🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên với má hồng kem OFÉLIA Lolli Liquid Blush, chất kem mướt mịn như tan vào da cho hiệu ứng đôi má ửng hồng tự nhiên, trong trẻo đúng chuẩn nàng thơ.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Có đôi khi chị dâu không nhịn được mà oán trách tôi không nên mang đồ bổ cho chị ta. Tôi vứt vỏ hạt hướng dương đi: "Chị dâu ơi, nói câu đó chị phải sờ tay lên lương tâm mình nhé. Em còn phải trả nợ nhà, còn phải dành tiền học phí, tiền sinh hoạt cho cháu ngoại của bố mẹ sau này, vì bố mẹ chắc chắn sẽ chẳng tài trợ cho em đâu. Em phải dựa vào chính mình thôi. Những món đồ bổ này bản thân em còn chẳng dám mua mà ăn đâu, đều là bạn bè đồng nghiệp tặng em đấy, toàn hàng cao cấp thôi. Chị từ chối như vậy làm em cảm thấy lòng tốt của mình bị coi như rác rưởi. Nếu chị không thiết tha gì thì em mang về vậy. Đem bán trên mạng còn đổi được khối tiền đấy." Chị dâu vội vàng kéo tôi lại: "Đừng mà, chị không ăn thì để cho bố mẹ ăn cũng vậy thôi." Thế là tôi lại đặt xuống. Thực ra tôi biết, chỗ đồ bổ này đều chảy về túi bố mẹ đẻ chị dâu hết, chị ta làm gì có chuyện nhường cho bố mẹ chồng. Mẹ tôi thỉnh thoảng vẫn muốn tôi giúp một tay bế đứa bé, nhưng tôi nhất quyết không làm. Mẹ tôi có vẻ hơi cáu: "Hồi trước là mới mang thai, giờ thai kỳ của con ổn định rồi còn sợ gì nữa. Ngày xưa mấy người đàn bà ở nông thôn, ngày sinh con vẫn còn ra đồng làm việc đấy thôi. Sinh xong cái là có thể dậy làm việc được ngay. Tự mình vừa cho con bú vừa chăm sóc vệ sinh cho con, chẳng làm phiền ai lấy một chút. Đám trẻ các con bây giờ sao mà đỏng đảnh thế không biết." Kiếp trước, mẹ tôi cũng mắng tôi như vậy, còn bảo bắt tôi tập tành nhiều là vì tốt cho tôi, để sau này có kinh nghiệm bế con của chính mình, bộ dạng cứ như thể tôi đang được hưởng lợi lớn lắm vậy. Thật là giả tạo, kiếp này tôi sẽ không bao giờ coi lòng lang dạ thú là lòng tốt nữa. Tôi liếc nhìn chị dâu: "Mẹ này, nói năng thì phải cẩn thận một chút. Mẹ nói thế thì chị dâu nghe xong sẽ nghĩ thế nào. Đây may mà là chị dâu, chứ nếu là người ngoài thì chẳng lẽ người ta lại nghĩ mẹ đang mắng khéo chê người ta lười sao. Hơn nữa, mẹ cũng từ thời đó mà ra, mẹ mang thai tám tháng vẫn đi làm, chẳng kém gì mấy người đàn bà nông thôn đó đâu. Giờ mẹ vẫn còn gân cốt lắm, không phải hạng trẻ con đỏng đảnh như chúng con có thể so sánh được. Với lại, mẹ đã nuôi hai đứa con rồi, còn con là lần đầu mang thai, đến kinh nghiệm mang thai còn chẳng có, nói gì đến chăm trẻ con. Nói thật lòng, con còn chẳng biết bế trẻ con thế nào cho đúng cách nữa. Cháu trai con là bé Siêu hùng hiếm gặp, nghìn người có một, quý giá như vậy, không phải con không muốn bế đâu, con chỉ sợ vỡ lỡ ra bế không đúng cách làm cháu bị thương thì tội lỗi lớn lắm. Mấy hôm trước con xem tin tức thấy có người không biết bế làm em bé bị liệt tứ chi luôn đấy." Chị dâu nghe xong, lập tức ngăn mẹ tôi lại: "Mẹ này, mẹ cũng thật là. Em nó chưa bế trẻ con bao giờ, lỡ bế hỏng thì làm sao. Hơn nữa, giờ bụng em nó cũng to rồi, con của con cũng to, bị em nó bế cái bụng đó sẽ làm con của con không thoải mái, sức em nó lại yếu, vạn nhất lỡ tay làm rơi con thì tính sao? Mẹ là người có kinh nghiệm chăm trẻ nhất nhà mình, giao cho mẹ bế là con yên tâm nhất. Với lại mấy hôm nay mọi người bế cũng tốt mà, mẹ mệt thì mọi người thay mẹ, mẹ đừng nhắc chuyện bảo em nó bế con nữa." Mẹ tôi đành phải thôi. Sau khi cháu trai mọc răng, tôi lại càng có trò hay để xem. Vốn dĩ nó bú sữa đã làm đầu ngực chị dâu bị nứt ra, mỗi lần bú đối với chị dâu như là bị cực hình, đau đến mức nhăn mày nhíu mặt. Bây giờ nó lại bắt đầu dùng răng ra sức cắn xé, kéo giật. Kiếp trước thấy cảnh này tôi còn thấy thương chị dâu, nhưng giờ thì sao? Tôi phải thưởng thức cho thật kỹ mới được. Tôi còn khen cháu trai không hổ là bé Siêu hùng, nhỏ như vậy mà đã khỏe như lực sĩ, răng mọc tốt hơn hẳn những đứa trẻ khác. Sắc bén gớm thật. Chị dâu một mặt cảm thấy đau đớn khó nhịn, mặt khác lại cảm thấy vô cùng hài lòng về sự phát triển của con trai, biểu cảm trên mặt vừa buồn cười vừa khó tả. Cháu trai Siêu hùng ở trong nhà có địa vị như trăng sao giữa muôn vàn tinh tú, họ ngậm trong miệng sợ tan, nâng trên tay sợ rụng. Họ hầu hạ nó như đám thái giám cung nữ hầu hạ thái tử vậy. Đối với yêu cầu của cháu trai, họ chỉ biết nói "vâng". Đối với chuyện này, tôi hoàn toàn dửng dưng. Kiếp trước tôi từng nhiều lần khuyên họ đừng quá nuông chiều đứa trẻ, như vậy sẽ không tốt cho sự trưởng thành của nó, sẽ hình thành nên tính cách xấu. Vì chuyện này mà tôi không ít lần bị anh chị tôi lườm nguýt mỉa mai, không ít lần bị bố mẹ mắng chửi. Họ bảo họ mong mỏi bao nhiêu năm mới có được mụn cháu trai, cháu nhà người ta đều được cưng chiều, huống hồ cháu tôi lại là một bé Siêu hùng, thì càng phải hết mực yêu thương. Lúc đó tôi vẫn kiên trì cho rằng, chính vì vậy mới càng phải nuôi dạy cho đúng cách. Đúng là chẳng biết lúc đó dây thần kinh nào của tôi bị chập mạch nữa. Họ nuôi dạy hỏng thì cũng là con của họ hỏng, liên quan gì đến tôi đâu chứ. Tôi việc gì phải vì chuyện đó mà đánh đổi cả mạng sống của mình và chồng con. Tôi đúng là kẻ ngốc nhất thiên hạ. Vì thế kiếp này tôi không những không phản đối họ, mà còn khuyến khích họ, bảo là họ làm đúng lắm. Con trai cũng nên được nuôi dưỡng giàu sang, chiều chuộng. Cháu trai tôi là ai cơ chứ? Là bé Siêu hùng, không phải bé bình thường đâu. Nhà họ Lý chúng ta may mắn có được mụn cháu quý giá như thế này, đúng là tổ tiên hiển linh rồi, rất đáng để yêu thương hết mức như thế. Cháu trai Siêu hùng quả nhiên không phụ lòng mong đợi, tuổi còn nhỏ đã bộc lộ rất nhiều thói hư tật xấu do được nuông chiều quá mức. Nó hống hách, ích kỷ, mọi người đều phải chiều theo ý nó. Thứ nó muốn là phải có ngay lập tức, chậm một chút thôi là nó khóc lóc om sòm, nằm lăn ra đất ăn vạ. Không vui là nó mắng chửi, đập phá đồ đạc, ra tay đánh người. Lúc đầu đánh không đau lắm vì nó còn nhỏ, sức chưa đủ lớn. Lúc đó anh trai tôi và mọi người còn thấy vui. Họ bảo cháu đánh họ cứ như đang gãi ngứa cho họ vậy, thoải mái lắm. Nhưng sau đó thì ngày càng đau. Vì sức nó ngày càng lớn, ra tay lại chẳng biết nặng nhẹ, nhiều khi còn cố ý dùng hết sức bình sinh. Nó chỉ muốn nhìn thấy bộ dạng đau đớn méo mó của họ mà thôi. Đôi khi họ cũng trách mắng một câu, nhưng đổi lại là sự khóc lóc đánh chửi dữ dội hơn của cháu trai. Thế là họ lại đầu hàng. Thỉnh thoảng họ lại bảo tôi khuyên nhủ cháu trai. Bảo tôi là người có học nhất nhà, khuyên người chắc chắn giỏi hơn họ. Tôi chẳng dại gì, để thằng cháu nó thù ghét tôi à, tôi đâu có điên. Với lại để họ chịu khổ một chút chẳng phải tốt hơn sao. Tôi nói: "Anh chị nên thấy vui vì điều đó mới phải. Con một được chiều chuộng thường hay có tính khí đó, mà cháu báu vật của em tính khí còn mạnh mẽ hơn. Điều này chứng tỏ phong thái nam nhi của nó vượt trội hơn hẳn. Con trai nhà khác là bé trai khỏe mạnh, nhà mình là bé Siêu hùng mà. Tất nhiên phải uy phong lẫm liệt khác người rồi." Chị dâu nghe xong liền vui mừng rỡ: "Quả nhiên cái nhà này vẫn là cô hiểu tôi nhất. Tôi đã bảo mà, bé Siêu hùng của tôi là tuyệt vời nhất. Con trai thì phải có chút tính khí chứ, bé Siêu hùng tính khí mạnh hơn là chuyện bình thường. Sức lớn cũng là bình thường, đánh người đau thì dĩ nhiên cũng là bình thường thôi. Với lại mọi người cứ chiều theo ý nó thì nó đâu có đánh mọi người nữa." Bố mẹ tôi cũng rất biết cách tự an ủi: "Đúng thế, lão Vương hàng xóm thèm được cháu đánh mà còn chẳng có cháu mà đánh kìa. Lão còn dám cười nhạo tôi hay bị cháu đánh, hừ, cái lão tuyệt tự đó còn mặt mũi nào mà cười tôi chứ."