm trong tay nhà họ Chu. Hiện giờ Chu Sở chính là muốn lên cái ngai vàng thiên tử đó ngồi chơi một chút cũng chẳng vấn đề gì hắn có thể thay thế Lý Tế bất cứ lúc nào. Nhưng Chu Sở chẳng làm ý của hắn cũng rất rõ ràng tôi làm tướng quân của tôi ông làm hoàng đế của ông nước sông chẳng phạm nước giếng. Nếu không hắn cũng chẳng ngại cùng Lý Tế đánh một trận thật sự. Năm thứ hai sau cái chết của Tống Y Xuân Chu Sở nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi. Ngày hôm đó đúng vào tết Nguyên Tiêu hàng năm. Chu Sở đã quen đi dạo hội đèn ở kinh đô hắn ở đây luôn có thể tìm chút niệm tưởng ký ức quá khứ cũng tốt ảo tưởng chẳng thực tế cũng xong đều khiến hắn thấy an tâm. Biết bao nhiêu lần trong hội đèn Nguyên Tiêu ngoảnh đầu nhìn lại một cái. Nhưng để lại cho hắn chỉ là nơi ngoảnh đầu lại phố phường đèn lửa vạn ngọn. Kỳ vọng bao nhiêu thất vọng bấy nhiêu. Chính vào khoảnh khắc nản lòng này hắn cúi mắt thấy đứa bé gái co ro bên lề đường đó. Mày mắt hệt như dáng vẻ Tống Y Xuân lúc nhỏ hắn vội vàng mở lời hỏi tên và tuổi của cô bé. Đứa bé gái là trẻ mồ côi từ nhỏ chẳng có tên nhưng cô bé nhớ tuổi của mình lí nhí nói một câu "tám tuổi". Hắn nhớ năm đó cô cũng là cái tuổi tám tuổi. Hắn còn nhớ cô nói Chu Sở là thiếu niên anh hùng có hắn ở đây mọi đứa trẻ và bách tính ly tán đều sẽ an cư lạc nghiệp. Thế là cứ như vậy hệt như duyên phận mệnh định Chu Sở nhận nuôi cô và đặt tên cho cô gái này là "Chu Lan". Năm thứ năm sau cái chết của Tống Y Xuân Chu Sở dọn vào trong núi. Ngọn núi này chẳng có đặc điểm gì khác chính là quanh năm lạnh lẽo. Hệt như cách biệt với thế giới bên ngoài chẳng có xuân hạ thu chỉ có sự im lặng và băng giá độc nhất của mùa đông. Chu Sở thích ở đây không bị quấy rầy không bị phiền nhiễu thời gian yên tĩnh năm tháng hòa nhã hệt như cứ thế già đi thời gian đằng đẵng cố nhân chẳng tán. Chỉ cần hâm một ấm trà thanh hương trà nghi ngút tương tư liền theo gió vào tận tim gan. Hắn đang dùng phương thức này để trừng phạt chính mình. Chỉ vì một bí mật từ nhiều năm trước. Lúc đó hắn vừa cùng Tống Y Xuân định thân. Trong tiệc định thân ở phủ Tĩnh An Hầu Tống phu nhân trịnh trọng gọi hắn ra một bên. Chính vào lúc này Tống phu nhân mới nói ra một bí mật giấu kín trong lòng nhiều năm. Hóa ra vị tiên sinh xem bói năm đó không chỉ nhìn ra vấn đề thân thể yếu ớt của Tống Y Xuân mà còn trực tiếp phát hiện mệnh cô sẽ gặp một kiếp nạn. Một người nào đó Tống Y Xuân tình cờ gặp được khi ra ngoài sẽ gián tiếp ảnh hưởng đến cả đời cô thậm chí có khả năng dẫn dắt cô đi đến cái chết. Tống phu nhân lo lắng cho con gái cộng thêm việc Tống Y Xuân từ nhỏ thân thể chẳng tốt cũng là sự thật liền luôn quản cô chẳng cho cô ra khỏi phủ. Con gái lấy chồng sau này mình nhiều lúc quản chẳng được cô. Tống phu nhân chính là cân nhắc đến điểm này mới đặc ý cùng vị con rể tương lai dặn dò tử tế một phen. Chu Sở lúc đó còn trẻ mới nghe chưa thể hiểu được ý nghĩa trong đó chỉ tưởng là Tống phu nhân dặn hắn phải chăm sóc tốt cho Tống Y Xuân. Mà nay mấy năm thời gian trôi qua hắn mới thực sự hiểu thấu ý trong lời nói. Hóa ra Lý Khuê chính là cái "kiếp" lớn nhất trong cuộc đời Tống Y Xuân. Một lần nhận nhầm trong đêm Nguyên Tiêu từ đó đúc nên một đoạn nghiệt duyên. Mà người dẫn Tống Y Xuân ra khỏi phủ chính là chính mình lúc thiếu niên. Cũng có thể nói hắn mới chính là ngòi nổ gián tiếp đó. "Vạn sự nguyên lai hữu mệnh" (Mọi sự vốn dĩ do mệnh). Không có đêm hội đèn Nguyên Tiêu năm đó hắn sẽ chẳng cùng cô quen biết hiểu nhau. Có đêm hội đèn Nguyên Tiêu năm đó cô liền âm sai dương thác mà rơi vào kiếp nạn của vận mệnh. Từ đó độc nhất để lại một mình hắn giữa đất trời mênh mông này chịu tận nỗi đau sinh ly tử biệt nếm trải nỗi khổ tương tư nửa đời người. Năm thứ tám sau cái chết của Tống Y Xuân. Trong núi có một ngôi chùa nhỏ Chu Sở ở đó quyên góp rất nhiều tiền nhang đèn. Chỉ vì để trụ trì đồng ý đặt một bức điêu khắc gỗ ngọc lan trong đại điện mỗi ngày đều nhận được sự siêu độ hộ dưỡng. Bức điêu khắc gỗ ngọc lan đặt xuống liền chẳng được di chuyển hệt như một tấm bia đá nghiêm túc dường như sẽ ở đây mang theo tín ngưỡng của chủ nhân nó tọa lạc tại đây canh giữ ngàn năm.