🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nâng tầm mọi món ăn từ gà rán, hải sản đến mì trộn với xốt phô mai Tanzy Foods béo ngậy, đậm đà, giúp các món chiên nướng thêm phần hấp dẫn và bùng nổ vị giác ngay tức thì!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Cháu trai bắt đầu quãng đời đình chỉ học. Không ngờ nó nghỉ một phát là mấy năm luôn, việc học không theo kịp, không chơi được với bạn bè nên cứ thế nghỉ. Khó khăn lắm mới vào được cấp ba nhưng cũng nhanh chóng vì tính cách cô độc bạo lực mà lại tiếp tục nghỉ học. Từ đó về sau nó không còn đi học bình thường nữa. Tôi cảm thấy nó đã sớm bước vào giai đoạn nghỉ hưu. Cái kiểu cuộc sống tuổi già mà bao người mơ ước, nằm ở nhà chẳng phải làm gì, ngoài ăn uống chơi bời ra thì chỉ có ăn uống chơi bời thôi. Suốt ngày hết lướt điện thoại lại xem tivi chơi game, bố mẹ và anh chị tôi thì chịu trách nhiệm hầu hạ nó ăn uống chơi bời. Nó ngày càng bạo lực, tính khí ngày càng lớn. Nó quát tháo bố mẹ và mọi người như hát hay, chỉ cần một chút không vừa ý là động chân động tay đánh chửi, soi xét đủ mọi chuyện nhỏ nhặt. Anh chị tôi thường xuyên bị mắng cho vuốt mặt không kịp, bị đánh đến mức đầu rơi máu chảy, thỉnh thoảng lại gãy xương một chỗ rồi phải nằm dưỡng thương một thời gian. Lúc cháu trai còn nhỏ yêu cầu của nó còn dễ đáp ứng, nhưng khi lớn lên yêu cầu ngày càng khó đáp ứng hơn. Lúc nhỏ một chiếc xe đồ chơi mấy chục tệ có thể làm nó vui mấy ngày, nhưng giờ đây một món đồ chơi mấy trăm tệ cũng chỉ làm nó vui được một giờ. Lúc nhỏ một cái bánh hamburger có thể làm nó cười hớn hở, giờ đây cơm canh bố mẹ dày công nấu nướng, không vui là nó chỉ ăn hai miếng rồi hất tung cả đĩa xuống đất, chê một câu không ngon là bố mẹ phải nấu lại. Anh chị tôi ngày càng quá sức, ngày càng không thể cung phụng nổi, không thể chịu đựng nổi nữa. Thỉnh thoảng không chịu được nữa cũng bảo nó hãy tiết kiệm và biết điều một chút, dù là lời khuyên bảo nhẹ nhàng nhưng đổi lại vẫn là một trận đòn roi mắng chửi. Họ chẳng dám khuyên thêm nữa, lại vì tâm trạng tồi tệ, nội tâm đè nén nên bắt đầu quay sang công kích lẫn nhau. Họ đổ lỗi cho đối phương đã nuông chiều làm hỏng đứa trẻ, cuộc sống trôi qua trong cảnh nát bét, đau khổ không lời nào tả xiết. Có một ngày, anh trai mang trái cây vào cho cháu trai, vô tình nhìn thấy những dòng chữ trên màn hình máy tính làm anh ta bàng hoàng, cháu trai đang chỉ trích họ, chê bố mẹ không có bản lĩnh nên chỉ có thể để nó nghỉ học ở nhà, còn cười nhạo họ, bảo bố là kẻ hèn nhát, mẹ là người đàn bà rẻ tiền, ông bà nội đều là những lão già ngu ngốc nực cười, chỉ có thể cung cấp cho nó nhu cầu sinh tồn cơ bản nhất chứ không thể để nó làm một công tử nhà giàu, chẳng có chút giá trị tôn trọng nào cả. Nó cảm thấy tiền đồ mờ mịt, tất cả đau khổ trước đây phải chịu đựng đều là do họ, nó căm ghét họ thấu xương. Nó sớm muộn gì cũng sẽ giết chết họ. Cháu trai còn lên mạng hỏi cư dân mạng phải làm thế nào mới có thể loại bỏ được họ mà không bị kết án. Là mỗi ngày hạ một ít thuốc độc mãn tính để bệnh viện không tra ra được, hay là bóp chết rồi tạo hiện trường giả là treo cổ tự tử. Có cư dân mạng đề xuất rằng đêm đến đóng chặt cửa sổ rồi mở bình gas ra, như vậy là có thể tiễn đưa cả bốn người đi một lượt luôn, nhưng bản thân phải có một lý do ra ngoài qua đêm hợp lý. Cháu trai đã nhấn thích bình luận của cư dân mạng đó, nói rằng sẽ tìm cơ hội dùng cách này để giải quyết bốn lão già đáng ghét kia. Anh trai tôi bị kích động mạnh, cháu trai cũng vậy, hai cha con vì chuyện này mà xảy ra tranh chấp rồi lao vào ẩu đả nhau kịch liệt. Kết quả là anh trai tôi bị đánh chết. Chị dâu không biết rõ nguyên do, lúc đầu còn bênh con trai mình. Thấy anh trai tôi nằm gục không dậy nổi nữa, lại lo lắng cháu trai thoát tội thế nào. Lúc này cháu trai đột ngột "thông minh" xuất thần, muốn tạo ra một màn kịch là bố lỡ tay giết mẹ rồi sau đó hối hận tự sát. Thế là nó lao lên đè chị dâu xuống sofa, lấy chiếc gối đè chặt lên mặt. Chị dâu bị ngạt thở mà chết. Tất cả những chuyện này tình cờ bị bố mẹ tôi đi mua sắm về nhìn thấy, họ nhìn thấy thì cũng chẳng sao nhưng không may là bố mẹ lại gặp người của bên quản lý tòa nhà, bảo họ đi xem giúp vấn đề đường ống nước trong bếp. Cháu trai thấy vậy còn định giết người diệt khẩu, làm người quản lý tòa nhà sợ hãi bỏ chạy thục mạng và báo cảnh sát thành công. Khi cảnh sát ập đến, những thông tin trao đổi của cháu trai với cư dân mạng trên máy tính vẫn chưa kịp xóa. Lần này bằng chứng đã quá đầy đủ rồi. Khi bị đưa đi, cháu trai vẫn còn gào thét bảo bố mẹ tôi cứu nó. Bố mẹ tôi nhất thời hồ đồ định đồng ý, vì nghĩ dù sao nếu nó chết thì gia đình mình sẽ tuyệt tự. Lúc này may nhờ có hàng xóm can ngăn, bảo rằng hai bác hồ đồ quá, nó đến cả bố mẹ ruột thịt thân thiết nhất còn chẳng nương tay sát hại thì hai bác là ông bà nội nó giết chẳng cần phải suy nghĩ gì đâu. Những ngày tháng khổ cực bao nhiêu năm qua hai bác vẫn chưa chịu đủ sao? Muốn tuổi già được thảnh thơi nhàn hạ thì đừng có quản nó sống chết ra sao nữa, tòa án muốn xử thế nào thì cứ để họ xử. Câu nói đó đã làm bừng tỉnh bố mẹ tôi, nghĩ lại từ lúc có mụn cháu trai này, gần hai mươi năm qua họ sống ngày càng khổ sở. Đây không phải là sinh ra hậu duệ mà là sinh ra kẻ làm cho mình tuyệt tự. Nói đi cũng phải nói lại, nó còn là kẻ thù giết chết con trai mình nữa, hận giết con đúng là không đội trời chung. Huống hồ nếu nó mà giết cả mình nữa thì thật là đáng sợ. Bố mẹ bắt đầu mong nó bị phán tử hình, lại lo nó giết bố mẹ mình thì không chết được. Nhưng sau đó nghe nói đây là vụ án lớn, tính chất ác động, lại còn là giết cha giết mẹ, ảnh hưởng quá nghiêm trọng. Tuy chưa thành niên nhưng cũng đã đủ mười bốn tuổi nên không chết thì cũng phải ngồi tù mọt gông. Cháu trai bị kết án hai mươi năm, bố mẹ nhanh chóng thích nghi và yêu thích cuộc sống tuổi già mới, giống như một đêm bỗng được giải phóng, từ nô lệ lại được vươn lên làm chủ. Phải nói là ảnh hưởng của dư luận rất lớn, những người xung quanh đều nói loại người như thế này sau này ra tù vẫn sẽ giết người thân thôi. Làm bố mẹ thỉnh thoảng lại lo lắng, sợ cháu trai sau này ra tù về ở với họ thì cái mạng già của họ e là không giữ nổi, không biết ngày nào nó không vui là lại ra tay với họ. Nhưng nơm nớp lo sợ chưa được bao lâu thì một tin tức đã làm họ hoàn toàn rũ bỏ được nỗi lo sau lưng. Cháu trai đột tử trong tù, nói là bị nhồi máu cơ tim, bộc phát giữa đêm, đến sáng thì phát hiện đã chết cứng rồi. Tuy nó gầy đi rất nhiều, trên người có rất nhiều vết thương nhưng thì đã sao chứ? Bố mẹ đã chẳng còn quan tâm lắm, tôi lại càng không quan tâm, điều đó chỉ chứng tỏ cuộc sống trong tù của nó chẳng hề tốt đẹp gì, đối với tôi đó là một tin tốt. Cháu trai chết rồi, trong mắt bố mẹ tôi trở thành hậu duệ duy nhất. Thái độ của họ đối với tôi đã có sự thay đổi cực lớn. Họ nói tôi mới là đứa con họ yêu nhất, sau này vẫn phải dựa vào tôi để dưỡng già, hơn nữa pháp luật cũng quy định con gái cũng có nghĩa vụ phụng dưỡng bố mẹ. Tôi bảo đúng thế, pháp luật cũng quy định con gái cũng có quyền thừa kế tài sản của bố mẹ mà. Muốn con dưỡng già thì hãy đưa ra chút thành ý trước đi đã. Tôi bây giờ trở thành con một, lại đang độ tuổi sung sức, bố mẹ ngày càng già yếu chẳng còn cách nào khác đành phải làm hài lòng tôi, vì nghĩ cho tuổi già của chính mình họ đã dứt khoát sang tên tất cả nhà cửa cho tôi. Tôi chẳng màng đến đống tài sản đó, thứ tôi trân trọng là gia đình nhỏ của mình, kiếp này đến tận bây giờ tôi sống rất hạnh phúc, và sau này sẽ tiếp tục hạnh phúc mãi mãi.