🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bông Tai Nữ Mạ Bạc S925 Nhiều Kiểu Dáng Nhỏ Gọn Khuyên Tai Thời Trang
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Kể từ khi biết chuyện, tôi đã hiểu rằng tương lai mình sẽ như một quân cờ, bị đem gả cho một người hoàn toàn xa lạ. Hai nước liên minh, chỉ phúc vi hôn. Nghe qua tưởng như một cuộc đời bi kịch, có thể nhìn thấu đến tận cùng ngay từ khi vừa mới chào đời. Nhưng hai cụm từ này đặt cạnh nhau đối với một công chúa mà nói, lại là chuyện không thể bình thường hơn. Tôi họ Độc Cô, tự Quân Phàn, tên độc một chữ Tụng. Tôi là Trưởng công chúa của nước Vĩnh Lạc, cũng là hoàng tự đắc lực nhất của phụ hoàng, và hơn hết, là người đàn bà khiến đám triều thần phải kiêng dè nhất. Tôi sinh ra từ bụng Hoàng hậu, là hoàng tự đầu tiên của phụ hoàng. Từ lúc lọt lòng đã trở thành đích Trưởng công chúa được muôn người vây quanh như sao chẻ trăng, là thiên kim quý nhân được vạn người chú mục. Ma ma dạy dỗ không chỉ bắt tôi học cách tuân thủ cung quy, tinh thông Tứ thư Ngũ kinh, cầm kỳ thi họa, mà còn phải hiểu lễ nghĩa, phép tắc hơn hẳn đám đại tiểu thư khuê các của các triều thần. Phụ hoàng rất yêu thương tôi, bởi vậy thường xuyên mang tôi theo bên mình khi xử lý chính vụ, thị sát dân tình. Dần dà, tôi bắt đầu quen thuộc với quốc sự, việc nhìn thấu nhân tình thế thái đối với tôi đã là chuyện thường bữa. Từ việc ban đầu giúp mẫu hậu lo liệu một số sự vụ trong cung, đến việc dần dần giúp phụ hoàng lôi kéo lòng người, chiêu mộ hiền tài, tôi nghĩ ý nghĩa cuộc đời chẳng qua cũng chỉ đến thế. Nhìn đất nước mình hưng thịnh, san sẻ nỗi lo với cha mẹ, mưu cầu phúc lợi cho bách tính. Những việc này không chỉ hoàng tử mới có thể làm, công chúa cũng có thể làm được. Tất nhiên, tất cả đều nhờ vào sự thiên vị và tin tưởng của phụ hoàng dành cho tôi. Chính điều đó mới giúp tôi bình an vô sự giữa những lời gièm pha, can gián của đám triều thần. Hạnh phúc không? Tôi nghĩ chắc là có... Ít nhất, trong số rất nhiều công chúa hòa thân trong lịch sử, tôi không phải tồn tại như một đóa hoa tơ hồng – bị nuôi nhốt trong cung chờ ngày gả đi, chuyển từ cái lồng này sang cái lồng khác. Chỉ cần còn một hơi thở, sẽ chẳng có ai bận tâm. "Tụng Nhi, tháng sau con tròn mười bảy tuổi rồi, đã nghĩ xem muốn quà sinh thần gì chưa?" "Hôm qua phụ hoàng con còn nói với mẫu hậu là đã chuẩn bị xong quà cho con rồi, nói con nhất định sẽ thích, cái điệu bộ đó đắc ý không để đâu cho hết. Con mau nói thầm với mẫu hậu xem năm nay có muốn gì không, mẫu hậu không muốn lại bị phụ hoàng con thắng đâu." Mẫu hậu xưa nay tính tình ôn hòa, tình cảm với phụ hoàng rất sâu đậm. Hai người ở bên nhau luôn mang lại cảm giác của một đôi vợ chồng từ thuở thiếu thời bầu bạn đến lúc bạc đầu. "Nếu nói thứ muốn nhất... nữ nhi muốn mãi mãi ở bên cạnh hai người, thấy sao ạ?" Tôi làm bộ suy nghĩ nghiêm túc, nửa đùa nửa thật đáp lại. Mẫu hậu xoa đầu tôi mỉm cười, thần sắc không đổi nói: "Nghịch ngợm, bao nhiêu tuổi đầu rồi còn nói thế." Tôi cũng chỉ cười cười, không tiếp lời. Sinh thần mười bảy tuổi qua đi, đồng nghĩa với thời gian được ở lại Vĩnh Lạc chỉ còn một năm nữa thôi. Không phải tôi đa sầu đa cảm, chỉ là theo thời gian trôi qua từng ngày, trong cung, triều đình, hay ngoài phố thị... đâu đâu cũng bàn tán chuyện Trưởng công chúa sắp đi hòa thân. "Ngươi nói xem, công chúa của chúng ta sắp đi hòa thân rồi, sao Bệ hạ vẫn đối xử tốt với công chúa như vậy?" "Ta nghe nói hôm qua Bệ hạ còn để Trưởng công chúa vào Ngự thư phòng..." Bức tường cung cao ngất, nước sơn màu đỏ thắm... Ngẩng đầu là cây ngô đồng xanh mướt, trên cây treo không biết bao nhiêu dải lụa hồng. Tiếng bàn tán đó chỉ cách tôi một bức tường, tôi ngước mắt nhìn lên, không biết là đang nhìn trời hay nhìn cây... Trĩ Vân nghe không nổi nữa, có lẽ thấy đôi mày tôi khẽ cau lại, cô ấy bước lên phía trước nói: "Công chúa, nô tì đi bắt bọn họ lại!" "Trĩ Vân, họ cũng đâu có nói sai, phải không?" Tôi quay người nhìn bức tường cung dày đặc kia, gương mặt đã trở lại vẻ bình lặng. Tường cung dù dày đến đâu cũng không ngăn nổi những lời ra tiếng vào. Ai nấy đều kiêng dè vị công chúa là tôi đây, vì phụ hoàng, và cũng vì thủ đoạn của tôi. Nhưng họ cũng đều không hiểu, tại sao một công chúa định sẵn là không giữ lại được, mà trong tay lại nắm giữ nhiều thế lực đến thế. Thật ra chuyện này rất dễ hiểu, tôi đã không ở lại được thì sẽ không tranh đoạt vị trí đó, dùng tôi sẽ thuận tay hơn. Nhưng còn về việc tại sao rõ ràng tôi đều biết hết mà vẫn tham gia vào nhiều chuyện như vậy... tôi cũng không biết nữa. Nhân tình nóng lạnh, đạo trị quốc của quân vương, những điều này tôi đã biết từ nhỏ. "Bệ hạ, sứ thần Nghiệp quốc ngày mai sẽ tới, đi cùng còn có Nhiếp chính vương của Nghiệp quốc, có thể thấy Nghiệp quốc rất coi trọng việc hòa thân này!" "Thần có thể hiểu Bệ hạ thương xót công chúa, nhưng hôn kỳ đã cận kề, Bệ hạ không thể cứ để công chúa tự ý ra vào triều đình như vậy nữa, điều này thật không ổn!" "Bệ hạ..." Trên đại điện là tiếng phẫn nộ của các triều thần. Tôi cố ý đợi tan triều mới tới tìm phụ hoàng bàn bạc công chuyện, không ngờ lại nghe thấy những lời này ở ngoài cửa. Phải rồi, còn ai mà không mong tôi rời đi cơ chứ? Đối với họ, sự ra đi của tôi chính là "thanh quân trắc", là chuyện đại hỷ nên chúc mừng mới phải. Chuyện định nói với phụ hoàng hôm nay, giờ phút này tôi đã thông suốt rồi. Tôi mỉm cười bất lực, quay người rời đi. Đêm đó phụ hoàng cố ý đến tẩm cung của tôi rất muộn. Ông ngồi bên giường nhìn tôi đang giả vờ ngủ, thở dài: "Tụng Nhi, đừng trách phụ hoàng gửi con đi. Những năm trước khi Vĩnh Lạc chưa lập quốc, phụ hoàng đã hứa với Nghiệp quốc. Những năm qua đối xử tốt với con, trong lòng phụ hoàng thấy hổ thẹn. Nhưng Vĩnh Lạc rốt cuộc không bằng Nghiệp quốc, phụ hoàng không đủ năng lực giữ con lại, là phụ hoàng có lỗi với con." Đêm đó tôi không khóc, và tôi nghĩ sau này mình cũng sẽ không khóc nữa. Mười tám tuổi, năm thứ ba sau khi cập kê, tôi lần đầu tiên nhìn thấy vị Hoàng đế Đại Nghiệp đã được chỉ phúc vi hôn với mình – Vũ Văn Tu. Ngày đầu gặp mặt, hắn lại đích thân đến trước cổng thành đón tôi. Tôi được dìu xuống xe ngựa, chiếc mũ phượng nặng nề đè lên đầu quá lâu khiến cả người tôi cứng đờ.