🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Làm sạch sâu bụi bẩn và lớp trang điểm một cách dịu nhẹ cho mọi loại da với nước tẩy trang Garnier Micellar Cleansing Water, nay đã có dung tích siêu tiết kiệm lên đến 700ml cho nàng thoải mái sử dụng mỗi ngày.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tình trạng sức khỏe của chị ta không cho phép sinh thường, sẽ mang lại rủi ro cho thai nhi, nếu cứ không sinh ra được sẽ gây tổn thương não không thể phục hồi. Bác sĩ khuyên nên sinh mổ. Nhưng dưới sự "tẩy não" của tôi, chị dâu kiên quyết tin rằng sinh thường là tốt nhất cho cả mẹ lẫn con, sinh mổ chỉ là chiêu trò lừa tiền mà thôi. Kết quả tất nhiên là đau đẻ nửa ngày trời mà không ra được, vừa mệt vừa đau, đến chính chị ta cũng thấy mình sắp đi đời nhà ma rồi. Cuối cùng đành phải đồng ý mổ. Sau đó, chị ta cũng từng oán trách. Trách anh trai chẳng để chị ta làm gì, suốt ngày chỉ có ăn với ngủ, không ngồi thì nằm, thời gian đứng chẳng được bao nhiêu. Trách bố mẹ suốt ngày nấu cho chị ta bao nhiêu cá thịt, lại còn một ngày năm bữa, bữa khuya bưng tận giường. Ngay cả lúc ăn cơm, số lần ngồi ở bàn ăn cũng chẳng có mấy. Chị ta cũng trách tôi, mua cho chị ta bao nhiêu đồ bổ, lại cứ luôn mồm nói sinh thường tốt, hại chị ta phải chịu bao nhiêu đau đớn vô ích. Muốn trách tôi đâu có dễ như vậy. Tôi kêu oan ngay lập tức. "Chị dâu ơi, đồ bổ là bố mẹ bảo em mua mà, lúc đó chị cũng hài lòng lắm cơ mà. Với lại, sinh thường tốt là điều y học công nhận chứ em có bịa ra đâu. Lúc đó em đã khuyên chị nên vận động nhiều cho dễ sinh rồi mà anh chị có nghe đâu. Nếu nghe thì đâu đến mức phải mổ chứ. Bây giờ lại oán trách em, thật làm em đau lòng quá. Sau này chẳng biết nên đối xử tốt với chị thế nào nữa, định mua gì cho chị và cháu lại sợ sau này có chuyện gì lại bị đổ lỗi." Chị dâu sợ sau này tôi không mua này mua nọ cho chị ta thật, nên vội vàng an ủi tôi, bảo là người nhà cả đừng nói lời khách sáo. Chị ta nói mình chỉ là nhất thời bột phát thôi, bảo tôi sau này cứ thế nào thì cứ thế ấy, chị ta sẽ không trách tôi đâu. Ngày chị ta sinh con, tôi đã nhìn thấy đứa cháu trai đó của mình. Trời mới biết, lúc đó tôi đã muốn bóp chết nó đến nhường nào. Nhưng tôi phải cố gắng kiềm chế bản thân. Lại còn phải tỏ ra vô cùng yêu quý đứa cháu, cái vai diễn này thật chẳng dễ dàng gì. Tuy nhiên, đứa cháu này của tôi đúng là có chút khác biệt. Tóc rậm rạp, thân hình to béo, so với những đứa trẻ sinh trước ba ngày cùng phòng thì nó to hơn hẳn hai vòng. Tứ chi quẫy đạp vô cùng mạnh mẽ. Tiếng khóc cũng vang dội một cách bất thường. Mỗi lần nó gào lên, người trong phòng bệnh đều cảm thấy sắp điếc tai đến nơi. Điều này cũng không lạ, kỳ mang thai chị dâu ăn quá nhiều đồ bổ, dẫn đến nó bị dư thừa dinh dưỡng, phát triển quá mức. Thế nhưng, anh trai tôi và mọi người lại quy hết cho hội chứng Siêu hùng. Họ bảo đó là đặc trưng riêng của bé Siêu hùng. Xem kìa, vừa mới ra đời đã nam tính mãnh liệt như vậy rồi. Mấy đứa bé trai khác khóc như tiếng muỗi kêu, còn nó vừa cất giọng đã như sư tử hống. Tôi ở bên cạnh hùa theo, nhưng trong lòng lại khinh bỉ tột độ. Cái loại quái thai này mà các người cứ coi như báu vật, sắp tới sẽ có lúc cho các người chịu đựng. Quả nhiên, rất nhanh sau đó họ đã phải chịu đựng thật. Cháu tôi rất khỏe mạnh, tuy chẳng bệnh tật gì, nhưng riêng chuyện ăn uống vệ sinh đã là một rắc rối khổng lồ. Mỗi lần đi ngoài là một đống lớn, mỗi lần đi tiểu là một bãi dài. Ăn nhiều nên thải ra cũng nhiều. Tã giấy dùng tốn gấp đôi những đứa trẻ khác. Vừa sinh ra đã nặng gần mười cân, việc vệ sinh cho nó cũng là một công việc tốn sức. Kiếp trước, đám người thân ích kỷ này vì muốn bản thân được thảnh thơi nên đã tìm đủ mọi lý do để tôi chăm sóc chị dâu. Lúc đó tôi cũng ngốc, nghĩ đều là người một nhà, để họ nhẹ nhàng một chút tôi cũng sẵn lòng. Kết quả là chăm sóc đến mức bản thân suýt thì sảy thai. Trước mặt bố mẹ chồng tôi, họ lại đổi trắng thay đen, trách tôi tại sao không nói sớm. Họ bảo nếu nói sớm thì chắc chắn họ sẽ không để tôi chăm sóc chị dâu đâu. Phi! Sao họ có thể trơ tráo đến mức đó chứ. Nhưng kiếp trước, đối với hành động không biết xấu hổ của họ, tôi chỉ lại một lần nữa thỏa hiệp và nhường bước. Tôi sợ họ mất đi hình tượng tốt đẹp trước mặt bố mẹ chồng tôi. Sống lại một đời, tôi sẽ không còn ngu ngốc như vậy nữa. Lòng tốt của tôi đem cho chó ăn chứ không bao giờ cho họ nữa. Khi họ đề nghị tôi đến chăm sóc chị dâu, tôi dứt khoát từ chối. Tôi nói với họ rằng tôi vừa mới mang thai, không thể làm việc này được. Mẹ tôi bảo tôi kiêu kỳ, đỏng đảnh. Bảo là mang thai thôi mà, ai mà chẳng từng mang thai chứ. Bà nói hồi đó bà mang thai tôi đến tám tháng rồi vẫn còn đi làm đấy thôi. Anh trai thì bảo tôi lười biếng. Anh ta nói trong lúc mang thai chính là lúc cần vận động nhiều, để khỏi bị khó đẻ giống như chị dâu, cuối cùng lại phải mổ. Anh trai này cũng khéo nói thật, lấy ngay ví dụ trước mắt để ép tôi. Nhưng tôi không mắc mưu đâu. Tôi chỉ trích bố mẹ: "Hồi trước chị dâu mang thai chẳng thấy bố mẹ bắt chị ấy làm cái này cái nọ, cũng chẳng thấy ai nói chị ấy kiêu kỳ. Ồ, có con dâu rồi là không thương con gái nữa à. Đúng là coi con như bát nước hắt đi, vô tình vô nghĩa thật. Tại sao chị dâu mang thai thì bố mẹ hầu hạ như hầu hạ Thái hậu, còn con mang thai thì bố mẹ lại bắt con đi hầu hạ chị dâu ở cữ?" Bố mẹ trách tôi: "Sao con lại so bì với chị dâu được, chị dâu con trước đây từng sảy thai, bố mẹ là sợ chị ấy lại sảy nữa nên mới cẩn thận chăm sóc như vậy." Tôi chỉ đợi họ nói câu đó thôi: "Ý bố mẹ là gì? Là nói bố mẹ không bằng bố mẹ chị dâu, sinh con gái ra không quý giá bằng con nhà người ta? Hay là bố mẹ định để con cũng bị sảy thai một lần, rồi mấy năm sau cũng không sinh được con như chị dâu mới vừa lòng?" Dứt lời tôi quay sang nói với anh trai: "Anh còn mặt mũi nói em lười à? Từ nhỏ đến lớn, anh đã làm được việc nhà gì chưa? Trong cái nhà này, việc nhà luôn là em làm nhiều nhất, bố mẹ cộng lại cũng chẳng làm bằng em đâu. Anh biết thương vợ anh, đó là điều nên làm, nhưng sao anh chẳng biết thương lấy đứa em gái này của anh vậy? Chúng ta dù gì cũng ở chung một mái nhà hơn hai mươi năm rồi, không có tình thân thì cũng phải có nhân tình chứ. Em cũng là một phụ nữ mang thai mà, bác sĩ khuyên phụ nữ mang thai vận động thích hợp, thích hợp, anh có hiểu không? Các người bắt em đi chăm sóc chị dâu, đó không phải vận động, càng không phải vận động thích hợp, mà là lao động, lao động chân tay nặng nhọc. Việc này, hoặc là các người làm đi, đều là người làm bố làm ông bà nội cả, so với một người làm cô như em thì đạo lý hiển nhiên hơn nhiều."