🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tóc giả kẹp dài thẳng xoăn light 60cm lọn nhiều màu phong cách Hàn Quốc Galistore
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Người đàn ông dùng vô số nụ hôn để thay cho lời xin lỗi, sau đó mới đưa tôi về Lâm phủ thỉnh tội. Cũng may cha tôi cảm thấy dù sao cũng đều là gả con gái mình, không sao cả. Lại vì danh dự của tam tỷ mà để tôi trở thành tam cô nương Lâm Hinh Nhi nhà họ Lâm, để tam tỷ trở thành ngũ cô nương Lâm Uyển Nhi. Tam tỷ vẫn còn đang đau khổ tuyệt vọng vì gã tồi đó, nên cũng chẳng có ý kiến gì. Giang Nghiêu trở thành Chu Ti. Lâm Uyển Nhi trở thành Lâm Hinh Nhi. Chuyện này đúng là đủ huyền ảo rồi đó... "Vậy nên, rốt cuộc anh với Liễu Thanh Yên quen nhau thế nào?" "Nương tử đoán xem?" Người đàn ông chậm rãi liếm vành tai đang đỏ lên của tôi. "Ưm... sao anh lại vô lại thế này chứ, đang nói chuyện chính kinh với anh đó!" Tôi vùng vẫy ngồi dậy khỏi vòng tay hắn, bất mãn lườm hắn một cái. Hắn cười khẽ một tiếng, đưa tay kéo tôi trở lại vào lòng, nhỏ giọng nói: "Nàng ta gặp thổ phỉ ở Giang Nam, ta ra tay cứu giúp, chỉ có vậy thôi." Khớp rồi. Nhưng tôi lại cảm thấy có gì đó không ổn. Hắn vì tôi mà giết Lưu Nhị Cẩu, lại vì không muốn liên lụy tới tôi mà trốn khỏi kinh thành. Sau khi tới Giang Nam, đã gặp nữ chính Liễu Thanh Yên. Chuyện này, dường như là do tôi thúc đẩy? Một người qua đường Giáp như tôi, lại có năng lực này sao, vậy tại sao vẫn không ra được khỏi kinh thành chứ? "Hóa ra là vậy." Tôi gật đầu, trong lòng có chút không cam tâm, "Vậy anh không thích nàng ta? Anh không cảm thấy... trên người nàng ta tỏa ra một luồng... hào quang mê hoặc sao?" "Có thời gian để tâm vào những chuyện này." Hắn khẽ vuốt ve má tôi, trong mắt đầy vẻ nhu tình, "Chẳng thà hôn ta cho thật tốt." Tôi nghe vậy, vẫn bất mãn lẩm bẩm: "Giờ anh nói vậy thôi, sau này thì chưa chắc đâu..." Hắn xoay mặt tôi lại cho thẳng, hiếm khi nghiêm túc một lần. "Sau khi mẹ nuôi lâm bệnh qua đời, bảo ta quay về tìm người thân, ta đã không đi." "Nhưng khi ta nghe thấy nương tử nói, chỉ có Chu Ti mới cứu được nàng, ta liền quyết định quay về nhận thân." "Nếu không có cái thân phận Chu gia công tử này, e là thực sự cưới không nổi nàng." Tôi mặt đầy kinh ngạc: "Tên thật của anh thực sự là Chu Ti sao?" "Chu Tử Du." Hắn kéo dài giọng điệu lười biếng, "Ta vốn theo họ mẹ nuôi là họ Giang, Chu gia bỏ rơi ta, nếu không phải vì nương tử, ta căn bản chẳng có ý định đổi họ." Chu Tử Du? Cái tên nghe quen quá, không biết tôi đã nghe thấy ở đâu rồi nhỉ? Chu Ti dường như không có ý định quay lại Giang Nam. Để kiểm chứng xem vị Chu Ti này có phải là vị Chu Ti kia hay không, tôi vẫn miệt mài dọn đường cho hắn. "Rằm tháng tám, ở chùa Cảm Niệm sẽ có một buổi pháp sự, tôi đã lo liệu trên dưới xong xuôi rồi, anh có thể tới đó thử vận may xem sao." Trong sách, Thái tử điện hạ vi hành tới chùa Cảm Niệm, để làm pháp sự cho Hoàng hậu nương nương thường xuyên gặp ác mộng, nhưng lại gặp phải thích khách. Lúc phát cháo, Chu Ti và một đám ăn mày cũng ở gần đó. Hắn nhận ra khí chất của Thái tử không tầm thường, liền đi theo sau. Quả nhiên đã chực chờ cơ hội cứu được ngài ấy, nhưng bản thân cũng bị trọng thương. Thái tử đã mời đại phu cho hắn, để lại bạc cảm tạ. Số tiền này đã khiến vận mệnh của Chu Ti xảy ra một sự thay đổi nghiêng trời lệch đất. Sau đó khi Chu Ti một lần nữa xuất hiện trước mặt Thái tử, nhờ có bước đệm này, hắn liền thăng tiến nhanh hơn. "Tiết trung thu, ta chỉ muốn tỉnh dậy trong lòng nương tử mà thôi." Chu Ti đã từ chối đề nghị của tôi. Tôi cười mắng: "Nếu không quyền không thế, lỡ như có chuyện gì xảy ra thì sao?" Hắn cũng cười: "Nương tử sao biết tới chùa Cảm Niệm là có thể có được quyền thế?" Tôi nghệt mặt ra: "Ơ..." Những ngày tháng sau khi kết hôn với Chu Ti, hầu như ngày nào cũng bị hắn giữ chặt trên giường, đòi hỏi không biết bao nhiêu cho đủ. Tôi cũng hoàn toàn giải phóng thiên tính của mình. Không có sự áp bức của người mẹ, cũng chẳng có lễ nghi thế tục. Hắn chỉ để tôi được là chính mình, chẳng bao giờ hỏi tiền bạc của tôi từ đâu mà có. Nhưng lại có thể cung cấp tiền bạc cho tôi tiêu xài không bao giờ dứt. Mấy vụ làm ăn nhỏ của tôi phát đạt như diều gặp gió, với tư cách là ông chủ ẩn danh, có tiền cũng là chuyện bình thường. Nhưng Chu Ti sao cũng là một kẻ không thiếu tiền chứ? Mỗi lần hỏi hắn lấy đâu ra tiền, hắn luôn bảo là đi ăn xin mà có. ... "Thẩm đại nhân của Ty Hình Án sắp điều chuyển tới phủ thành, tôi đã gửi tới Thẩm phủ công tử hai bức thư họa, hắn đã đồng ý sắp xếp cho anh gặp Thẩm đại nhân một lần, anh hoàn toàn có thể tới chỗ ông ấy để tìm một con đường thăng tiến?" Trong sách Chu Ti sau khi trải qua chuyện Thái tử bị thích khách, cơ hội thứ hai chính là lúc gặp Thẩm đại nhân, được nhìn ra tài năng, mang theo bên người một thời gian. Nhưng sau đó vì tính tình hắn không đủ tròn trịa, nên đã bị ghét bỏ, Thẩm đại nhân lại điều hắn đi nơi khác. Nhưng đây chính là khởi đầu để hắn bước vào chốn quan trường, muốn đổi đời thì có thể cân nhắc một chút. Nhưng Chu Ti căn bản chẳng thèm nghe tôi nói chuyện. Hắn ép tôi xuống giường, giọng nói đầy vẻ tê dại: "Tháng này vẫn là ở bên cạnh nương tử quan trọng hơn, có lẽ không có cách nào hoàn thành nhiệm vụ mà nương tử sắp xếp rồi." ... Tháng hai mùa xuân, các cử nhân cả nước tập trung tại kinh sư để thi hội, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt. Tôi nằm trong lòng Chu Ti: "Kỳ thi khoa cử năm ngoái, thật ra tôi đã đi đấy." "Thật sao?" "Ừm, cứ ở trên xe ngựa không dám xuống, lúc đó anh đang đợi tôi phải không?" Chu Ti mỉm cười, "Vậy nàng đã xem chưa? Thứ hạng của Chu Tử Du." Tôi ngẩn người một lúc, Chu Tử Du? Đúng vậy, thủ khoa kỳ thi hương năm đó, đúng thực là họ Chu, nhất thời tôi chẳng nhớ ra. "Anh chính là... Chu Giải nguyên sao?" "Phản ứng của nương tử, chẳng phải là quá chậm chạp rồi sao." Hóa ra Chu Ti không biết lấy một chữ bẻ đôi chỉ là đang trêu chọc tôi sao? Chẳng trách tôi cảm thấy lúc dạy hắn viết chữ, đôi bàn tay hắn cứ ngượng ngượng nghịu nghịu.