🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Áo Lót Nữ Áo Bra Nữ Visecret Bra Áo Không Dây Nâng Vòng 1 Không Gọng Có Mút Đệm Gom Quả Chống Xệ -- 250455
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Vừa nghĩ đến việc kiến thức học được năm xưa rất có thể đã trả hết cho thầy cô, tôi lại không khỏi sợ hãi. Cảm xúc này kéo dài mãi cho đến khi đề thi được phát xuống, nhìn những dãy công thức dài dằng dặc trên tờ giấy, tôi chỉ thấy hoa mắt chóng mặt. Nhưng ngoài dự đoán là, tôi vừa mới cứng đầu đặt bút viết thì giống như phản xạ có điều kiện vậy, các bước giải đề hiện ra một cách tự nhiên và trôi chảy. Nền tảng gây dựng từ những năm tháng dùi mài kinh sử năm xưa, sau bao nhiêu năm lại một lần nữa đem lại trái ngọt. Tôi viết ngày càng thuận tay, ngày càng thành thạo. Trình Tri Vọng ngồi ở vị trí số một, trạng thái thậm chí còn tốt hơn tôi một chút. Vừa mới thu bài xong, anh ta đã không kìm được mà lại gần khoe khoang. "Cô tưởng cô nỗ lực là có thể vượt qua tôi sao? Đừng mơ nữa, người bình thường cả đời này cũng không thể chiến thắng được thiên tài đâu." Lời này có lẽ không sai. Nhưng Trình Tri Vọng anh ta tính là loại thiên tài gì chứ? Năm xưa anh ta thi đứng nhất khối, có lần nào không phải là thức đêm cày cuốc mà ra? Anh ta làm lãnh đạo nhỏ vài năm rồi, không biết bản thân mình nặng nhẹ bao nhiêu nữa. Trình Tri Vọng dường như thấy mấy ngày nay tôi dùng công sức đọc sách như vậy, muốn khiến tôi thất bại trong việc học tập. Bỏ lại một câu "Cứ chờ xem" rồi đắc ý rời đi. Kết quả chưa đầy một ngày đã bị vả mặt tốc độ ánh sáng. Đừng nói là tiếp tục làm vị trí đứng đầu khối, lần này ngay cả bảng vàng danh dự anh ta cũng không leo lên nổi. Nhưng các thầy cô và bạn học xung quanh, dường như không ai thấy lấy làm lạ. Vì để giữ lại mầm non Thanh Hoa, Bắc Đại, hiệu trưởng - người đã mở không ít cửa sau cho Trình Tri Vọng - mặt xanh mét lại. "Tôi thấy em suốt ngày chạy theo đuôi Cố Hứa Giai, quên hết sạch kiến thức đã học rồi!" Tôi nghe thấy chỉ cười thầm, trọng sinh về đến nay ngay cả sách còn chưa chạm vào, chẳng phải là quên hết sạch rồi sao? Trình Tri Vọng giống như bị lời nói của hiệu trưởng kích thích, cũng cố gắng học tập chăm chỉ được vài ngày. Nhưng kiến thức đã mất đi đâu có dễ dàng nhặt lại được như thế, ngay cả tôi nỗ lực học hành như vậy mà lần kiểm tra đầu tiên cũng chỉ đứng trong top 100 toàn khối thôi đấy sao? Nhưng Trình Tri Vọng đã thành công quá lâu rồi, đã quên mất cảm giác tích lũy lâu dài để bùng nổ là thế nào. Anh ta muốn danh dự, muốn một bước lên mây. Nhưng anh ta càng nóng vội thì kết quả lại càng thụt lùi. Thành tích của tôi từng bước tiến bộ vững chắc, còn Trình Tri Vọng thì lên xuống thất thường. Có lần thi vào được top 50, còn chưa kịp nảy sinh hy vọng giành lại ngôi vương đứng đầu khối thì lại vì nóng vội cầu thành mà kết quả thảm hại hơn trước. Cảm giác hụt hẫng như vậy sắp khiến anh ta phát điên rồi. Từ học sinh giỏi thành kẻ mờ nhạt giữa đám đông, cuối cùng là đứng bét bảng. Trình Tri Vọng đã không còn tâm trí đâu mà theo đuổi Cố Hứa Giai, nhưng thành tích vẫn cứ là một đống hỗn độn. Ngay cả thầy cô và bạn học cũng đã chấp nhận sự thật rằng học bá đã ngã khỏi đài cao. Vì vậy, có nhiều người chú ý đến một ngôi sao đang lên như tôi hơn, bắt đầu nghiêng về phía tôi một lượng lớn tài nguyên giáo dục. Tôi không chỉ một lần nhìn thấy Trình Tri Vọng trốn trong góc tối, dùng ánh mắt ghen ghét không cam lòng nhìn chằm chằm vào tôi. Nhưng có lẽ vì hào quang trên người đã biến mất nên anh ta không dám đến tìm tôi gây rắc rối nữa. Tôi bận rộn với việc luyện đề và kiểm tra, tạm thời cũng không rảnh tay ra được, muốn đợi sau khi thi đại học xong mới tiếp tục thu dọn anh ta. Nào ngờ mới qua một tuần, đã nhận được tin Trình Tri Vọng bị đuổi học. Lý do là gian lận trong thi cử. Khi gặp lại Trình Tri Vọng lần nữa, mặt mũi anh ta bầm dập, giống như vừa mới bị ai đó đánh. Tôi biết anh ta thảm, nhưng không ngờ thảm đến mức này, không nhịn được mà tắc lưỡi cảm thán. "Dù bị trường khai trừ, cả đời này không ngóc đầu lên nổi thì anh cũng cần gì phải hủy hoại luôn cả khuôn mặt mình chứ, thế này thì ngay cả cơ hội đi ăn bám phụ nữ cũng không còn nữa rồi." Trình Tri Vọng ánh mắt âm lãnh nhìn tôi: "Bây giờ cô không muốn giả vờ nữa, định lật bài ngửa rồi à?" "Đúng vậy." Tôi vẫn cười híp mắt. "Một con chó mất nhà, anh nghĩ anh xứng để tôi lãng phí tâm tư sao?" Trình Tri Vọng làm sao chịu được loại sỉ nhục này, ánh mắt trừng tôi tức giận như muốn phun ra lửa, nhưng không quá ba giây, anh ta lại ép mình phải bình tĩnh lại, nặn ra một nụ cười vặn vẹo. "Thẩm Điệp, chúng ta thực ra không đến mức phải đi đến bước đường này." Anh ta từng bước tiến lên, giơ tay muốn chạm vào mặt tôi. "Chúng ta đã kết hôn mười lăm năm rồi, tuy đã chết nhưng lại chưa ký đơn ly hôn, quan hệ vợ chồng của chúng ta vẫn chưa chấm dứt, cô vẫn là vợ của tôi." "Chẳng lẽ cô quên hồi chúng ta mới ở bên nhau, đã ân ái thế nào rồi sao?" Tôi không biểu cảm nhìn khuôn mặt tuấn tú của Trình Tri Vọng, chỉ thấy buồn nôn đến mức muốn nôn ra ngoài. "Trên đời sao lại có loại người mặt dày vô sỉ như anh cơ chứ, anh tưởng chuyện anh đích thân giết tôi có thể được lấp liếm qua loa bằng vài câu đường mật sao?" Trình Tri Vọng cười gằn tiến lại gần tôi hơn, thậm chí còn muốn lợi dụng lúc gần đây không có người, cúi đầu muốn cưỡng hôn tôi, thậm chí là lột quần áo của tôi. "Cô muốn mắng cứ mắng, nói nhiều và khó nghe đến mức nào cũng không sao, tôi sẽ khiến cô nhớ lại những điểm tốt của tôi..." Tôi lập tức nổi da gà đầy mình, nhận ra Trình Tri Vọng không cam lòng khi bản thân mình rơi xuống bùn lầy nên muốn kéo cả tôi xuống cùng. Anh ta muốn hủy hoại tôi một lần nữa. Đối diện với khuôn mặt cười đắc ý của Trình Tri Vọng, tôi lại từ từ nhếch môi, cười một cách điên cuồng hơn. Sau đó, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của anh ta, tôi lấy từ trong túi ra một thiết bị điện giật, ấn thật mạnh vào phần thân dưới của anh ta, rồi khi Trình Tri Vọng ngã xuống đất co giật, tôi túm tóc lôi anh ta lại trước mặt, siết chặt lấy cổ anh ta. "Cảm giác nghẹt thở, có dễ chịu không?"