🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trải nghiệm lớp nền hoàn hảo với kem nền Maybelline Superstay Lumi Matte cho khả năng che phủ bền màu suốt 30 giờ mà vẫn cực kỳ mỏng nhẹ và bắt sáng tự nhiên trên da.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Rất nhanh sau đó, cháu trai Siêu hùng vào mẫu giáo. Vào mẫu giáo chưa được bao lâu nó đã trở thành "đại ca" trong trường. Nó cướp đồ chơi, đồ ăn của các bạn khác. Không cho là nó vung nắm đấm, đánh các bạn khóc thét lên. Lúc xếp hàng chơi trò chơi nó cố tình đẩy ngã các bạn khác. Lúc ăn cơm, chỉ cần không vui là nó úp cả bát cơm lên đầu bạn. Vì chuyện này mà không biết bao nhiêu lần phụ huynh bị gọi đến trường. Cũng xảy ra tranh chấp với không ít phụ huynh khác. Bởi vì anh chị tôi nhất định không chịu nhận lỗi. Còn ngang ngược nói rằng trẻ con đứa nào chẳng nô đùa nghịch ngợm. Trách bố mẹ người ta chuyện bé xé ra to. Thế rồi, nó bị cô lập. Chẳng ai dám chơi với nó nữa, ai nấy đều tránh nó như tránh tà. Anh trai tôi và mọi người lại càng vui mừng hơn, bảo là con mình có bản lĩnh, đúng là Siêu hùng, chẳng ai dám bắt nạt. Còn về chuyện ăn uống thì lại càng tốt, nhà trường để nó ngồi một bàn riêng, cách xa các bạn khác. Anh chị tôi rất hài lòng về việc này, bảo là con trai Siêu hùng được ngồi bàn riêng, đãi ngộ ưu việt như vậy là quá tốt. Vốn dĩ tưởng có thể thuận lợi học cho đến lúc ra trường, nhưng có một lần lúc chơi cầu trượt, cháu trai đã đẩy một bạn nhỏ xuống, làm đứa trẻ đó bị gãy chân. Phụ huynh đứa trẻ đó không thể nhẫn nhịn được nữa, đã kiện anh chị tôi. Các phụ huynh khác cũng nhân cơ hội này, liên danh yêu cầu nhà trường không nhận cháu tôi nữa. Anh trai tôi lại quay ra trách nhà trường phải chịu trách nhiệm, vì họ không trông nom các cháu cẩn thận, dẫn đến việc cháu tôi đẩy bạn bị thương. Còn nói bố mẹ nhà người ta tiếc tiền không cho con ăn. Bảo là nếu con nhà người ta cũng to khỏe như con nhà anh chị thì làm sao con anh chị đẩy ngã được chứ? Lời nói đó làm người ta tức đến nghẹn cổ. Chuyện này sau đó xé ra to, phải bồi thường tiền, trường mẫu giáo cũng không học được nữa vì các trường khác đều tránh nó như tránh dịch. Anh chị tôi chẳng mảy may bận tâm, vẻ mặt đầy vẻ không phục. "Có gì to tát đâu chứ, chẳng qua cũng chỉ là cái trường mẫu giáo thôi mà, không học thì thôi. Cùng lắm là ở nhà." Nhưng ở nhà thì bố mẹ tôi ngày càng thấy quá sức, không quản nổi, nó nghịch ngợm quá mức. Kiếp trước, để được nhàn thân, họ muốn cho nó chơi điện thoại. Tôi đã nhiều lần ngăn cản, đưa ra các bằng chứng lý lẽ, nói về rất nhiều trường hợp tiêu cực khi trẻ nhỏ xem điện thoại quá nhiều. Tôi bảo anh chị vì sức khỏe của con mà hãy để nó xem muộn một chút. Lúc đó chị dâu vì lo lắng cho đôi mắt của con trai cưng nên đã nghe theo ý kiến của tôi. Điều này dẫn đến việc cháu trai mãi đến cấp hai mới phải đeo kính. Kiếp này tôi chẳng dại gì mà khuyên ngăn, tốt nhất là để nó xem đến mù mắt luôn đi. Vì vậy khi bố mẹ đề nghị, tôi liền nhiệt liệt ủng hộ. "Làm vậy cũng tốt, bố mẹ sẽ có thêm nhiều thời gian và sức lực để lo chuyện hậu cần cho cả nhà. Sự chú ý của cháu tập trung vào điện thoại thì nó sẽ không nghịch ngợm quấy phá mọi người nữa. Mọi người đi làm về cũng được nhẹ nhàng, cả nhà cùng thảnh thơi nhàn hạ chẳng tốt sao." Thế là cháu trai bắt đầu chơi điện thoại. Cháu trai Siêu hùng sắp lên tiểu học rồi. Kiếp trước, bố mẹ nó thấy con trai mình là Siêu hùng, bẩm sinh đã cao lớn uy phong hơn các bạn khác, đặc biệt có khí chất nam nhi. Không phải đứa trẻ bình thường. Vì thế, họ đặc biệt muốn cho con mình sớm thành công. Bước đầu tiên chính là đi học sớm. Vì chuyện này, họ còn tìm mọi cách để sửa tuổi cho con to lên. Lúc đó, tôi đã cực lực ngăn cản. Đứa trẻ còn nhỏ như vậy, vốn dĩ trẻ Siêu hùng chỉ số thông minh đa phần đã không bình thường, lại còn đi học sớm thì sợ sẽ không theo kịp. Nhỏ hơn các bạn cùng lớp tận nửa năm cũng chẳng thể chơi cùng nhau được. Lâu dần sẽ không tốt cho sự phát triển cả về thể chất lẫn tinh thần. Kết quả là họ chẳng những không nghe mà còn trách tôi đa sự. Mắng tôi nguyền rủa con trai họ. Nói tôi thấy họ tốt là không chịu nổi. Sau đó thành tích học tập của cháu trai luôn rất kém, họ cũng đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi, nói là do tôi nguyền rủa lâu ngày mà thành, thấy tôi là họ nghiến răng nghiến lợi, thậm chí nhìn con trai tôi cũng đầy oán hận, vì con trai tôi học giỏi, họ vậy mà lại bảo tất cả là vì lời nguyền của tôi, đã làm chỉ số thông minh của con họ chuyển sang con tôi. Đúng là làm ơn mắc oán. Kiếp này tôi mặc kệ hết. Tuy nhiên, kiếp trước vì nơi tôi ở quá gần trường tiểu học nó học. Anh chị và bố mẹ chẳng buồn hỏi lấy một lời, đã giao luôn chuyện ăn uống buổi trưa của nó cho tôi. Thực ra không chỉ quản bữa trưa và giấc ngủ trưa của nó, mà chiều tôi còn phải chịu trách nhiệm đón nó tan học, rồi đưa nó về nhà. Vì bỗng dưng phải gánh thêm cái công việc này mà mấy năm đó tôi sống trong kiệt quệ. Nó ăn của tôi uống của tôi thì cũng thôi đi, đằng này nó còn bắt nạt con trai tôi. Tôi dạy bảo nó thì nó cãi lại tôi nhem nhẻm, mắng chửi tôi ầm ĩ, thậm chí còn động chân động tay với tôi. Sau đó nó lại về mách với anh chị tôi là tôi đánh nó mắng nó, thiên vị con mình. Anh chị lại quay sang mắng tôi. Tôi giải thích rõ nguyên do thì họ lại coi nhẹ, bảo tôi là người lớn thì không nên chấp nhặt với trẻ con, huống hồ lại là cháu ruột mình. Có lần, nó đem con thỏ nhỏ mà con trai tôi nuôi cho vào lò nướng làm con thỏ chết cháy. Con trai tôi khóc lóc rồi đánh nhau với nó một trận, kết quả là bị nó đánh cho rách đầu. Tôi nói với anh chị, họ ngược lại còn trách tôi. Họ bảo tôi không nên dung túng cho trẻ con nuôi động vật nhỏ, làm xao nhãng ý chí, hại con mình thì thôi đi, lại còn làm ảnh hưởng đến việc học của con trai họ nữa chứ. Tôi nhắc nhở rằng hành động giết hại động vật nhỏ là hành vi xấu, cần phải nỗ lực sửa đổi ngay bây giờ. Họ lại cho rằng đó là biểu hiện của nam nhi đại trượng phu, "không độc không phải quân tử" mà. Họ còn cười nhạo con trai tôi là yếu đuối, một con thỏ chết thì thôi có gì đâu mà phải khóc lóc thảm thiết như thế. Họ nói tôi làm mẹ không đạt yêu cầu, nuôi con trai mà chẳng có chút khí chất nam nhi nào cả. Thế thì anh chị giỏi thì đón con mình về đi, kẻo ở chỗ tôi nó cũng lây cái tính yếu đuối đó. Nhưng họ lại không chịu đón về. Kiếp này, tôi không bao giờ ngu ngốc như vậy nữa, tôi sẽ không để con trai mình phải chịu cảm giác đau lòng, cũng không để con thỏ nhỏ vô tội bị sát hại dã man. Vì vậy, tôi đã bán nhà từ sớm và chuyển sang một khu chung cư khác. Nơi đó xa trường của cháu trai hơn nhà nó nhiều, tôi không muốn nó làm phiền đến cuộc sống vốn đang hạnh phúc vui vẻ của gia đình ba người chúng tôi nữa. Họ, dù là bố mẹ hay ông bà nội. Ai thích đưa đón thì đưa đón, tóm lại tôi không quản. Kiếp trước họ được thảnh thơi nhàn hạ, đã thế còn luôn soi mói bắt lỗi tôi, sự ấm ức của gia đình tôi họ hoàn toàn ngó lơ, kiếp này thì cứ để chính họ tự nếm trải cái "khí chất nam nhi đại trượng phu" của đứa trẻ Siêu hùng đó đi. Vừa mới lên tiểu học chưa được bao lâu, cháu trai đã phải đeo kính. Họ nói là do xem điện thoại quá nhiều. Chị dâu lại quay sang oán trách tôi. Tôi tỏ vẻ ấm ức. "Em cũng là vì nghĩ cho mọi người thôi, hơn nữa lúc đầu em cũng đâu có bảo mọi người cho nó xem lâu như vậy đâu. Em đã nhắc nhở mọi người cứ nửa tiếng phải cho nó nghỉ mắt một lát rồi, là do mọi người không quản, giờ có kết quả xấu thì lại biết oán trách em. Vậy sao lúc đầu mọi người lại đồng ý cơ chứ. Thôi bỏ đi, sau này em chẳng góp ý gì nữa đâu, có việc gì cũng đừng tìm em. Để khỏi phải cái cảnh em dốc hết lòng hết dạ tính toán cho mọi người, cuối cùng lại bị mọi người oán trách. Đúng là làm người tốt khó thật đấy."