🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[Combo 10] Tất Vớ Nam Nữ Cổ Cao Trơn UPPERYOU Êm Ái Dày Dặn Thoáng Khí - VSF4001/VSF3001
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tôi bóp tay tỷ ấy, hít sâu một hơi một mình xuống kiệu, gõ cửa một lát liền có người ra thưa, người mở cửa chính là Trịnh Ngọc, hắn nhìn thấy người tới là tôi, cũng đứng hình tại chỗ, theo bản năng chặn cửa chỉ để lại một cái khe nhỏ. "Không phải.. Phu nhân sao người lại tới đây.." "Sao vậy? Nơi này có chỗ nào tôi không đến được sao? Trên tờ địa khế của biệt viện này viết tên của tôi, chẳng lẽ tôi vào nhà mình còn phải thông báo một tiếng sao?" "Tiểu nhân không có ý đó.. Chỉ là.." "Nhìn cho kỹ người ngồi trên xe ngựa phía sau là ai, tướng quân là chủ của các người, tôi và tỷ tỷ chẳng lẽ không phải sao?" "Cái này.." Trịnh Ngọc không lay chuyển được tôi, đành phải để tôi đi vào. Chắc hẳn trong nhà cũng nghe thấy động tĩnh ngoài cổng, tôi vừa vào cửa liền đâm sầm vào Tiêu Thâm và Sở Nhiên đang từ trong phòng bước ra, Sở Nhiên khoác tay Tiêu Thâm, thắt lưng còn được chàng đỡ lấy, cả người đều dựa vào bên cạnh chàng, khóe môi hiện lên nụ cười dịu dàng. Chỉ là sự dịu dàng này khi nhìn thấy tôi, liền ngay lập tức hóa thành sự thù hận lạnh thấu xương. "Ái chà, đúng là khách quý nha, phu nhân sao người lại tới đây vậy?" Tiêu Thâm cũng nghe tiếng ngẩng đầu lên, nhưng khoảnh khắc tôi đối diện với ánh mắt của chàng thì sững người lại. Chàng tập võ nhiều năm, thân hình cường tráng, sắc mặt lúc nào cũng hồng nhuận, nhưng hiện tại lại trắng bệch như tờ giấy, ngay cả những mạch máu xanh tím trên mặt cũng lộ rõ mồn một, dữ tợn đáng sợ. Đôi mắt nhìn chằm chằm vào tôi đó cũng mất đi thần thái, giống như hai chiếc cúc áo trống rỗng, dưới mắt một quầng thâm đen, cả người chẳng còn chút sinh khí nào. "Cái biệt viện này là hồi môn phụ thân tặng cho tôi, để cô ở đây đều là sự bố thí, tôi tới một chuyến, còn cần cô cho phép sao?" "Thế mới nói phu nhân đúng là số tốt mà, một căn nhà lớn như thế này vậy mà chỉ là đồ hồi môn, phu nhân được cha mẹ thương yêu, lại gả được cho một người lang quân như ý thế này, tôi đúng là ghen tị chết đi được.. Chỉ là đáng tiếc, hiện tại trái tim của tướng quân.. dường như đều đặt hết lên tôi và vị tiểu tướng quân trong bụng tôi rồi nha." "Sở Nhiên, cô không cần phải giả bộ trước mặt tôi, cô là cái hạng tiện chủng gì, tôi sớm đã biết rồi." "Tiện chủng? Tôi lại học được thêm từ mới rồi nha, ái chà, nhưng hiện tại.. chính là cái hạng tiện chủng như tôi đây, tướng quân nhà cô lại yêu thích không buông tay đâu nha, vậy chàng ta cũng tiện sao? Vậy cái người tranh sủng với chàng ta là cô, không tiện sao?" Tôi chẳng muốn tranh cãi miệng lưỡi với nàng ta: "Sở Nhiên, nếu cô chỉ là muốn đấu với tôi, thì hoàn toàn không cần thiết phải kéo Tiêu Thâm vào, chàng là Đại tướng quân đương triều, tính mạng của một người liên lụy đến sự an nguy của một quốc gia, cô nếu muốn là Tiêu Thâm chàng yêu cô, thì càng không nên biến chàng thành cái hạng xác không hồn như thế này, chuyện này có ý nghĩa gì chứ?" "Xác không hồn?" Sở Nhiên lặp lại từng chữ một, cúi đầu cười lạnh thành tiếng: "Cô nhìn thấy chàng ta là xác không hồn ở chỗ nào vậy?" Sở Nhiên quay sang làm nũng với người bên cạnh: "A Thâm, con tiện nhân đó sỉ nhục em, chàng đi tát miệng cô ta cho em!" Nàng ta vừa dứt lời, Tiêu Thâm vậy mà thực sự không chút do dự sải bước nhanh đi về phía tôi, ánh mắt mất đi tiêu điểm, cả người dường như đã trở thành con rối dây trong tay Sở Nhiên, tôi theo bản năng lùi lại né tránh, một mặt hét lớn với chàng: "Chàng tỉnh lại đi! Tiêu Thâm! Chàng điên rồi!" Tiêu Thâm dường như được tiếng gọi của tôi làm cho thức tỉnh trong chốc lát, nhưng rất nhanh, trong ánh mắt lại bị một mảng mờ mịt thay thế, một lần nữa lao về phía tôi, tôi nghiêng mình né tránh, chạy về hướng Sở Nhiên: "Đây chính là thứ cô muốn sao? Một kẻ điên cắn càn?" "Chàng ta hiện tại chẳng khác gì một con chó cả, tôi bảo chàng ta cắn ai thì chàng ta cắn người đó, chàng ta căn bản sẽ không do dự.. Mặc dù chẳng biết rốt cuộc cô làm cách nào mà biết được chuyện tôi luyện cổ, nhưng hiện tại cô nhìn xem, cái thứ dơ bẩn không lên nổi mặt bàn của tôi, rốt cuộc đã cắn trúng ai rồi?" Nàng ta quay người nhìn về phía Tiêu Thâm, ánh mắt bỗng chốc trở nên hung ác: "A Thâm! Tát cô ta cho em! Tát cho đến chết mới thôi!" Tôi canh đúng thời cơ, vừa né tránh vừa hét lớn thành tiếng: "Tỷ tỷ cứu em!" Gần như ngay sau khi tôi dứt lời, cổng phủ liền trực tiếp bị Tiêu Nghê đá văng ra. Tỷ ấy vừa vào liền nhìn thấy cảnh tượng Tiêu Thâm như phát điên định lao về phía tôi, tỷ tỷ nhanh nhẹn rút cây roi ngang hông xuống, trực tiếp giáng một roi thật mạnh lên vai Tiêu Thâm, lần này tỷ ấy đã dùng hết sức bình sinh, ngay lập tức bả vai Tiêu Thâm liền rách da hở thịt. Cơn đau ngắn ngủi kéo lại lý trí của chàng, chàng chấn kinh nhìn chằm chằm ba người đàn bà trước mắt, lại cúi đầu nhìn đôi bàn tay của chính mình. Tiêu Nghê chẳng thèm để ý đến chàng, quay người giáng một roi còn mạnh hơn mang theo tiếng gió trực tiếp rơi xuống chân Sở Nhiên, Sở Nhiên không kịp phòng bị, đột nhiên bị đánh một nhát đau đớn như thế, thét lên thảm thiết: "A —!" Đôi chân không còn chút sức lực nào, Sở Nhiên quỳ thẳng trước mặt tôi, Tiêu Nghê từ trên cao nhìn xuống nàng ta lạnh lùng nói: "Ta đã nói rồi, từ nay về sau đừng để ta nhìn thấy ngươi nữa, nếu không lột da rút gân ngươi cũng không quá đâu.. Lời này, chưa bao giờ là dọa ngươi đâu." Váy áo của Sở Nhiên cũng bị vết máu đỏ tươi trên chân thấm đẫm, nàng ta đau đớn cắn chặt khóe môi, ngước mắt căm hận nhìn tôi chằm chằm. Nàng ta hai mắt đỏ ngầu, tựa như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. "Trình Tương Nhữ! Cô chẳng qua cũng chỉ dựa vào vị tỷ tỷ đó mà thôi! Cô không sợ có một ngày, ngay cả bà ta tôi cũng.." Tôi không để nàng ta nói hết lời, trực tiếp một tay túm lấy tóc nàng ta kéo giật người lên, trong tiếng kêu gào thảm thiết của nàng ta tôi cười rạng rỡ lạ thường, nụ cười đó càng tươi bao nhiêu, thì cái tát tôi giáng xuống mặt nàng ta càng mạnh bấy nhiêu. Chát! Nàng ta trực tiếp bị cái tát này quật ngã xuống đất, bên má lờ mờ lộ cả xương trắng, nhưng chân lại có vết thương không bò dậy nổi, cả người như con chó mất nhà nằm phục dưới đất, còn ôm chặt lấy bụng, thậm chí ngay cả sức lực để ngẩng đầu nhìn tôi thêm lần nữa cũng chẳng còn. Tôi buông tay xuống, thu bàn tay đã tê cứng vào trong ống tay áo, quay đầu nhìn Tiêu Thâm chẳng biết thần trí đã tỉnh táo hay chưa, bình tĩnh hỏi chàng: "Tướng quân, chàng muốn về nhà, hay là muốn ở lại đây?" "Về nhà." Có lẽ là do chàng trả lời quá nhanh, nên tôi cũng sững sờ một lát, khi đối diện với sự tỉnh táo trong mắt chàng tôi càng thêm nghi hoặc.