🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nâng tầm mọi món ăn từ gà rán, hải sản đến mì trộn với xốt phô mai Tanzy Foods béo ngậy, đậm đà, giúp các món chiên nướng thêm phần hấp dẫn và bùng nổ vị giác ngay tức thì!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Bố mẹ tôi hiếm khi lại nói đỡ cho tôi: "Nó cũng là vì tốt cho chúng ta thôi mà, ai mà ngờ được kết quả lại như vậy chứ. May mà cận thị chưa nặng lắm, sau này chịu khó làm bài tập thể dục cho mắt là được rồi. Đều là người một nhà cả, gì mà sau này không quản nữa, đừng nói lời lẫy lẫy vậy con." Hừ, đây vẫn là muốn tôi đóng góp tiền của công sức đây mà. Sáu năm tiểu học, anh chị tôi bị hành hạ cho tơi bời. Chuyện đưa đón ngược xuôi thì cũng chỉ là chuyện nhỏ. So với việc cháu trai ở trường cứ liên tục gây họa thì việc đưa đón chẳng thấm tháp vào đâu. Đúng vậy, kiếp trước không chỉ phải đưa đón, lo ăn uống cho nó, mà tôi còn phải chịu trách nhiệm đi dọn dẹp hậu quả cho nó, mỗi lần nó gây chuyện ở trường, tôi đều phải lật đật chạy đến xử lý. Anh chị tôi còn thấy việc tôi làm tất cả những chuyện đó là lẽ đương nhiên. Thậm chí họ còn chỉ trích tôi không tận tâm quản giáo, nên mới dẫn đến việc con trai họ trở thành một kẻ phiền phức. Vậy thì kiếp này cứ để tự họ làm đi. Cháu trai đúng như tôi dự liệu, đã mang lại cho họ vô số rắc rối. Kiếp trước có sự quản giáo của tôi, nó còn thu liễm được đôi chút, quậy phá nhẹ nhàng hơn. Nhưng kiếp này, không có sự tham gia tích cực của tôi, sự giáo dục đổ dồn lên người nó toàn là những điều tiêu cực, dẫn đến năng lượng tiêu cực trong nó đạt mức tối đa. Vừa vào trường chưa lâu, nó đã trở thành một đóa hoa "lạ đời" mà ai nấy đều chán ghét. Vì tính khí xấu, dáng người to lớn, trọng lượng "khủng", sức lực lại mạnh nên nó thường xuyên bị gọi phụ huynh vì đánh bạn học. Cũng thường xuyên bị gọi phụ huynh vì gây rối trật tự lớp học. Anh chị tôi mệt mỏi rã rời. Tuy nhiên họ chẳng mảy may bận tâm, ngược lại còn rất đắc ý vì con trai mình không bao giờ chịu thiệt trong các cuộc ẩu đả. Thậm chí còn chiếm được lợi thế lớn. Dù sao thì người bị đánh cũng bị gọi phụ huynh, so với họ thì anh chị thấy quả thực rất hời. Huống hồ từ lúc cháu trai còn rất nhỏ họ đã có kinh nghiệm thực chiến phong phú rồi, bởi vì ở khu chung cư, cháu trai cũng là một kẻ đáng ghét mà ai thấy cũng phiền. Vì vậy, họ sẽ cách dăm bữa nửa tháng lại xảy ra mâu thuẫn với hàng xóm, họ luôn giữ vững triết lý: chỉ cần không cần mặt mũi thì đi khắp thế gian chẳng sợ gì. Thế nhưng cũng có chuyện phiền lòng, đó là thành tích học tập rất kém. Xếp hạng luôn ở tốp cuối từ dưới lên. Điều này cũng không lạ, trẻ Siêu hùng có tỉ lệ rất cao là trí thông minh có vấn đề, tuy vẫn được coi là bình thường nhưng đa phần ở mức trung bình dưới. Khi anh chị phiền lòng về chuyện này, tôi liền khuyên họ: "Chẳng có gì đâu, nó đi học sớm hơn các bạn cùng lứa một năm mà, trí thông minh chưa phát triển kịp nên thành tích không theo kịp là chuyện bình thường. Lớn thêm chút nữa tự nhiên sẽ tốt thôi, chắc chắn sẽ là người đi sau về trước." Anh chị thấy có lý nên nhanh chóng nguôi ngoai. Thế nhưng sáu năm trôi qua, thành tích của cháu trai vẫn rất kém. Họ thấy lạ nên đã đi làm kiểm tra chỉ số thông minh, kết quả hiển thị chỉ vừa mới chớm mức 90. Chưa đến một trăm nên họ không vui. Tôi khuyên họ: "Cái này tuy nói là không cao, nhưng cũng thuộc phạm vi bình thường mà. Hơn nữa chuyện này e là cũng có liên quan mật thiết đến việc nó là bé Siêu hùng đấy. Một mặt phát triển quá mức thì mặt khác sẽ có sự khiếm khuyết. Mọi người xem, mấy đứa trẻ có chỉ số thông minh cao đó có đứa nào uy phong nam tính như bảo bối nhà mình không. Vả lại, một người thành công hay không, điều quan trọng nhất không phải là chỉ số thông minh (IQ) mà là chỉ số cảm xúc (EQ)." Tôi còn đưa ra cho họ rất nhiều ví dụ về những người IQ cao nhưng thất bại. Anh chị nghĩ lại thấy đúng là như vậy thật. Nhìn mấy đứa trẻ học giỏi xung quanh xem, con gái thì không nói, còn mấy đứa con trai thì thật sự chẳng thấy đứa nào giống con trai mình cả, đầy khí chất đàn ông, chưa hết tiểu học mà đã cao một mét bảy rồi. Đi trong trường nhìn sơ qua cứ tưởng là giáo viên hay phụ huynh học sinh không bằng. Phát triển đúng là quá tốt luôn. Ngoài chuyện học kém thì tính khí của nó cũng ngày càng tệ hơn. Nó luôn muốn mình là người quyết định tất cả, cả nhà đều phải nghe theo nó, không nghe là nó nổi giận lôi đình. Thấy cảnh đó tôi lại ra sức khen ngợi, bảo nó tuổi nhỏ mà đã có khí chất đàn ông, nói một là một, ra dáng lãnh đạo lắm. Sau này chắc chắn là hạng người làm quan to rồi. Bố mẹ và mọi người rất vui mừng, cả nhà còn chơi trò đóng vai nữa cơ, cháu trai đóng vai sếp, giám đốc, còn họ đóng vai nhân viên; cháu trai đóng vai thị trưởng, họ đóng vai trưởng phòng, nhân viên hành chính; cháu trai đóng vai hoàng đế, họ là thái giám, cung nữ, đại thần. Cháu trai ngày càng ngang ngược, coi trời bằng vung, duy ngã độc tôn. Cuộc sống của anh chị ngày càng trở nên khó khăn hơn. Đó chính là điều tôi muốn thấy. Nuông chiều con như giết con vậy, tôi chẳng cần phải làm gì nhiều, chỉ cần thêm một mồi lửa để họ chạy nhanh hơn trên con đường "giết con" đó là đủ rồi. Cháu trai cuối cùng cũng lật đật học xong tiểu học. Nó vào cấp hai với vị trí xếp hạng chiều cao số một. Vừa mới vào trường chưa được bao lâu, anh chị đã gọi điện cho tôi, bảo tôi tài trợ tiền mua xe cho họ. Họ bảo cái xe cũ không sang trọng, cháu trai chê mất mặt nên nhất định bắt họ đổi xe xịn. Những năm qua, để nuôi cháu trai và để nó thuận lợi tốt nghiệp tiểu học, họ đã tốn quá nhiều tiền, chỉ riêng tiền ăn chơi mặc mỗi tháng đã ngốn hết thu nhập của một người rồi. Lại còn tiền học thêm, tiền bồi thường sau khi nó đánh người ta. Bây giờ mua thêm chiếc xe ít nhất cũng ba mươi vạn thì thực sự không đào đâu ra ngần ấy tiền. Tôi bảo tôi cũng chẳng đào đâu ra tiền cả. "Em còn định mở miệng mượn mọi người một ít đây này. Con trai em thiên tư thông minh, tuổi nhỏ mà đã thi đỗ vào trường phụ thuộc của học viện mỹ thuật thủ đô rồi, chi phí tốn kém lắm. Hai vợ chồng em giờ đã phải thắt lưng buộc bụng rồi. Không hỏi mượn mọi người là tốt lắm rồi." Anh chị biết chuyện liền trách tôi sao lại đưa đứa trẻ bé xíu đi học ở nơi xa xôi như vậy. Bảo tôi sao mà nhẫn tâm thế. "Vạn nhất sau này không đỗ đạt gì, không có lối thoát tốt thì khoản đầu tư bây giờ chẳng phải đổ sông đổ biển hết sao. Chi bằng cứ để ở địa phương học bình thường, sau này thi đại học chọn ngành nào dễ kiếm việc làm ấy. Học mỹ thuật vừa không đáng tin lại vừa tốn tiền, chẳng biết hai vợ chồng cô nghĩ gì nữa. Đừng có cái gì cũng chiều theo ý con như thế." Hừ, còn ai chiều con hơn họ nữa chứ, họ nói thế chẳng qua là vì ghét tôi không giúp được họ, muốn tôi đừng cho con đi học ở đó nữa, đừng học mỹ thuật nữa để tiết kiệm tiền mà mua xe cho họ thôi mà. Đừng hòng nhé. Tôi đã tính toán cho họ cả rồi, họ có tiền, thu nhập của anh chị hoàn toàn có thể nuôi sống gia đình nhỏ của mình, huống hồ sau lưng còn có bố mẹ hết lòng hỗ trợ. Lương hưu của bố mẹ cộng lại hơn một vạn, mà mỗi tháng họ tiêu chưa đến số lẻ. Họ ở một căn nhà lớn, lại còn có hai căn nhà cho thuê, mỗi tháng bỏ túi bốn năm nghìn tiền thuê nhà. Cộng thêm tiền sinh hoạt tôi gửi cho bố mẹ nữa, những năm qua chẳng biết họ tích góp được bao nhiêu. Chỉ là không nỡ bỏ ra mà thôi. Kiếp này, tôi sẽ không bao giờ chỉ cần họ than vãn một tiếng là lại tự bạc đãi bản thân để nuôi họ nữa. Kiếp trước, vì cháu trai học cấp hai ở nhà tôi nên tôi không chỉ lo ăn ở, sau này đến tiền học phí, tiền học thêm cũng phải chi trả, thế mà đứa trẻ này học cái gì cũng chỉ được ba phút nhiệt tình, lớp học thêm nào cũng chẳng theo được đến cùng, khi nó đòi đổi lớp khác mà tôi không muốn đổi thì anh chị liền chỉ trích tôi, bảo tôi keo kiệt, không có trách nhiệm, bảo lúc nhỏ cháu trai ngoan lắm, giờ thành ra thế này là do một tay tôi gây nên cả. Nó học cấp hai mà hành hạ tôi đến mức kiệt quệ, làm tôi tốn không biết bao nhiêu tiền. Nó ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng cuộc sống của gia đình ba người chúng tôi. Nó còn ảnh hưởng đến việc học của con trai tôi nữa. Con trai tôi lúc đó nhiều lần ấm ức hỏi tôi rằng khi nào thì anh họ mới về nhà mình, sao từ lúc nó bắt đầu có trí nhớ là đã thấy anh họ ở lì trong nhà rồi. Tôi chỉ biết khuyên con nhẫn nhịn thêm chút nữa. Cuối cùng kết quả của sự nhẫn nhịn đó lại là cái chết của cả gia đình. Nghĩ đến kiếp trước chị dâu thường hay nói xấu con trai tôi với cháu trai, bảo là con trai chị ta vốn dĩ phải rất thông minh, chính vì lời nguyền của tôi mà chỉ số thông minh của nó đã chuyển sang con tôi nên con tôi học mới giỏi. Điều này dẫn đến việc cháu trai ngày càng oán hận con trai tôi, và cuối cùng đã ra tay sát hại con tôi.