🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên với má hồng kem OFÉLIA Lolli Liquid Blush, chất kem mướt mịn như tan vào da cho hiệu ứng đôi má ửng hồng tự nhiên, trong trẻo đúng chuẩn nàng thơ.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Ở kiếp trước, sau khi Thái tử say rượu sủng hạnh tôi, người đã cho quân lính tìm kiếm khắp nơi tung tích người con gái đêm đó. Nhưng dưới lời khuyên can của người tỷ muội tốt, tôi đã không thừa nhận. Ngờ đâu, cô ta lại mạo danh tôi, trở thành sủng phi của Thái tử. Ma ma đối xử tốt với tôi bị cô ta vu oan tội trộm cắp, bị đánh gậy cho đến chết. Tôi quỳ lạy cầu xin cô ta thả tôi ra khỏi cung, nhưng lại bị cô ta và Quận chúa dùng thạch tín đầu độc. Được sống lại một đời, sủng ái của Thái tử tôi muốn, mà mạng của bọn họ tôi cũng muốn!" "Các ngươi đều là cung nữ của Phưởng Tú Các, tối hôm qua, ai đã đến đình nghỉ mát phía sau các, đánh rơi chiếc khăn tay này?" Lời vừa thốt ra, toàn bộ cung nữ Phưởng Tú Các bắt đầu xì xào bàn tán. "Các ngươi nghe nói gì chưa, tối qua Thái tử điện hạ đã sủng hạnh một cung nữ của Phưởng Tú Các chúng ta đấy." "Ai mà tốt số vậy? Chẳng phải là một bước lên mây, hóa phượng hoàng rồi sao!" Dưới sự ra hiệu của Cao công công, mọi người mới im lặng trở lại. Lần này, tôi không mảy may do dự, cướp lời trước khi Quy Ương kịp lên tiếng, uyển chuyển hành lễ với Cao công công. "Bẩm Cao công công, chiếc khăn tay này là của nô tỳ." Kiếp trước, Cao công công trực tiếp đưa Quy Ương tới Đông Cung, rất nhanh sau đó cô ta được phong làm Thị thiếp. Sau đó, Hoàng hậu nương nương ban thưởng vô số kỳ trân dị bảo. Nghe đồn Thái tử điện hạ còn vì cô ta mà công khai khiển trách Trường Lạc quận chúa. Từ đó, cô ta trở thành người phụ nữ duy nhất và tôn quý nhất Đông Cung. Dù chỉ là một Thị thiếp, ngay cả Trường Lạc quận chúa ngang ngược nhất cũng phải nể mặt cô ta vài phần. Khác với kiếp trước, lần này Cao công công không nói gì thêm. Ông chỉ cúi người hành lễ với tôi, rồi cùng các tùy tùng lui sang một bên... Đang lúc tôi còn hoang mang, thì thấy một vạt bào màu trăng hiện ra từ sau hòn non bộ. Tôi nghe thấy tiếng người nói: "Tề Chiêu, nàng có nguyện ý vào Đông Cung không?" Người tới tay cầm quạt xếp, chính là Thái tử Bùi Chi Tề. Chàng thanh cao như vầng trăng sáng, khiến người ta không kìm được mà nảy sinh lòng ngưỡng mộ và cả những vọng niệm. Hồi tưởng lại đêm ân ái dưới ánh trăng ấy, tôi bị chàng đè dưới thân mặc sức chiếm lấy, những ngón tay như ngọc gạt đi giọt lệ nơi khóe mắt tôi. Tim tôi bỗng loạn nhịp, đúng lúc chạm phải ánh mắt chàng, làn tóc xanh theo gió nhẹ vương trên vạt áo bào. Sự xuất hiện của Thái tử là điều kiếp trước không hề có. Dù là kiếp trước hay kiếp này, ngoại trừ cái đêm hoang đường ấy, trong ký ức của tôi, tôi chưa từng gặp mặt chàng. Kiếp trước tôi cứ ngỡ Quy Ương là người bạn tốt nhất, là người đối xử tốt với tôi nhất sau Mạnh ma ma. Tôi vì có tài thêu thùa xuất chúng nhưng lại ít nói nên thường xuyên bị kẻ khác mỉa mai, mỗi lúc như vậy, Quy Ương đều đứng ra bảo vệ tôi, còn tôi cũng giúp cô ta thêu vài món đồ coi như báo đáp. Thế nhưng kể từ khi cô ta mạo danh tôi trở thành sủng phi của Thái tử. Tôi không đợi được tin tức cô ta thả tôi ra khỏi cung, mà lại đợi được tin Mạnh ma ma qua đời, và bát thạch tín tiễn tôi vào chỗ chết. "Có trách thì trách mệnh ngươi không tốt, lại được Điện hạ sủng hạnh." Quy Ương lạnh lùng nói, gương mặt vốn dĩ ngọt ngào nay trở nên vặn vẹo. "Nể tình tỷ muội bấy lâu, nói thật cho ngươi biết, đây cũng là mệnh lệnh của Trường Lạc quận chúa." Cô ta sai thái giám bên cạnh ấn chặt tôi xuống, đích thân đổ thạch tín vào miệng tôi, hoàn toàn không màng đến chút tình nghĩa xưa cũ. "Ngươi chắc chưa biết nhỉ, bà già đó vốn dĩ không phải chết đâu. Ban đầu định nói là ngươi trộm viên minh châu mà Trường Lạc quận chúa dâng lên Hoàng hậu để làm cát phục, nhưng bà ta vì muốn bảo vệ ngươi nên đã nhận tội thay. Bà ta trước nay vẫn luôn coi thường ta, chết đi thật là đáng đời. Ha ha ha ha ha." Ý thức dần mờ mịt, tôi đau đớn lăn lộn trên mặt đất, lúc chất độc phát tác, tôi cảm thấy như gan ruột đứt đoạn, đau thấu tận xương tủy. "Ta không được như ý, ngươi cũng đừng mong được sống!" Tôi mơ hồ nghe thấy những lời đó, vạn vật trần thế dường như ngày càng rời xa... Tôi luôn cảm thấy mình không nên có kết cục như thế này. Tôi còn rất nhiều việc chưa hoàn thành, chưa từng đi xem non sông gấm vóc của thiên địa này, chưa giúp Mạnh ma ma làm ra những tác phẩm thêu đẹp nhất thế gian, thậm chí còn chưa tìm lại được ký ức của chính mình... Giờ đây mọi kỳ vọng của tôi đều tan vỡ, ngay cả người đối xử tốt nhất với tôi cũng đã chết. Cuối cùng tôi chỉ có thể nôn ra một búng máu lớn, sau khi chết bị ném xác ra bãi tha ma một cách lặng lẽ... Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở lại cái ngày định mệnh thay đổi cuộc đời ấy. Đối diện với ánh mắt lo lắng đầy chột dạ của Quy Ương, cùng tà áo bị cô ta vò nát sau lưng, tôi thầm hiểu rõ mọi chuyện, giấu đi nụ cười lạnh và sự hận thù nơi khóe miệng. "Nô tỳ ngưỡng mộ Thái tử điện hạ đã lâu, tự nhiên là nguyện ý ạ." Sau đó, tin tức Thái tử điện hạ nhìn trúng một cung nữ lan truyền khắp lục cung. Đồn rằng kể từ sau khi Tống tướng quân thông đồng phản quốc, cả nhà bị lưu đày, vị Hoàng quý phi từng được sủng ái nhất mực cũng tự vẫn theo, còn vị hôn thê của Thái tử - vị tiểu thư nhà họ Tống ấy - đã lâm bệnh qua đời trên đường lưu đày. Nghe hung tin này, Thái tử khi ấy mới mười hai tuổi đã lâm trọng bệnh, suýt chút nữa không qua khỏi, từ đó về sau chàng không còn màng đến chuyện tình ái. Hoàng đế đối với hôn sự của Thái tử luôn cảm thấy hổ thẹn, nên cũng mặc kệ chàng. Nay mười năm đã trôi qua, Thái tử đã đến tuổi nhược quán nhưng ngay cả một Thị thiếp cũng không có, những công tử thế gia cùng lứa con cái đã có mấy đứa rồi. Bởi vậy, mọi người đều tò mò rốt cuộc là nữ tử phương nào lại có thể trở thành người phụ nữ đầu tiên của Thái tử. Cứ thế, tuân theo ý chỉ của Hoàng hậu, tôi tới Phượng Nghi Cung. "Hoàng hậu nương nương, thần thiếp thấy dung mạo nàng ta bình thường, vậy mà cũng lọt được vào mắt xanh của Thái tử điện hạ sao?" Lan Quý phi, người đang được sủng ái nhất hậu cung, quả nhiên rực rỡ phi phàm như lời đồn, gương mặt như hoa kiều diễm, lời nói cũng chẳng chút nể nang.