🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tóc giả kẹp dài thẳng xoăn light 60cm lọn nhiều màu phong cách Hàn Quốc Galistore
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tôi tĩnh lặng nhìn người trước mắt, rõ ràng đã quen biết chàng lâu như vậy, nhưng khoảnh khắc đó tôi lại cảm thấy.. mình dường như chưa bao giờ nhìn thấu được chàng ta. Đối với chàng ta mà nói, tôi rốt cuộc là cái gì chứ? Người vợ tào khang kết tóc? Hay là cái tử cung để duy trì nòi giống? Tiêu Nghê thấy sắc mặt tôi có gì đó khác thường, đúng lúc tới ôm lấy tôi, nói với Tiêu Thâm: "Đệ lo dưỡng sức trước đi, những chuyện này đều không vội được đâu." Tiêu Thâm lần này tỉnh lại, quả thực tính tình thay đổi rất lớn, không chỉ cố chấp với chuyện con cái, lúc nào cũng nhắc tới, mà người cũng trở nên dễ nổi nóng hơn, người hầu hầu hạ chỉ là bưng bát thuốc hơi nóng một chút, chàng ta vậy mà trực tiếp hất đổ lên người nàng hầu, làm trên cổ nàng hầu nhỏ bị bỏng một vết sẹo to bằng miệng bát. Đám người hầu đều nơm nớp lo sợ, không dám có nửa điểm sai sót, hoặc là đùn đẩy cho nhau, chẳng ai muốn vào phòng tướng quân hầu hạ cả, tôi cũng dứt khoát lấy cớ bảo chàng cần tĩnh dưỡng, đem chàng đuổi tới phòng khách trong viện của tỷ tỷ ở. Trong thời gian đó nhận lời mời của Hoàng hậu, tôi cùng tỷ tỷ đi một chuyến tới chùa Pháp Hoa cầu phúc, Hoàng hậu chỉ trang phục đơn giản xuất hành, không dùng phượng giá, ngồi cùng một xe ngựa với chúng tôi, trên đường nói về chuyện lần trước Tiêu Nghê đùng đùng nổi giận dẫn tôi rời đi, rốt cuộc là đã đi đâu. "Đương nhiên là đi tìm con tiện nhân Hồ cơ đó tính sổ, tỷ vẫn chưa nói cho muội nghe đâu, muội có biết vì sao Tiêu Thâm lại bị nàng ta mê hoặc mất hồn không?" "Vì sao ạ?" "Tỷ nói trước nha, muội đừng có sợ đấy.. Nàng Hồ cơ đó biết thuật vu cổ của Tây Vực, lợi dụng thai nhi trong bụng để hạ Tử Mẫu Cổ cho Tiêu Thâm." Hoàng hậu đại kinh thất sắc, ôm chặt lồng ngực chấn kinh nói: "Thuật vu cổ sao?" "Ngày đó chúng ta tới biệt viện bắt người, Tiêu Thâm đã hoàn toàn bị nàng ta khống chế rồi, nhất cử nhất động, chẳng khác gì xác không hồn cả.. Giờ nghĩ lại tỷ vẫn còn thấy rùng mình đây này, hiện tại cho dù cổ trùng đã trục xuất ra khỏi cơ thể, nhưng thân thể trái lại chẳng còn được như trước nữa." Tôi ở một bên nhắc nhở: "Mặc dù không biết vị ở phủ Tam a ca có phải cũng là tâm địa độc ác như vậy không, nhưng nương nương, những nàng Hồ cơ này.. không thể không phòng đâu ạ." Hoàng hậu lặng lẽ gật đầu, trong ánh mắt vẫn còn vương nét sợ hãi. Hương khói chùa Pháp Hoa rất vượng, khách hành hương qua lại tấp nập, chỉ là trong đó có một vị là người tôi không ngờ tới. Thực ra vừa mới bước vào điện, tôi đã nhìn thấy Trịnh Uyển Uyển ở bên cạnh, đi cùng nàng ta còn có một vị quan phu nhân khác, nhìn dáng vẻ hai người họ giống như sau khi lễ bái xong thì lấy pháp khí gì đó muốn khai quang, đang ngồi đợi trước cửa phòng trụ trì, vừa cười vừa tán gẫu với nhau. "Chuyện sinh nhật Thái hậu mấy ngày trước cô nghe nói chưa? Tam a ca đúng là mất mặt lớn rồi nha.." "Sao có thể chưa nghe nói được chứ, trong cung ngoài cung đều truyền khắp rồi, ngài ấy cũng đúng là quấy nhiễu thật, đó là thọ đản của Thái hậu đấy, ngài ấy vậy mà lại dâng một chiếc yếm của Hồ cơ lên, nếu không phải bị người ta chơi xỏ một vố, thì đúng là thật không biết liêm sỉ là gì rồi." "Vậy cô không sợ sao? Ban đầu chẳng phải nàng Hồ cơ đó là do cô dâng tới phủ ngài ấy sao?" "Xảy ra cái chuyện hoang đường như thế này chẳng lẽ lại trách tôi chắc? Là chính ngài ấy bị ma xui quỷ khiến rồi.. Nghe nói lúc đó trong thọ điển mở món quà đó ra, thái giám của Lễ bộ mặt đều đỏ cả lên, tức đến mức Thái hậu nương nương trực tiếp phạt Tam a ca cấm túc ba tháng đấy." Tôi quỳ ở phía bên trái ngoài cùng, cách hai người họ đã là xa nhất mà vẫn nghe thấy rõ mồn một, huống hồ là Hoàng hậu đứng gần nhất chứ, hôm nay Hoàng hậu lén lút tới cầu phúc, chắc hẳn cũng là để cầu cho Tam a ca được bình an đi, kết quả lại bắt gặp hai vị kia đâm đầu vào họng súng. Tôi đứng dậy trước một bước, đi thẳng về phía hai người họ, quát lớn: "Chốn cửa Phật thanh tịnh, đâu đến lượt các người cười đùa nghịch ngợm!" "Ái chà, tôi còn tưởng là ai chứ.." Trịnh Uyển Uyển thấy người tới là tôi, ánh mắt càng thêm khinh miệt: "Hóa ra là kẻ bị ruồng bỏ của gã tướng quân bệnh tật đó nha, nói ra cũng chẳng sợ người ta cười cho thối mũi, đường đường là Chấn quốc đại tướng quân vậy mà lại bị một nàng Hồ cơ nhỏ bé lừa mất, nghe nói thân thể tướng quân chẳng còn được như trước nữa, không phải là bị nàng Hồ cơ đó hút cạn dương khí rồi chứ.." Hai người họ cười thành một đoàn, tôi chỉ nhàn nhạt tiếp tục nói tiếp: "Cô nếu đã cũng không coi trọng Hồ cơ, thì tại sao lại đem cái thứ hạ đẳng như thế dâng cho Tam a ca chứ?" "Cái này chẳng lẽ lại trách tôi sao? Có trách thì cũng chỉ có thể trách Tam a ca định lực quá kém, ai mà chẳng biết thọ thần của Thái hậu lần này chính là cửa ải mấu chốt nhất trước khi sách phong Thái tử, vậy mà ngài ấy lại để hết tâm trí lên người nàng Hồ cơ đó, hèn gì tôi nói nha, cũng là do chính ngài ấy phúc mỏng thôi.." Tôi còn chưa kịp phản bác, trái lại là phía sau đã vang lên tiếng quát của Hoàng hậu trước: "Láo xược! Những lời đại nghịch bất đạo như thế này mà ngươi cũng dám nói sao?" Trịnh Uyển Uyển theo bản năng cười lạnh nói: "Có gì mà không nói được ực.." Nhưng khi nàng ta nhìn rõ người đứng sau lưng tôi là ai, cả người liền sững sờ tại chỗ, lập tức quỳ sụp xuống bái lạy: "Hoàng hậu nương nương xin tha tội.. Thần thiếp không phải có ý đó đâu ạ.." "Không phải ý gì? Bản cung vẫn chưa đến mức vừa điếc vừa mù đâu, người đâu! Dám vọng nghị hoàng tự, đem nàng ta xuống cho bản cung!" "Nương nương! Người nghe thần thiếp giải thích nương nương ơi, vừa rồi đều là do Trình Tương Nhữ khích lệ thần thiếp.. Nếu không thần thiếp cũng không.. Các người buông tôi ra!" Hoàng hậu lúc này căn bản không quan tâm nàng ta là có ý hay vô ý mỉa mai, bà ấy chỉ cần một chỗ để phát tiết, và thật không may, Trịnh Uyển Uyển chính là con chim đầu đàn đó. Tôi ở một bên tĩnh lặng nhìn Trịnh Uyển Uyển bị lôi ra khỏi đại điện, sau ngày hôm đó, nàng ta liền bị tước đoạt vị trí Vương phi, giáng xuống làm thường dân, Hoàng hậu cũng hạ lệnh đem toàn bộ Hồ cơ trong kinh thành đều giam vào ngục nước, sau khi thẩm vấn từng người một thì phát vãng ra biên cương. Sở Nhiên đương nhiên cũng không thoát được, ngày hôm đó nàng ta nghe thấy tiếng động ở cửa, tràn đầy vui sướng cứ tưởng là Tiêu Thâm hồi tâm chuyển ý đến tìm mình, nhưng khi mở cửa nàng ta đợi được lại là cấm quân kéo nàng ta tới ngục nước lạnh lẽo. Vết thương trên chân và trên mặt nàng ta không có ai chữa trị, vết thương sớm đã thối rữa, trong ngục nước âm u ẩm ướt, người bình thường ngâm mình trong đó đều thấy lạnh lẽo khó nhịn, huống hồ trên người nàng ta có mảng lớn vết thương, ở trong ngục nước được ba ngày liền qua đời, chết thảm trong ngục.