🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Siêu tiết kiệm và tiện lợi cho cả gia đình với dòng giấy vệ sinh treo tường TopGia làm từ bột giấy thiên nhiên an toàn, thiết kế 4 lớp dày dặn, siêu dai với tận 1280 tờ cho bạn thoải mái sử dụng!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Đều nói kế thất không tốt, tôi thấy Lưu phu nhân này trái lại cũng là người tốt, nuôi nấng con gái của nguyên phối khôn lớn không nói còn tận tâm chuẩn bị hôn sự, con gái ruột của bà ta cũng là hôm nay xuất giá, danh tiếng đều bị con gái nguyên phối chiếm hết rồi." "Cũng không thể nói như vậy, dù sao thân phận của hai vị con rể thiên sai địa biệt, đại cô nương nói thế nào cũng là gả vào vương phủ, của hồi môn nhất định phải nhiều hơn nhị cô nương gả cho Cố cử nhân mới đúng." Đám đông vây xem người một câu ta một lời, vô cùng náo nhiệt. Tôi ngồi trong kiệu hoa, nghe tiếng nghị luận của đám người bên ngoài, trong mắt không có nửa phần gợn sóng. Đoàn người rầm rộ vừa định rời khỏi Lý phủ. Tiếng "Rầm... rầm..." vang lên át cả tiếng hỉ, những rương của hồi môn thắt dải lụa đỏ đồng loạt rơi xuống đất. Lực va chạm của chiếc rương với mặt đất đã làm bật nắp rương, đồ đạc bên trong lập tức phơi bày trước mắt mọi người. Nhìn những vật phẩm rơi ra từ rương của hồi môn, đám đông vốn đang hâm mộ đồng loạt lộ ra ánh mắt lân mẫn nhìn tôi. "Suýt nữa tôi còn khen Lý phủ này hào phóng, hóa ra sáu mươi rương của hồi môn này đều chỉ đựng có nửa rương, đây chẳng phải rõ ràng là lừa người sao?" "Chẳng phải sao, đường đường là đích trưởng nữ của Lý thị lang xuất giá, chuẩn bị tơ lụa gấm vóc đều là hàng cũ năm xưa, ngay cả những châu báu ngọc khí kia chất lượng cũng không ra sao, cũng may mà Lý thị lang lấy ra được." "Của hồi môn năm đó của tiên phu nhân mới thật sự là vàng bạc thật sự, chẳng lẽ đều bị nhà họ Lý chiếm hết rồi." "Không thể nào, bổng lộc của Lý thị lang cũng không thấp sao có thể bá chiếm của hồi môn của thê tử, chuyện này ở Đại Ly chúng ta là điều đáng khinh bỉ." Đám đông vây xem càng nói càng quá đáng. Khuôn mặt vốn đang hồng hào của cha, trong chốc lát trở nên đen như nhọ nồi. Kiếp trước của hồi môn mẹ để lại cho tôi toàn bộ đều bị nhị muội muội chiếm làm của riêng. Cùng tôi đi vào Cố phủ chỉ có hơn mười chiếc rương. Bên trong đừng nói là kim ngân châu báu thượng hạng, ngay cả tơ lụa vải vóc tốt cũng không có. Vì chuyện đó tôi không ít lần bị mẹ chồng chỉ trích. Đêm qua tôi nghe tỳ nữ nói mẹ kế phái bà vú tâm phúc đi chỉnh lý của hồi môn, liền đoán được họ muốn giở trò trên của hồi môn. Tôi cho người thừa lúc loạn lạc giở thủ đoạn trên rương của hồi môn, mới có cảnh tượng vừa rồi. Cha luôn là người coi trọng mặt mũi nhất, nay ở ngoài cửa Lý phủ mất mặt lớn như vậy. Ông ta lập tức nghiêm giọng quở trách mẹ kế: "Bà làm việc kiểu gì vậy? Lại để xảy ra sai sót lớn như thế này." Mẹ kế biết chuyện này không lừa gạt qua được, liền nháy mắt với Lâm ma ma tâm phúc. Lâm ma ma hiểu ý nhanh bước tới quỳ dưới chân cha nói: "Lão gia không thể trách phu nhân, đại tiểu thư và nhị tiểu thư cùng ngày xuất giá, của hồi môn đều để trong kho, rương lại giống hệt nhau, chắc chắn là người hầu lúc khiêng của hồi môn đã khiêng nhầm rồi." Cha nghe xong sắc mặt mới tốt hơn một chút, lập tức hạ lệnh cho người khiêng chỗ của hồi môn trên đất về phủ thay đổi. Cao quản sự của vương phủ cũng là một người tinh ý, một mặt sai người mở từng rương của hồi môn mới khiêng ra để kiểm tra, một mặt giải thích với cha là sợ người hầu lại khiêng nhầm rương làm ra chuyện nực cười thì không tốt. Cha tức đến mức da mặt giật giật, chỉ là ông ta tự biết mình đuối lý nên đành để Cao quản sự kiểm tra. Cao quản sự xác nhận không sai sót mới ra lệnh nâng kiệu đi về phía vương phủ. Từ Lý phủ đến vương phủ khoảng cách thực sự có chút xa, tôi bị kiệu lắc lư đến mức sắp không chịu nổi. Bàn tay nắm lấy tay áo siết chặt lại nới lỏng, nới lỏng rồi lại siết chặt. Ngay lúc tôi sắp sụp đổ, kiệu cuối cùng cũng dừng lại. Không lâu sau liền truyền đến tiếng đá cửa kiệu, sau đó một bên rèm kiệu được người ta vén lên. Cách tấm khăn trùm đầu tôi thấy một bàn tay khớp xương rõ ràng đặt một đầu dải lụa đỏ vào lòng bàn tay tôi. Khoảnh khắc đứng dậy, tôi cố ý chân mềm nhũn ngã nhào về phía trước. Đúng như tôi dự liệu Tiêu Mộ Hàn đã kịp thời đỡ lấy tôi. Tôi mượn cơ hội bất động thanh sắc ấn vào mạch đập của anh ta. Mạch tượng của anh ta ổn định không có bất kỳ điểm bất thường nào, tôi trong chốc lát có chút ngẩn ngơ, chuyện này dường như khác với những gì tôi dự tính. Nhưng rất nhanh tôi liền thu liễm tâm thần, lặng lẽ rút tay lại. Bên tai đột nhiên vang lên tiếng cười khẽ mang theo ý trêu chọc của Tiêu Mộ Hàn: "Nương tử chớ hoảng sợ, tất cả đã có ta." Không đợi tôi phản ứng anh ta đã bế ngang tôi lên đi vào trong. Tôi kinh hô một tiếng, mặt không tranh khí mà đỏ bừng lên. Mãi đến khi bái đường xong vào đến động phòng, hơi nóng trên mặt mới dần dần tan đi. Tôi đối với phản ứng của mình khá là bất lực, dù sao cũng là người đã gả một đời rồi, da mặt vẫn chưa học được cách dày lên. Theo tấm khăn trùm đầu được vén lên, khuôn mặt mang theo ý cười của Tiêu Mộ Hàn xuất hiện trước mặt tôi. Tuy không phải lần đầu gặp mặt, tôi vẫn bị dung mạo của người trước mắt làm cho kinh diễm. Tóc đen rủ xuống vai, mày mắt như tranh vẽ, bộ hỉ phục đỏ thắm càng tôn lên làn da trắng như tuyết và vẻ tuấn dật phi phàm của anh ta. Sao lại có người đẹp trai đến thế này. Dù tôi không mấy ham mê mỹ sắc, lúc này tim cũng không khỏi đập nhanh thêm vài nhịp. Chỉ là không đợi tôi cảm thán xong, người vốn đang đứng trước mặt tôi đột nhiên ngã thẳng xuống. Dòng máu đỏ tươi chảy ra từ khóe môi anh ta. Trong đầu tôi chỉ hiện ra một ý nghĩ, anh ta trúng độc rồi. Nha hoàn bà vú nhất thời hoảng loạn thành một đoàn. Tôi thở dài một tiếng sai người đỡ Tiêu Mộ Hàn lên giường, sau đó liền đuổi bọn họ ra ngoài tìm đại phu. Trong đầu một mặt cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra ở kiếp trước, một mặt đặt ngón tay lên mạch đập của anh ta cẩn thận bắt mạch cho anh ta. Không đúng chứ, mạch tượng bình ổn không có bất kỳ dấu vết trúng độc nào. Tôi không khỏi nghi ngờ y thuật của mình, chẳng lẽ anh ta trúng loại độc mà tôi không thể phát hiện ra. Bất thình lình ngẩng đầu, vừa vặn đối diện với một đôi mắt mang ý trêu chọc.