🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dép nữ xixitiao mềm nhẹ giá rẻ, dép đi trong nhà phong cách dễ thương mẫu mới
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tiểu Xuân nhi từ nhỏ ấy chính là cái tính ham chơi khiến phụ thân mẫu thân lo lắng khiến ca ca lo âu. Đều trách tiểu Xuân nhi quá ham chơi đợi đến một ngày người thân đi xa cửa nhà chẳng còn nữa mới từ thế giới tốt đẹp gia đình tạo ra bước ra nhìn thấy thế đạo tàn khốc chân thực nhất. Viên má ơi tiểu Xuân nhi lớn rồi tiểu Xuân nhi phải đi nơi xa chút canh giữ nơi người thân từng canh giữ. Cô ngồi nơi góc viện nhìn bầu trời hoa lê từng cụm từng cụm. "Viên má đi thôi." Viên má không chỉ một lần cảm thấy Tống Y Xuân kể từ khi đến Thất vương phủ cả con người đều thay đổi quá nhiều. Trưởng thành rồi trầm ổn rồi trở thành dáng vẻ Tống phu nhân ngày trước hy vọng. Nhưng mà bà luôn thấy thiếu mất chút gì đó. "Tiểu thư người muốn lão nô rời xa người đi đâu cơ ạ?" "Viên má đi thôi." Tống Y Xuân chỉ lại lặp lại lời này chẳng biết là đang nói cho Viên má nghe hay nói cho chính mình nghe. "Ý của tôi là bà ra khỏi phủ trước tìm cho hai chúng ta ít nhất một nơi dừng chân tôi lát nữa sau khi thưa với Thất vương điện hạ tự sẽ ra ngoài tìm bà." Kỹ năng diễn xuất của cô đã lô hỏa thuần thanh (đến độ chín muồi) Viên má chẳng nhìn ra sơ hở. Nghĩ đến những gì tiểu thư nhà mình gặp phải ở Thất vương phủ mấy ngày nay Viên má dứt khoát ngay lúc này liền lên đường ra khỏi phủ sớm tìm cho Tống Y Xuân một nơi trú chân sạch sẽ thoải mái. Tống Y Xuân nhìn bóng dáng bà đi xa thầm tính toán thời gian. Lý Khuê còn khoảng một canh giờ nữa về phủ mà sau hai khắc đồng hồ nữa chính là lúc gió to nhất trong ngày. Đến lúc đó chỉ cần cắt đứt sợi chỉ những chiếc diều giấy treo cao trên không này sẽ mượn gió bắc mà thổi về hướng phủ Tuy Viễn Hầu. Họa tiết diều giấy đặc biệt cũng là Chu Sở từng dạy qua cho cô người phủ Tuy Viễn Hầu chỉ cần nhìn thấy nhất định sẽ phát hiện ra. Đình viện thâm sâu. Cô quay đầu nhìn thế gian này lần cuối. Những cung điện tầng tầng lớp lớp những mái hiên kéo dài xa xăm từng giam cầm bao nhiêu thanh xuân của bao nhiêu người mang theo sự mất mát của bao nhiêu sinh mệnh lại chứng kiến bao nhiêu vinh hoa và phú quý. Kinh thành ơi kinh thành nơi đây có không biết bao nhiêu phồn hoa quyền lực chí thượng nhưng chỉ có chí thân chí ái mới có thể tái cấu trúc câu chuyện trong thành. Kéo cắt đứt sợi chỉ diều giấy chúng mượn từng trận gió bắc rời khỏi bầu trời Thất vương phủ. Hiện giờ cô chỉ cần làm một chuyện cuối cùng thôi. Trong viện chẳng có nô tỳ bởi vậy cô cũng chẳng cần kiêng dè. Đem dầu rau tích góp được trong bữa cơm thường ngày tưới lên tấm chăn đơn Tống Y Xuân yên lặng ngồi trong phòng ngủ dùng ngọn lửa của tim đèn châm lên một phòng ánh lửa. Cô biết Lý Khuê chẳng phải kẻ ngốc nhưng cô đồng thời cũng biết Lý Khuê là một tên điên. Lý Khuê có một sự chiếm hữu gần như cố chấp đối với cô bởi vậy đối mặt với sự sống chết của món đồ chơi yêu thích và một đống diều giấy được thả bay cô cược hắn sẽ quan tâm cái trước hơn. Mà đợi hắn phản ứng lại những chiếc diều đó chắc đã được người phủ Tuy Viễn Hầu nhặt được rồi. Lửa cháy ngày càng mạnh cô dứt khoát tựa trực tiếp bên giường chờ đợi ngọn lửa bao vây lấy mình. Lửa lớn là tên trộm tham lam không biết đủ nhanh chóng nuốt chửng những cột hành lang hai bên hướng về phía đấu củng phát động tấn công. Lúc đó cả viện đều sẽ trở thành nhạc viện của pháo hoa cô chắc chắn sẽ chôn thân trong biển lửa. Cô đang chờ đợi đếm ngược sự sống những ký ức hoặc gần hoặc xa hệt như đều quay trở lại rồi. Tống Y Xuân nghe thấy tiếng quở trách của Tống phu nhân lời dặn dò của ca ca lời trêu chọc của Chu Sở... còn có... còn có tiếng khóc của Viên má. Tống Y Xuân khó nhọc nhướng mí mắt lên liền thấy Viên má trước mặt lệ nhãn bà sa (lệ nhòa đôi mắt). "Tiểu thư người sao có thể lừa lão nô chứ?" "Phu nhân đối xử với tôi không bạc tôi đời này sống là người phủ Tĩnh An Hầu chết là ma phủ Tĩnh An Hầu." "Ngày đó là tôi mạng lớn hôm nay cứ để nô tỳ tiễn Hầu gia phu nhân một đoạn vậy!" Viên má run rẩy đứng dậy đem tủ quần áo đẩy về phía cửa viện chặn đứng con đường thoát duy nhất. Oxy trong phòng đang giảm dần bà thở dốc không ngừng nhưng vẫn cười nói với Tống Y Xuân. "Viên má đã nói rồi tiểu thư ở đâu Viên má ở đó." "Tiểu thư Viên má sẽ chẳng thất tín đâu."
Ngày hôm đó Lý Khuê tan triều về phủ còn chưa lại gần từ xa đã thấy Thất vương phủ ánh lửa mịt mù. Lửa cháy rất mạnh một trận lửa lớn mãi đến đêm khuya mới cháy hết. Người bị đè dưới những công trình đổ nát lại bị cháy lâu như vậy sớm đã thành lớp tro chạm vào là vỡ. Đến cả một cái xác cũng chẳng để lại. Trong kinh thành chẳng ai biết trong Thất vương phủ chết một vị thiên kim của Tĩnh An Hầu. Chẳng ai biết thực ra cô sợ đau nhất một chút trầy xước cũng có thể khiến cô khó chịu hồi lâu. Tống Y Xuân trước khi chết thực ra đang nghĩ cô thế này cũng coi như cứu giúp thiên hạ bách tính rồi nhỉ? Vậy có phải coi như thực hiện được lời dặn dò trước lúc lâm chung của Tống phu nhân không? Cô rất muốn đến trước mặt mẫu thân mà nói: "Nương thân người xem giờ con cứu được bao nhiêu sinh mạng rồi tiểu Xuân nhi trở nên dũng cảm rồi còn trưởng thành hơn nữa con chẳng làm phủ Tĩnh An Hầu mất mặt bao giờ chẳng bao giờ cả." "Người xem... con gái người giờ cũng là đại anh hùng đỉnh thiên lập địa rồi." Nhưng cô chẳng cách nào nói được nữa cơ thể cô ngày càng nặng ngày càng đau…