🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên với má hồng kem OFÉLIA Lolli Liquid Blush, chất kem mướt mịn như tan vào da cho hiệu ứng đôi má ửng hồng tự nhiên, trong trẻo đúng chuẩn nàng thơ.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tôi thực sự căm ghét chính mình. Kiếp này, tôi không thể có lỗi với con trai và chồng mình được. Với tư cách là một người con gái, tôi phải biết xót thương lấy chính mình, bởi vì ngoài bản thân ra, nhà ngoại chẳng có ai thương tôi cả. Họ chỉ nghĩ đến tôi khi có việc, dường như cảm thấy không chiếm được lợi lộc gì từ con gái là chịu thiệt lớn lắm vậy. Bố mẹ rõ ràng có không ít tiền tiết kiệm, dùng để mua xe xong vẫn còn thừa khối ra đấy, nhưng họ lại không nỡ bỏ ra, bởi vì tiền của mình dùng hết thì phải tích cóp lại từ đầu. Còn tiền của con gái dùng hết rồi thì chẳng cần phải trả. Trong mắt họ, tiền của con gái là của họ, mà tiền của họ vẫn là của họ. Vì thế tiền tiết kiệm của họ cứ để dành cho cháu đích tôn kết hôn thì mới là tốt nhất. Còn ngày thường, bòn rút được từ con gái bao nhiêu thì hay bấy nhiêu. Bao nhiêu năm qua họ đã quen làm như vậy rồi, coi sự đóng góp không công của tôi là điều hiển nhiên, giống như chiếm được lợi lộc từ người ngoài mà đắc ý vậy. Đối với sự phàn nàn và ấm ức của tôi, họ chỉ đáp lại bằng sự trách móc: "Đều là người một nhà cả, tính toán nhiều làm gì. Bố mẹ nuôi con khôn lớn nhường ấy, con kiếm được tiền rồi thì nên báo đáp mới phải. Nó cũng là hậu duệ của con, là giọt máu duy nhất của nhà ngoại con, con làm cô mà không giúp đỡ thì ai giúp đỡ." Họ luôn dùng cái bài đó để đạo đức giả với tôi, trói buộc tôi, rồi leo lên lưng tôi mà ra sức bóp nghẹt, hận không thể vắt kiệt sức lực của tôi. Kiếp trước, gia đình ba người chúng tôi chẳng phải đã bị vắt kiệt đến chết đó sao? Thế mà sau khi chúng tôi mất đi, họ có nhỏ lấy một giọt lệ nào không? Có từng thấy hối hận không? Không hề. Nghĩ đến một câu nói của cháu trai kiếp trước làm tôi lạnh sống lưng, lúc đó con trai tôi bị cảm. Vì lúc đó tôi vừa đi làm vừa trông cháu trai bận tối tăm mặt mũi, chồng thì đi công tác nên bệnh của con bị kéo dài mất mấy ngày. Kết quả là biến chứng nặng, bị sốc và phải đưa vào bệnh viện cấp cứu. Lúc đó khi đang cấp cứu tôi đau đớn hối hận muốn chết, cứ sợ con không qua khỏi. Thế mà lúc này thằng cháu trai lại cười hì hì nói với tôi rằng: "Bố mẹ cháu bảo rồi, nếu con cô mà mất thì sau này toàn bộ gia sản của cô đều là của cháu hết." Tôi lúc đó rùng mình kinh hãi, nhìn sang anh chị thấy vẻ mặt họ chẳng mảy may bận tâm, tôi vừa giận vừa thương tâm vô cùng. Bố mẹ còn trách tôi không nên chấp nhặt với trẻ con, bảo là "trẻ con nói lời vu vơ", chê tôi tin thật là quá hẹp hòi. Nghĩ lại như vậy, kiếp trước khi cháu trai cầm tạ đập vào đầu con trai tôi, trong lòng nó nghĩ gì chắc cũng là như thế. Có lẽ từ nhỏ nó đã được cố ý nhồi nhét cái quan điểm đó, rằng nếu con trai tôi chết đi thì tài sản của tôi sẽ do nó kế thừa. Nghĩ đến đây tôi thực sự hận nó đến xương tủy, cũng hận thấu xương cả anh chị và bố mẹ tôi nữa. Họ trọng nam khinh nữ không phải chuyện ngày một ngày hai, thực ra ngay từ đầu đã là như vậy rồi, nhưng tại sao đến tận lúc chết tôi mới nhận ra chứ? Phải trả giá bằng cả mạng sống sao? Bao nhiêu năm đi học của tôi coi như vứt đi rồi sao? Tôi bị tẩy não đến mức không xứng đáng làm mẹ làm vợ nữa, đến một người bình thường biết bảo vệ lợi ích của chính mình tôi cũng chẳng làm được, hoàn toàn trở thành công cụ để họ mưu cầu lợi lộc cho bản thân. Trên đời này, chính là kẻ thiếu đạo đức trói buộc kẻ có đạo đức, sai khiến họ vô điều kiện phục vụ mình. Có rất nhiều bậc cha mẹ, không chỉ là người thầy đầu tiên của con cái, mà còn là những kẻ trói buộc đạo đức suốt đời của con cái. Và bây giờ, đối diện với họ, tôi chỉ muốn vứt bỏ cái đạo đức đó đi, chỉ có như vậy tôi mới có thể thực sự bảo vệ được chính mình và những người tôi yêu thương. Vì tôi nhất quyết không chịu bỏ tiền ra nên bố mẹ đành phải lấy tiền tích góp của mình để đổi xe xịn cho anh trai, vì chuyện này mà họ xót tiền đến mức không thôi than vãn. Mỗi lần nhìn thấy cảnh đó trong lòng tôi lại vui sướng không tả xiết. Sau khi cháu trai lên cấp hai, những rắc rối nó gây ra còn nhiều hơn trước. Vì phát triển quá nhanh nên chưa lên lớp tám mà chiều cao đã vượt quá một mét tám. Sự phát triển giới tính cũng đã chín muồi. Nó bắt đầu xem phim đồi trụy một cách công khai. Thế mà anh chị tôi chẳng những không thấy có vấn đề gì mà còn lấy làm tự hào. Bảo là điều này chứng tỏ con trai họ đã sớm có khí chất đàn ông. Nhưng cái "người đàn ông" này không chỉ xem phim đồi trụy mà còn động chân động tay với các bạn nữ khác, quấy rối họ, chẳng mấy chốc nó đã quấy rối hết lượt các bạn nữ xinh đẹp trong trường. Vì thế anh chị thường xuyên bị gọi đến trường. Nhưng họ chẳng những không thấy xấu hổ mà còn ngang ngược bắt giáo viên và phụ huynh học sinh phải thích nghi, vì dù sao con trai họ cũng là bé Siêu hùng, phát triển sớm là chuyện quá đỗi tự nhiên. Họ còn chỉ trích phụ huynh các bạn nữ không biết dạy con, bảo là con gái con lứa mà suốt ngày chẳng biết học hành tử tế, chỉ lo ăn diện, dáng đẹp rồi trang điểm như cánh bướm, lại còn hở vai hở chân thì con trai họ làm sao không bị thu hút cho được? Họ trách con gái nhà người ta ăn mặc hở hang, giọng nói ngọt ngào là đang cố tình quyến rũ cháu trai tôi, làm ảnh hưởng đến việc học của nó. Lời này vừa nói ra đã làm các phụ huynh khác vô cùng phẫn nộ. Nhưng đối mặt với hạng người trơ tráo như anh chị tôi, họ ngoài việc mắng chửi vài câu ra thì dường như cũng chẳng còn cách nào khác. Đành phải dặn dò con gái mình tránh xa cháu trai tôi ra. Ngày thường cũng cố gắng ăn mặc kín đáo nhất có thể. Nó chẳng khác nào một bãi phân, ai thấy cũng tránh, sợ lỡ chẳng may đụng phải lại dính đầy mùi hôi thối. Cháu trai tôi bị cô lập ở trường, cũng không lạ, ai mà thích lại gần một bãi phân chứ. Lại còn là một bãi phân bạo lực nữa. Cùng với sự cô lập kéo dài, xu hướng bạo lực của nó ngày càng nặng nề hơn. Nó để ý một bạn nữ xinh đẹp, đeo bám người ta ráo riết làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của họ. Cuối cùng bạn nữ đó không thể nhẫn nhịn được nữa, khi nó lại quấy rầy vô lý, bạn nữ đó đã đề nghị nó đừng làm phiền mình nữa, cô ấy căn bản không thích nó và cả đời này cũng sẽ không bao giờ thích nó. Mấy bạn cùng lớp của bạn nữ đó vì muốn giúp bạn mình để nó từ bỏ ý định nên đã đồng thanh mắng nó, mọi người đều đã nhịn nó rất lâu rồi. Nó giống như một thùng thuốc súng, chỉ cần một đốm lửa nhỏ là có thể nổ tung. Cháu trai bị mắng rất thậm tệ, ngay lập tức nổi trận lôi đình vung nắm đấm vào mấy bạn học đó. Mấy người kia gộp lại cũng chẳng phải đối thủ của nó, nhanh chóng bị đánh ngã. Cháu trai lại tóm lấy bạn nữ đang sợ đến ngây dại định giở trò đồi bại. May mà được can thiệp kịp thời. Giữa thanh thiên bạch nhật mà hành vi này tính chất quá tồi tệ, nó còn đánh bị thương mấy bạn học, có người gãy tay gãy chân, có người gãy sống mũi, nặng nhất là suýt bị đánh mù mắt. Anh chị tôi ban đầu vẫn định dùng cái sự trơ tráo của mình để dây dưa cho qua chuyện. Nhưng lần này dư luận phẫn nộ, hậu quả nghiêm trọng, họ vừa mới mở miệng nói xằng nói bậy đã bị mấy phụ huynh đang tức giận ném trứng thối vào người, anh trai tôi bị mấy người đấm đá vài cái ngã gục xuống đất, chị dâu cũng chẳng khá hơn khi bị tát mấy cái nổ đom đóm mắt, tóc tai bị giật đến mức hói cả mảng. Chuyện này lần này xé ra to rồi, rất nhiều phụ huynh liên danh yêu cầu nhà trường đuổi học cháu trai tôi. Anh chị tôi nằm lăn ra đất ăn vạ, tuy không bị đuổi học nhưng vẫn bị đình chỉ học để về nhà quản giáo. Thật nực cười, nếu phụ huynh mà quản giáo được thì nó đã chẳng ra nông nỗi này.