🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giày mary jane da lộn KICHI thanh lịch tôn dáng vintage nữ tính kiểu cổ điển hiện đại êm chân
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Cậu tôi lại cầm chổi lên, nện hết phát này đến phát khác, đánh cho bà ta đến mức tinh thần hoảng loạn. "Cộc cộc cộc" Bên ngoài có người gõ cửa, ông ta mới dừng tay. Thấy là tôi, ông ta cuối cùng cũng nhớ đến thằng con trai đang nằm trên giường bệnh. Khó chịu hỏi tôi đến làm gì. Tôi mỉm cười nhẹ nhàng nói: "Cháu đến tìm mợ, bàn với mợ về chuyện của em họ." Nghe thấy chuyện em họ, cái cơ thể lạnh lùng của ông ta mới tránh ra một bên. Tôi nhìn người đàn bà có phần đáng thương lúc này, nhích người ngồi xuống trước mặt bà ta. Đôi mắt sưng đỏ của bà ta vằn đầy tia máu, tóc đen xen lẫn tóc bạc che khuất trán. Bà ta cố sức chống người dậy, muốn giữ chút khí phách trước mặt tôi. "Mày đến đây làm gì?" "Muốn xem kịch hay của tao à, nhổ vào, đồ tiện nhân." Tôi mặc kệ sự phản kháng của bà ta, hai tay đỡ bà ta đứng dậy. "Mợ ơi, hy vọng của em họ giờ chỉ còn ở cháu thôi." Một câu nói nhẹ bẫng, khiến bà ta như một con búp bê vô hồn, để mặc tôi thao túng. Tôi đưa bà ta đến một khách sạn, bảo bà ta đi tắm nước nóng. Tôi ngồi ngoài một lúc, nhìn bà ta sạch sẽ bước ra. Khuôn mặt bà ta đầy vẻ hối hạng, không còn giữ vẻ cao ngạo nữa mà quỳ xuống trước mặt tôi. "Tao cầu xin mày, hãy cứu nó với!" "Tao bị ung thư gan rồi, sắp chết đến nơi rồi!" Tôi nhịn cười, hỏi bà ta: "Là mợ bảo Lâm Đại Sơn đâm cháu đúng không!" "Chắc chắn mợ đã nói trước mặt hắn rằng cháu chỉ là một đứa đàn bà, thế mà lại sống tốt hơn hắn. Nếu ban đầu thành đôi thì 100 triệu đó đã là của hắn rồi." "Cháu lại không biết điều, còn định báo cảnh sát, làm hắn mất mặt." Nụ cười trên mặt chợt tắt: "Nhưng mợ ơi, suy cho cùng vẫn là mợ ghen tị vì cháu sống tốt hơn mợ đúng không!" "Thế là lúc này mợ xúi giục hắn, bảo hắn đi đâm cháu, dù sao đoạn đường đó cũng không có ai đi, cũng không có camera, ai mà biết được là hắn đâm cơ chứ." Dưới cái nhìn chằm chằm của tôi, mợ thế mà cũng thấy ngượng ngùng. Bà ta xin lỗi tôi một cách lộn xộn. "Tiểu Sương, mợ... mợ không phải... mợ..." Tôi cứ thế nhìn bà ta, cuối cùng bà ta cũng chột dạ gật đầu. "Hôm nay cháu đến không phải để tính toán chuyện này với mợ." Bà ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng tôi lại muốn xem xem mạng sống của con trai bà ta quan trọng hay mạng sống của thằng cháu bà ta quan trọng. "Lâm Đại Sơn lần đầu không đâm được cháu, chưa biết chừng sẽ có lần thứ hai, mợ thấy sao?" Bà ta lập tức lắc đầu, cam đoan hết lần này đến lần khác sẽ không có chuyện đó, nhưng ngay cả chuyện chính mình còn không tin nổi, thì làm sao tôi có thể cảm động được cơ chứ. Tôi bảo bà ta, tôi phải đảm bảo an toàn cho bản thân thì mới đi cứu người khác. Bà ta ngã ngồi một bên, tôi mặc kệ cái trạng thái sắp sụp đổ của bà ta, đi thẳng. Tin tức truyền đến rất nhanh, bà mợ đó của tôi cũng đã hạ quyết tâm rồi. Một tuần sau đã nghe tin Lâm Đại Sơn chết, nói là bị mợ đâm ba nhát, mất máu quá nhiều mà chết. Bà ta gọi điện bảo tôi đến, bà ta yếu quá rồi, tôi gần như không nghe rõ giọng bà ta. Tôi đến đúng hẹn. Tôi ăn mặc lộng lẫy tươm tốt, gương mặt rạng rỡ đầy sức sống. Còn bà ta thì đã tàn tạ đến cực điểm, nói một câu cũng thấy khó khăn. Bà ta thều thào: "Tao... đã... giải... quyết... giúp... mày... rồi." "Cứu... nó." Tôi kéo cái ghế bên cạnh lại, tự lẩm bẩm: "Mợ giết người, tâm lý bị kích động mạnh, chắc cũng chẳng còn sống được mấy ngày nữa đâu nhỉ." "Cậu không đến thăm mợ à?" "Cũng không có người họ hàng nào đến sao?" Bà ta siết chặt chăn, nhưng tôi vẫn chưa nói xong. "Cũng đúng thôi, loại người độc ác như mợ thì ai mà dám đến thăm cơ chứ." Da mặt bà ta run rẩy, rõ ràng là đang nổi giận lôi đình. "Đừng giận mà, cháu chỉ nói thật thôi." "Mợ chắc chưa biết, cậu đang dắt nhân tình đi mua nhà rồi, lại còn là nhà gần trường học nữa, hơn 1 tỷ rưỡi đấy, chẳng thèm chớp mắt phát nào, trả thẳng luôn." Miệng bà ta lẩm bẩm không rõ, tôi nghe thấy rất nhiều lần từ "tiện nhân". "Mợ ơi, mợ mắng cũng vô ích thôi, em họ vẫn đang nằm trên giường kìa." "Cậu cũng nhẫn tâm quá, còn rút cả người chăm sóc đi nữa." Giữa mùa hè, cái mùi trong phòng bệnh đó đã lan tỏa ra khắp nơi rồi, cứ đà này chắc người cũng sắp thối rữa rồi nhỉ." Trong mắt bà ta lấp lánh sự xót xa, bà ta cầu xin tôi. Tôi cười lạnh: "Cầu xin cháu cũng vô ích thôi." Tôi nói với giọng hơi tinh nghịch: "Cháu lừa mợ đấy." Mắt bà ta trợn ngược lên, tuyên bố làm ma cũng không tha cho tôi. Tôi lấy cồn xịt vào tay để khử độc, nhìn bà ta bằng ánh mắt còn thâm độc hơn: "Ai là ác quỷ còn chưa biết đâu!" Bà ta sợ đến mức lấy chăn trùm kín đầu. "Mợ không muốn thấy phụ nữ sống tốt, tất cả quả báo đều bắt nguồn từ hành vi ác độc của mợ thôi." "Em họ rơi vào hoàn cảnh như bây giờ, đều là do mợ hại cả." Trước khi đi tôi lặp lại ba lần. Cửa vừa đóng, tôi đã nghe thấy tiếng la hét xé lòng của bà ta. Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến tôi cơ chứ. Vì chuyện của mợ, bố mẹ tôi bỗng dưng như thức tỉnh, cứ hay gọi điện bảo tôi về thăm bọn họ. Tôi trực tiếp chặn số luôn. Trong lòng bỗng trở nên sảng khoái vô cùng, nghĩ đến những đau khổ dồn nén của kiếp trước, tất cả đã được giải tỏa vào lúc này. Mợ chết rồi, cậu bảo người đưa bà ta đến lò hỏa táng, chọn gói rẻ nhất, hỏa táng qua loa cho xong. Tro cốt cũng ném xuống sông, không có bất kỳ nghi thức tang lễ nào. Ngày bà ta chết, tôi mơ một giấc mơ. Mơ thấy tôi nằm trên giường bệnh, cơ thể không còn cảm giác, chỉ có bộ não là còn ý thức. Tôi nghe thấy mẹ tôi đang khóc bên cạnh, bố tôi thì thở dài.