🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Áo Thun Ôm Body Giữ Nhiệt Cổ Cao 8 Phân, Tay Dài JUSTDUN C20 – Chất Cotton Dày Dặn, Tôn Dáng
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Thứ ba, người khác mua chuộc anh để nhét người vào, anh chưa bao giờ nói với em. Đàn anh, em thấy anh vẫn không thích hợp để giúp em quản lý nhà xuất bản đâu." Tôi đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, Quý Thừa đột ngột đứng bật dậy, nắm lấy cổ tay tôi. "Thẩm Bạch, hồi đó em rõ ràng đã nhận thư tỏ tình của anh rồi. Bây giờ còn định giả vờ như không biết sao?" Mắt Quý Thừa đỏ hoe, tay nắm chặt lấy cổ tay tôi. Tôi vùng vẫy muốn rút tay ra nhưng không hề có tác dụng. Tôi nhìn Quý Thừa đang gần như điên cuồng trước mặt, trong lòng bỗng dấy lên một tia sợ hãi, thầm ước Lục Cảnh Đình có ở bên cạnh. Tôi chạm phải ánh mắt của Quý Thừa: "Đàn anh, phiền anh buông tay ra." Mà Quý Thừa như thể chẳng nghe thấy gì, sức mạnh trên tay như muốn bóp nát tôi vậy. Đột nhiên sức mạnh trên cổ tay giãn ra, bên cạnh vang lên một giọng nói đầy giận dữ. "Mẹ kiếp, cô ấy bảo mày buông tay ra mày không nghe thấy à?" Chỉ thấy Lục Cảnh Đình vung tay đấm một cú vào Quý Thừa, Quý Thừa ngã lăn ra đất. Tôi vội vàng kéo Lục Cảnh Đình đang định xông lên đánh tiếp lại. Mắt Lục Cảnh Đình đỏ hoe, quầng thâm dưới mắt hiện rõ. Và trên người chỉ là bộ vest mỏng manh, rõ ràng là bộ quần áo lúc đi ăn cơm. Tôi lập tức tháo khăn quàng cổ quấn lên cổ Lục Cảnh Đình. Nắm tay Lục Cảnh Đình rời khỏi quán cà phê. Chẳng hề quan tâm đến sự sống chết của Quý Thừa ở phía sau. Tôi nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của Lục Cảnh Đình, nhét vào túi áo mình. Rảo bước đi về phía xe, chẳng dám tưởng tượng Lục Cảnh Đình đã tìm thấy tôi bằng cách nào, và đã đứng ở cửa quan sát bao lâu rồi. Lên xe tôi đắp tấm chăn lông trên xe cho Lục Cảnh Đình, im lặng bật lò sưởi trên xe lên. Tuy nước M không còn tuyết rơi nữa nhưng những cơn gió lạnh thổi qua cũng chẳng hề nể nang gì. Nhìn độ lạnh của bàn tay anh, chẳng biết đã đứng rét ngoài kia bao lâu rồi. Lục Cảnh Đình thấy tôi không nói gì, liền đưa tay nắm lấy tay tôi. "Vợ ơi, em giận à?" Tôi nhét tay vào bàn tay lớn của Lục Cảnh Đình, muốn dùng cách này để sưởi ấm cho anh. "Không có." Tôi khẽ nói. Dù sao thì cũng là tôi ra đi mà không nói một lời nào. "Vợ ơi, sao em không nghe điện thoại của anh, anh lo lắng cho em lắm đấy." Lục Cảnh Đình định tiến lại ôm tôi, nhưng dường như thấy nhiệt độ cơ thể mình quá thấp. Sợ làm tôi lạnh nên lại quấn chăn vào. "Em gặp Cố Hề rồi." Tôi đột nhiên ngước mắt nhìn Lục Cảnh Đình. Muốn tìm kiếm cảm xúc mà mình muốn từ trong mắt anh. Muốn anh đến an ủi tôi rằng Cố Hề có liên quan đến anh. "Cố Hề? Cố Hề là ai?" Mặt Lục Cảnh Đình đầy vẻ thắc mắc. "Thanh mai trúc mã của anh, bạch nguyệt quang của anh đấy." Lục Cảnh Đình nhíu chặt lông mày: "Anh không quen." Điều này làm tôi hoang mang, nếu Lục Cảnh Đình không quen Cố Hề, vậy tại sao ông cụ Lục gia lại giúp cô ta. Tôi lấy điện thoại ra, mở đoạn ghi âm hôm nay cho Lục Cảnh Đình nghe. Lục Cảnh Đình nhíu chặt lông mày, đứng dậy ôm tôi vào lòng. "Vợ ơi, anh thực sự không quen Cố Hề, còn ông cụ Lục gia, anh cũng không thân thiết lắm." "Bố anh đã thoát khỏi Lục gia mới được kết hôn với mẹ anh." "Ông cụ Lục không đồng ý cho bố anh lấy mẹ anh vì không môn đăng hộ đối." "Nên bố anh đã thoát ly khỏi Lục gia mới cưới được mẹ anh." "Từ khi anh còn nhỏ đến bây giờ anh chỉ mới gặp ông ta vài lần thôi. Em phải tin anh." Tôi tựa vào lồng ngực Lục Cảnh Đình, tiếng tim đập nhịp nhàng kết nối với trái tim tôi. Chuyện này tôi hoàn toàn không biết, đến cả người khác cũng chẳng thể nào biết được. Tôi gật đầu: "Vậy tại sao tin đồn giữa anh và Cố Hề anh lại không đính chính?" "Tin đồn gì cơ?" Tay Lục Cảnh Đình đặt lên tóc tôi. "Cả Kinh thành đều đồn rằng anh có một bạch nguyệt quang tên là Cố Hề, anh còn thường xuyên ra nước ngoài thăm cô ta nữa." "Làm gì có tin đồn đó, anh chưa từng nghe thấy bao giờ." Tay Lục Cảnh Đình khựng lại. Tôi ló đầu ra khỏi lòng Lục Cảnh Đình, nhìn vẻ mặt ngơ ngác của anh. "Anh không biết gì hết sao?" Lục Cảnh Đình gật đầu, tôi chuyển điện thoại sang trang bát quái hào môn Kinh thành, tìm kiếm một cái là ra đầy rẫy tin đồn về Lục Cảnh Đình và Cố Hề. Tôi đưa điện thoại lên trước mặt Lục Cảnh Đình. Chỉ thấy sắc mặt Lục Cảnh Đình ngày càng tối sầm lại: "Chuyện này anh căn bản không hề hay biết." Vẻ mặt Lục Cảnh Đình không thể lừa người được: "Vậy anh định làm thế nào?" "Đính chính." Lục Cảnh Đình kiên định thốt ra câu này. Tôi đưa Lục Cảnh Đình về biệt thự, nhân tiện còn bảo Lâm Ngôn đặt mua một đống quần áo dày trên mạng. Lúc Lâm Ngôn thấy Lục Cảnh Đình bước vào cửa, kinh ngạc đến nỗi tay cứ chỉ trỏ vào hai chúng tôi. "Đây là chồng mình, Lục Cảnh Đình." "Lục Cảnh Đình, đây là bạn thân của em, Lâm Ngôn." Lục Cảnh Đình lên tiếng trước: "Chào cô, tôi là Lục Cảnh Đình." "Chào anh, chào anh." Lâm Ngôn lập tức kéo tôi ra xa. "Bạch bảo ơi, sao cậu không bảo mình là chồng cậu đến thế." "Mình tưởng cậu thấy mình mua quần áo là biết rồi chứ, ai dè cậu lại ngây ngô thế." Tôi đưa tay gõ vào đầu Lâm Ngôn một cái. Vài ba câu đã kể xong chuyện xảy ra ngày hôm nay. Rồi đưa Lục Cảnh Đình lên lầu thay quần áo, để lại Lâm Ngôn vẫn còn đang mải suy nghĩ. Buổi tối, tôi báo cho Lâm Ngôn biết tin tôi và Lục Cảnh Đình ngày mai sẽ về nước. Lâm Ngôn gật đầu loạn xạ: "Thế còn mình?" "Sau khi cậu xử lý xong vấn đề xuất bản bên này thì có thể về rồi, lương gấp đôi." Lúc Lâm Ngôn định phản kháng, tôi liền vội vàng tăng lương cho cô nàng ngay. Lúc này Lâm Ngôn mới chịu yên ổn ăn cơm. Sau khi về nước, liên tiếp mấy ngày Lục Cảnh Đình đều mang tôi theo bên mình. Gặp ai anh cũng nói tôi là vợ anh, mỗi lần đều làm tôi đỏ mặt tía tai. Đến cả trong giới bát quái cũng toàn là tin tức tôi và Lục Cảnh Đình kết hôn. Tôi chẳng biết Lục Cảnh Đình đang giở trò gì nữa. Sáng sớm, ánh mặt trời hiếm hoi sau bao ngày đã tràn vào trong phòng. Căn phòng tông màu đen trắng, đâu đâu cũng đầy rẫy những thứ không phù hợp với nơi này. Tôi xuống giường, đi chân trần trên tấm thảm lông xù. "Lục Cảnh Đình." Tôi dáo dác tìm bóng dáng Lục Cảnh Đình.