🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dép nữ xixitiao mềm nhẹ giá rẻ, dép đi trong nhà phong cách dễ thương mẫu mới
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tôi luôn tưởng rằng Thái tử tính tình cô độc, vì vậy chàng chưa từng cho phép tôi đến gần. Cho đến khi gặp phải cuộc ám sát, tầm mắt cuối cùng của tôi đóng băng tại cảnh chàng hốt hoảng bảo vệ tỉ tỉ ruột của mình. Trọng sinh một đời, tôi lạnh nhạt lướt qua chàng, tiến về phía Nhị hoàng tử khét tiếng hư hỏng. "Ngài có sẵn lòng chọn tôi làm bạn đọc không?" Tôi không hề thấy ở phía sau lưng, đôi mắt Thái tử nhìn tôi đỏ ngầu. Tôi rụt rè như con chim cút, thu mình vào góc xe ngựa, không dám thở mạnh. Thái tử Tiêu Mục ngồi bên cạnh tôi, khí chất lạnh lùng tỏa ra khắp người. Còn tỉ tỉ đích xuất ngồi đối diện đang thì thầm to nhỏ với Lục Huyền - con trai của Trấn Quốc Đại tướng quân, thỉnh thoảng lại che miệng cười khẽ. "Đúng rồi, Điện hạ và muội muội, tiệc Lưu Thượng ngày mai hai người đi thưởng tranh cùng chúng ta nhé?" Tỉ tỉ quay sang hỏi nhẹ nhàng tôi và Điện hạ. "Được thôi, lúc đó ta sẽ đợi mọi người ở Phong Tuyết đình." Tiêu Mục ngước mắt, dịu dàng đáp. Sắc mặt chàng lập tức giãn ra, khiến tôi không khỏi nghi ngờ luồng sát khí lúc nãy chỉ là ảo giác. Sau đó, tôi không kìm được niềm vui sướng. Bởi vì Tiêu Mục chưa bao giờ cùng tôi đi tiệc Lưu Thượng, đây là lần đầu tiên chàng mở lời đồng ý dẫn tôi theo. Xe ngựa đi được nửa đường, bên ngoài đột nhiên ồn ào. "Vút" một tiếng, một mũi tên cắm phập vào thành xe. Ngay sau đó, những mũi tên loạn lạc không ngừng bắn vào trong xe. Là ám sát! Tôi kinh hãi, lao về phía Tiêu Mục: "Điện hạ cẩn thận!" Một mũi tên xuyên thẳng qua lồng ngực tôi. Tôi trố mắt nhìn, Tiêu Mục vốn luôn lạnh lùng cô độc, giờ lại hốt hoảng lao về phía tỉ tỉ của tôi. Ánh mắt chàng từ đầu đến cuối chưa từng dành cho tôi lấy một phân. Tầm mắt cuối cùng của tôi dừng lại trên người tỉ tỉ, người đang được cả Lục Huyền và Tiêu Mục đồng thời bảo vệ. Hóa ra là vậy. Tôi nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bóng tối nuốt chửng, tôi nhìn lại mười năm bầu bạn bên Tiêu Mục. Nhà họ Triệu là danh gia vọng tộc, tôi và tỉ tỉ đều có tư cách trở thành bạn đọc của các hoàng tử. Chúng tôi cùng được mời đến dự tiệc sách. Tại buổi tiệc, tôi thấy Tiêu Mục – người từ nhỏ đã bị đẩy vào lãnh cung. Lúc đó, tỉ tỉ và Lục Huyền đã chọn nhau làm bạn đọc thành công. Tôi thương Tiêu Mục đơn thương độc mã, cô khổ một mình, bèn quyết định tiến về phía chàng. Sự bầu bạn này kéo dài mười năm. Trong mười năm ấy, tôi đã chịu đựng đủ mọi sự chế giễu và lạnh nhạt của chàng. Tôi luôn nghĩ Tiêu Mục chỉ là không thích sự đần độn của mình, nhưng chỉ cần tôi nỗ lực hơn nữa, chàng nhất định sẽ thấy được tấm chân tình của tôi. Cho đến một lần tôi vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa chàng và tâm phúc mưu sĩ. Mưu sĩ hỏi Tiêu Mục: "Điện hạ, Triệu San San từ nhỏ đã một lòng hướng về ngài, coi ngài là tôn chỉ, sao Điện hạ đối xử với cô ấy lạnh nhạt như vậy?" Tiêu Mục cười lạnh: "Bản vương chưa từng thiết tha tấm chân tình của cô ta." Mưu sĩ không đồng tình: "Điện hạ chớ nói lời ấy, Triệu phụ là người tâm phúc của Thánh thượng hiện nay, giao hảo với cô ấy sẽ giúp ích rất nhiều cho Điện hạ." "Giúp ích? Hừ, mẹ cô ta xuất thân thương gia, cô ta lại đần độn như thế..." Lúc đó tôi không dám nghe hết, sợ không chịu nổi những lời phía sau, hoảng loạn chạy đi theo bản năng. Bây giờ chết rồi mới nhớ lại những lời chưa dứt tan biến trong không trung. Tiêu Mục rõ ràng đang mỉa mai rằng nếu không phải vì tỉ tỉ và Lục Huyền đã chọn nhau, và tôi là muội muội thứ xuất duy nhất của chị ấy, thì chàng việc gì phải chọn tôi làm bạn đọc. Tôi chợt nhớ lại ngày ấy mười năm trước, ánh mắt Tiêu Mục bùng lên hy vọng khi nhìn hai chị em tôi. Giữa dáng vẻ lẻ loi của chàng, ánh mắt ấy hiện lên thật mãnh liệt. Đó là lý do tôi quyết định tiến về phía chàng. Cho đến vụ ám sát hôm nay, tôi mới bừng tỉnh. Hóa ra, người Tiêu Mục luôn mong muốn có được là tỉ tỉ. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đã biến thành một linh hồn vất vưởng. Có người đang lặng lẽ đứng trước xác tôi. Dáng người trông rất lạ. Tôi tò mò bay qua, hóa ra là Nhị hoàng tử Tiêu Kỳ? Tôi và Tiêu Kỳ chưa từng quen biết. Thỉnh thoảng nghe người ta bàn tán về chàng, đều là những đánh giá coi thường kiểu như "vô học", "lãng tử nổi danh kinh thành", "túi cơm giá áo". Tôi lại gần nhìn kỹ, phát hiện chàng có một gương mặt rất đẹp. Chỉ là sắc mặt chàng vừa như bi thương, vừa như lạnh lùng giận dữ, tay nắm chặt một miếng ngọc bội. Cũng không giống với "con cáo mặt cười" trong truyền thuyết. Tôi không hiểu. Tại sao chàng lại đau lòng vì một người xa lạ như tôi? Xác tôi cuối cùng được chôn ở ngọn núi sau phủ của chàng. Từ đó, tôi luôn đi theo chàng dưới dạng linh hồn. Tôi nhận ra Tiêu Kỳ chưa bao giờ tệ hại như lời đồn đại bên ngoài. Chàng lui tới lầu xanh thực chất là để gặp mật báo trao đổi thông tin. Chàng tỏ ra vô học nhưng thực tế bụng đầy kinh luân, kiến thức không thua kém gì các công khanh trong triều. Chàng mang danh công tử bột ngang ngược, nhưng thực chất là đi trừng trị những kẻ vô liêm sỉ chuyên trêu ghẹo phụ nữ. Tôi nhìn chàng từng bước trưởng thành. Đánh bại phe Thái tử, lấy lại danh tiếng, dọn dẹp đảng đối lập.