🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Áo Thun Ôm Body Giữ Nhiệt Cổ Cao 8 Phân, Tay Dài JUSTDUN C20 – Chất Cotton Dày Dặn, Tôn Dáng
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Hừ hừ, tôi chờ xem, đứa trẻ này đáng yêu được bao lâu. Mẹ tôi và anh trai tôi tất nhiên là không nỡ bỏ tiền ra thuê người giúp việc. Mẹ tôi mỗi ngày phải làm việc bằng hai người, chăm sóc cháu trai và chị dâu, bà lại lấy đó làm niềm vui. Tôi thỉnh thoảng mới về thăm, tiện đường mua ít hoa quả. Đứa cháu trai dần lớn lên, cao lớn hơn hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa. Mẹ tôi càng thêm đắc ý, thậm chí còn cho rằng việc thừa một nhiễm sắc thể là phúc khí. Bà còn đặc biệt tìm thầy bói để đặt tên cho cháu trai. Tên là Lý Quang Diệu. Lúc cháu trai hơn hai tuổi, nó đã cao bằng một đứa trẻ bốn tuổi. Các đặc điểm của hội chứng siêu hùng ngày càng rõ rệt. Nó thường xuyên vô cớ đánh đá mẹ tôi và chị dâu. Lúc mẹ tôi bế nó, bị nó giật phăng một mảng tóc. Cháu trai cười khanh khách, nhét tóc vào miệng nhai ngấu nghiến. Tối hôm đó, tôi về nhà ăn cơm. Mẹ tôi đuổi theo sau mông cháu trai để đút cơm: “Cháu ngoan của bà, mau ăn miếng thịt này!” Anh trai và chị dâu tôi thản nhiên ngồi trên ghế tự ăn phần mình, dường như đã quá quen với cảnh này. Cháu trai chạy mệt rồi ngồi bệt xuống đất chơi đồ chơi, mẹ tôi bưng bát cơm lom khom lưng, nhìn nó đầy vẻ từ ái: “Cháu ngoan, nào, há miệng ra, a~” Cháu trai hoàn toàn không thèm để ý đến bà, ngược lại còn thấy cái thìa trước mắt thật vướng víu. Nó hất tay một cái làm cái bát văng ra, rồi đẩy mạnh mẹ tôi ngã nhào xuống đất. “Á!” Canh và cơm trong bát đổ hết lên người mẹ tôi. Tôi giật nảy mình, cùng anh chị đứng dậy chạy lại. “Mẹ, mẹ không sao chứ?” Tôi đỡ mẹ dậy, anh trai và chị dâu thì đi thẳng về phía cháu trai. “Có sao không con trai? Có bị thương ở đâu không?” Họ hoàn toàn không để ý đến mẹ, chỉ lo lắng vây quanh kiểm tra cho đứa bé. Rõ ràng tất cả chúng tôi đều thấy chính đứa cháu đã đẩy ngã bà nội. Tôi không nhịn được nói thêm một câu: “Quang Diệu, con không được đẩy bà nội như vậy.” Nó lè lưỡi làm mặt quỷ với tôi, rồi đắc ý cười lớn. “Nó vẫn còn là một đứa trẻ, cô nói nó làm gì.” Anh trai tôi không vui, cau mày nhìn tôi. Không ngờ, mẹ tôi cũng lên tiếng bênh vực cháu trai: “Mẹ không sao, con đừng có mắng Quang Diệu!” Bà phủi phủi mấy hạt cơm trên người, nhìn cháu trai cười nhăn cả mặt, dịu dàng dỗ dành: “Quang Diệu à, bà không trách con đâu, chúng ta ngoan ngoãn ăn cơm, lát nữa chơi tiếp có được không?” Chị dâu vậy mà lại lộ vẻ không hài lòng, lườm nguýt một cái: “Mẹ, chắc chắn là mẹ làm món ăn không hợp khẩu vị Quang Diệu rồi, dạo này nó chẳng mặn mà gì với chuyện ăn uống cả, nó đang tuổi lớn, dinh dưỡng không theo kịp thì phải làm sao!” Anh trai tôi phụ họa: “Đúng đấy mẹ, con nghe nói phải ăn thịt bò, uống sữa lạc đà thì mới tốt cho trẻ con.” Mẹ tôi nghe xong không chút nghi ngờ: “Được, mai mẹ đi mua cho cháu ngoan ngay.” Tôi nhìn cháu trai tự mình ngồi chơi đồ chơi, nó xé toạc chân tay của tất cả các con búp bê ra thành từng mảnh. Đúng rồi, là lỗi của tôi, tôi quên mất, cái đứa trẻ siêu hùng này chính là bảo bối của nhà họ Lý mà. Hành vi của đứa cháu trai ngày càng quá quắt. Năm nó năm tuổi, tôi về nhà ăn Tết. Tôi đang ngồi trên sofa chơi điện thoại, tai bỗng cảm thấy một cơn đau thấu xương. “Á!” Tôi kêu thảm thiết, quay đầu lại là nụ cười khiến người ta rợn tóc gáy của đứa cháu. Hoàn toàn không giống dáng vẻ của một đứa trẻ. Nó giật phăng đôi hoa tai của tôi xuống. Máu tươi lập tức chảy ròng ròng. “Lý Quang Diệu!” Tôi giận run người, giơ tay định đánh nó. Chưa kịp làm gì thì cả nhà đã ùa lại ngăn cản. “An An! Cô chấp nhặt với một đứa trẻ làm gì chứ?” Chị dâu ôm nó vào lòng bảo vệ. Mẹ tôi từ trong bếp lao ra, tay còn chưa kịp lau khô. “Có chuyện gì thế? Quang Diệu làm sao vậy?” Tôi không thể nhịn thêm được nữa: “Mọi người cứ chiều chuộng nó như thế, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện lớn!” “Im miệng!” Anh trai tôi quát lớn một tiếng: “An An, em so đo với cháu ruột mình làm cái gì? Chẳng qua chỉ là một đôi hoa tai thôi mà.” Tôi định nói gì đó nhưng bị mẹ tôi trừng mắt cắt ngang: “Mẹ cứ tưởng chuyện gì to tát, một đôi hoa tai thôi, mấy năm nay lương con tăng cao như vậy, tặng cho Quang Diệu chơi một chút thì có làm sao? Đang ngày Tết, không được mắng trẻ con.” Lòng tôi nguội lạnh: “Không phải vấn đề hoa tai, là nó giật thẳng từ trên tai con xuống đấy!” “Được rồi, trẻ con sức lực có được bao nhiêu, đừng nói nữa kẻo làm Quang Diệu sợ.” Chị dâu tôi bế cháu trai nói bằng giọng mỉa mai: “Cô nó cũng thật là, có đôi hoa tai thôi mà, lương giờ mấy chục triệu một tháng, bao lì xì cũng chỉ có một triệu bạc.” Tai tôi vẫn không ngừng chảy máu, lòng lạnh ngắt. Cháu trai đang cầm đôi hoa tai của tôi để nghịch. Tôi bước hai bước lao tới giật lại đôi hoa tai, rồi cho nó một bạt tai thật mạnh. Cả nhà đều sững sờ. Mặt đứa cháu lập tức sưng vù lên, nó chồm lên từ sofa, nhe răng trợn mắt định lao vào cắn tôi. “Lý An An! Cô điên rồi sao!” Mẹ và anh chị tôi phản ứng lại, tất cả vây quanh gọi nó là “tâm can bảo bối”. Tôi dứt khoát quay người rời đi. Trước khi đi, đứa cháu trừng mắt nhìn tôi đầy ác độc, miệng há ra như một con chó dữ.