🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dép đi trong nhà phòng tắm văn phòng đế dày chống trượt chống thấm nước khử mùi dép nam nữ Unisex
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tôi không rời đi ngay mà đợi cho đến khi Lục Vũ Hi tỉnh lại, nhân lúc Tư Hàn bị bác sĩ gọi đi, tôi đã kể lại đoạn đối thoại vừa rồi cho cô ta nghe. Lục Vũ Hi kích động nói, "Không thể nào, là cô lừa tôi, anh ấy sẽ không không yêu bảo bảo đâu." Tôi lạnh giọng nói, "Tin hay không tùy cô, tôi nói cho cô biết chỉ là muốn cô hiểu rằng, cái thai này hai người giữ hay không không liên quan gì đến tôi, đừng có đổ nước bẩn lên người tôi." Lục Vũ Hi nắm chặt nắm đấm, ánh mắt phức tạp nhìn tôi, "Tôi hy vọng sau này, cô đừng gặp Tư Hàn nữa, tôi muốn cho bảo bảo một gia đình trọn vẹn." Đây là một yêu cầu vô lý, tôi đương nhiên sẽ không nuông chiều cô ta, "Hai nhà Thẩm - Tư là thế giao, chúng tôi là người trong cùng một giới, trên thương trường khó tránh khỏi lúc đụng mặt, dựa vào cái gì mà bắt tôi phải cố ý tránh né?" "Hy vọng cô hiểu rõ một chuyện, là hai người có lỗi với tôi nợ tôi, chứ không phải tôi có lỗi với hai người." Cũng chỉ là một người phụ nữ tội nghiệp, tôi nhìn cô ta đầy thương hại, chẳng cần tôi ra tay thì ngày tháng của cô ta e là cũng chẳng dễ dàng gì. Nhà họ Tư không phải dễ bị nắm thóp như vậy đâu, muốn dựa vào đứa trẻ để thượng vị thì e là cô ta sắp vỡ mộng rồi. Sau ngày đó, tôi chặn số của cả hai người. Thỉnh thoảng vẫn có tin tức của hai người truyền đến tai tôi, nghe nói chuyện Lục Vũ Hi mang thai đã nhanh chóng truyền đến tai người nhà họ Tư. Tư phu nhân trực tiếp dẫn người đến cửa, sỉ nhục cô ta một trận, nói cô ta đừng hòng dựa vào cái bụng mà bước chân vào cửa, cho dù cô ta có sinh con ra nhà họ Tư cũng sẽ không nhận. Còn Tư Hàn, cũng không như mọi người dự đoán, đấu tranh cho tình yêu đến cùng, nhất quyết đòi cưới cô ta. Cô bạn thân vừa buôn chuyện với tôi vừa thở dài, "Lục Vũ Hi vẫn còn quá ngây thơ, trong cái vòng tròn này chân ái đáng giá mấy xu. Bao nhiêu đôi yêu nhau rầm rộ, cuối cùng đàn ông chơi chán rồi vẫn cưới người phụ nữ môn đăng hộ đối thôi." Dù tàn khốc, nhưng đó là hiện thực. Tôi nhàn nhạt nói, "Có lẽ cô ta tự thấy mình là người đặc biệt, có thể đi đến cuối cùng." Cô bạn thân cười nhẹ một tiếng, "Cứ đợi mà xem còn nhiều trò hay, chúng ta cứ thong thả xem kịch là được. Tiệc sinh nhật của Tư phu nhân, cậu có đi không?" "Đương nhiên là đi rồi, nếu không lại tỏ ra tôi chột dạ." Đến ngày sinh nhật, tôi khoác tay Giang Diên trang điểm lộng lẫy tham dự. Tại cửa, tôi nhìn thấy Lục Vũ Hi mặc chiếc váy trắng, cô ta bị chặn lại vì không có thiệp mời nên không vào được, sốt sắng nói, "Tôi là bạn gái của Tư Hàn, các người để tôi vào." Tôi chỉ liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, lướt qua Tư Hàn đang vội vã từ trong bữa tiệc đi ra. Vào trong, tôi tặng món quà mình đích thân lựa chọn cho Tư phu nhân, "Bác gái, sinh nhật vui vẻ ạ." Tư phu nhân nhìn tôi với ánh mắt đầy tiếc nuối, "Không cưới được cháu là điều nuối tiếc của Tư Hàn." Bên cạnh, Lục Vũ Hi đi theo Tư Hàn bước vào, mặt trắng bệch, cung kính đưa món quà mình đã chuẩn bị kỹ lưỡng ra, "Bác gái, cháu..." "Ta không phải quà của ai cũng nhận đâu." Tư phu nhân hoàn toàn không giơ tay ra, mặt đầy vẻ ghét bỏ. Lục Vũ Hi ngượng ngùng thu tay lại, cố nén không khóc. Tư phu nhân ngay trước mặt cô ta, ân cần dặn dò tôi tối nay phải ăn ngon chơi vui, sau đó lạnh giọng cảnh cáo Tư Hàn, "Đừng có hạng mèo mả gà đồng nào cũng dắt đến đây, đây không phải là nơi ai cũng có tư cách đến đâu." Tôi thực sự đã chán ngấy mọi thứ, không nhịn được đảo mắt một cái, khoác tay Giang Diên bỏ đi. Giang Diên đắc ý thì thầm vào tai tôi, "Hắn ta đúng là một người đàn ông tồi, vẫn là anh tốt hơn, ngày đêm đều bao em hài lòng." Tôi không nhịn được véo cánh tay anh ấy một cái, "Anh tốt nhất là cứ tốt mãi như thế này đi, nếu không cẩn thận tôi đá anh đấy." Rượu quá ba tuần, bữa tiệc đã đi được nửa chặng đường. Giang Diên bị kéo đi tiếp khách, tôi đi giày cao gót nên mệt, ngồi xuống ghế sofa trong góc. "Thẩm Đường, cô đã phản bội tôi từ lâu rồi đúng không?" Tư Hàn âm hồn bất tán xuất hiện trước mặt tôi. Tôi ngẩng đầu buồn cười nhìn anh ta, "Anh có tư cách chất vấn tôi sao?" Tư Hàn đầy mắt giận dữ, "Nửa năm trước cô ở Nam Thành, đã cùng Giang Diên không rõ ràng rồi." "Lúc đó, anh chắc cũng đang cùng Lục Vũ Hi mặn nồng nhỉ, dựa vào cái gì mà yêu cầu tôi phải thủ thân như ngọc vì anh." Lúc đó tôi cùng anh ta đi công tác ở Nam Thành, bị nhiễm cúm sốt cao không lui, anh ta vì một cuộc điện thoại của Lục Vũ Hi mà bỏ mặc tôi ở đó, bay xuyên đêm về bên cạnh cô ta. Giang Diên lại đột ngột xuất hiện tại khách sạn tôi ở, vừa cứng miệng vừa chăm sóc tôi. Quan hệ của hai người đột nhiên kéo gần lại, tôi cũng lúc đó nhận ra tâm ý của anh ấy dành cho mình. Một tuần sau tôi khỏi bệnh, thấy trên vòng bạn bè hình ảnh và những lời lẽ khoe khoang tình cảm ngấm ngầm của Lục Vũ Hi. Dù chữ chữ không nhắc đến Tư Hàn, nhưng câu câu đều đang nhắc nhở tôi rằng, lúc tôi ốm đau khổ sở, họ đang ân ái hạnh phúc đến nhường nào. Đêm đó tôi say khướt, Giang Diên giận sắt không thành kim, "Cô chỉ cần ngoắc ngón tay, loại đàn ông nào mà chẳng có?" "Anh cũng được sao?" Đàn ông đàn bà trưởng thành, mỗi người lấy thứ mình cần. Sau đêm đó, tôi đã đề nghị chia tay với Tư Hàn qua điện thoại, anh ta cứ ngỡ tôi đang dỗi, nên không để tâm. Hai người chiến tranh lạnh suốt hai tháng, ông nội đột nhiên bệnh nặng. Mọi tâm trí của tôi đều dồn vào ông nội. Theo tình trạng của ông nội dần xấu đi, công ty cũng nằm trong cảnh bấp bênh, ông quyết định phó thác tôi cho nhà họ Tư. Ông nội tâm tình nặng nề nói, "Sau khi ông đi, cháu kế thừa công ty và di sản, chắc chắn sẽ chiêu dụ các bên tính kế, giao cháu cho bất kỳ ai ông cũng không yên tâm." Tôi rũ mắt, "Ông nội, cháu sẽ giữ vững mọi thứ." Ông nội thở dài, "Ông không muốn cháu quá vất vả, ông và lão già họ Tư là tình nghĩa vào sinh ra tử. Bác Tư của cháu nhìn cháu lớn lên, ít nhất sẽ không cho phép ai xuống tay độc ác với cháu, tính kế cháu đến mức chẳng còn cái xương khô." Tôi mất ngủ một đêm rồi đồng ý cuộc hôn nhân này.