🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dép đi trong nhà phòng tắm văn phòng đế dày chống trượt chống thấm nước khử mùi dép nam nữ Unisex
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Hầu gia chắc hẳn không nghĩ rằng thiếp thân không biết chuyện giữa chàng và Nam Văn Kha chứ?" "Thiếp thân gả cho Hầu gia mười một năm rồi, Hi nhi cũng đã mười tuổi rồi, Hầu gia muốn cùng thiếp thân bồi đắp tình cảm sao?" Từng câu nói của tôi đều như xát muối vào lòng, mặt Trạm Duy trắng bệch. "Sao nào, Hầu gia đã chán ngán Nam Văn Kha rồi sao?" "Phu nhân, ta..." "Trạm Duy, nếu chàng thực sự muốn huyết thống của chàng được sống sót thì đừng có lại gần tôi, dù sao vị kia cũng không dung nạp được hầu phủ đâu, chàng tự mình suy nghĩ kỹ đi!" Tôi cười lạnh. Ngày tôi tràn đầy vui sướng gả vào hầu phủ, những ngày tháng sống cảnh góa phụ, tôi chỉ có thể âm thầm nuốt lệ vào trong. "Năm đó là chàng toan tính tôi, Trạm Duy à, giữa tôi và chàng không hề tồn tại tình cảm đâu. Nếu không phải chàng toan tính tôi thì cuộc đời tôi đã không như thế này." Trạm Duy cứng họng, trong mắt đầy vẻ áy náy. "Chàng là cha của Hi nhi, là cốt nhục của chàng, chàng phải trải đường cho nó, nối dõi huyết thống của hầu phủ." "Hầu gia hãy cứ suy nghĩ cho kỹ rồi hãy nói." Tôi phất ống tay áo rời đi, không thèm quan tâm Trạm Duy muốn làm gì nữa. Con đường của Hi nhi, con đường của Diên nhi, tôi sẽ cố gắng hết sức mình. Năm Hi nhi mười lăm tuổi, Hoàng đế băng hà. Nguyên nhân là do đại tỷ đã biết được Hoàng đế coi tỷ ấy như một quân bài để làm lóa mắt các phi tần khác trong hậu cung, người phụ nữ mà Hoàng đế thực sự yêu chính là cung tỳ trèo giường kia. Mẹ đẻ của tam hoàng tử, Mông Quý phi cả đời chỉ là một quân cờ. Mông Kinh Hoa đã xử tử cung tỳ đó, tam hoàng tử suýt chút nữa bị lửa thiêu chết, chỉ tiếc là tam hoàng tử bị bỏng ở má, không còn duyên với ngôi vị hoàng đế. Nhị hoàng tử bị gãy một chân, cũng không thích hợp làm hoàng đế. Chỉ có một mình đại hoàng tử là thuận lợi đăng cơ làm vua, cưới đích nữ của nhà Tể tướng làm hậu. Cùng với đích trưởng nữ của Trạm Gia Nghi làm Dương Quý phi, một vòng đấu đá hậu cung mới lại bắt đầu. Còn Hi nhi mười lăm tuổi đã là Thám hoa lang, tuy không phải Trạng nguyên lang nhưng Thám hoa lang cũng rất tốt rồi. Kính Vương phi trước sau vẫn không sinh được con cho Kính Vương. Kính Vương bất đắc dĩ chỉ có thể nhận một đứa trẻ từ chi nhánh làm Kính Vương thế tử. Còn Diên nhi của tôi thì đường đường chính chính trở thành Kính Vương thế tử. Trạm Duy đã phát hiện ra chuyện giữa tôi và Trạm Kiêu, hắn tát tôi một cái, tôi ôm mặt, hốc mắt đẫm lệ. "Tiện phụ, ngươi và Kính Vương đã sớm tư thông với nhau rồi." "Trạm Duy, chàng tưởng một người đàn ông có sở thích đoạn tụ như chàng mà Mông Thanh Nguyệt tôi thực sự động tình sao?" "Chàng hãy suy nghĩ cho kỹ đi, tại sao Nam Văn Kha lại xuất hiện, lại khiến chàng trở thành kẻ đoạn tụ. Quên chưa nói cho chàng biết, là tiên hoàng đã cố ý để Nam Văn Kha tiếp cận chàng đấy, ha ha ha ha." "Tiên hoàng muốn hầu phủ đoạn tử tuyệt tôn để tránh hậu họa về sau." "Vậy mà chàng lại ngốc nghếch coi tên tiểu quán Nam Văn Kha đó như báu vật mà đối đãi." Nam Văn Kha đứng bên cạnh mặt mày trắng bệch, ngồi bệt xuống đất, Trạm Duy nhìn người đàn ông dưới đất với vẻ nghi ngờ. "Nam Văn Kha, tiểu quán mà tiên hoàng tìm đến, nấp bên cạnh chàng hơn mười năm trời, ha ha ha. Trạm Duy à Trạm Duy, chàng rốt cuộc bị tiên hoàng quay như chong chóng mà thôi, ha ha ha." "Văn Kha, những gì nàng ta nói là thật sao?" Trạm Duy nhìn người đàn ông mà mình đã yêu hơn mười năm, đôi mắt đỏ hoe. "Hầu gia, những gì phu nhân nói là thật ạ. Văn Kha thực sự là người của tiên hoàng, nhưng mà Văn Kha thực lòng đã yêu Hầu gia rồi, hu hu hu." Trạm Duy ngồi bệt xuống sập. "Uống đi." Tôi ép Nam Văn Kha uống một ly rượu độc, tôi đã xử lý Nam Văn Kha một cách tàn nhẫn rồi nhìn Trạm Duy đang thẫn thờ. "Hi nhi có thể sống sót bình an là nhờ sự tồn tại của Diên nhi. Tôi và Kính Vương đã thực hiện một cuộc giao dịch. Trạm Duy, từ đầu đến cuối chàng chỉ là một món đồ chơi bị tiên hoàng xoay như chong chóng mà thôi." "Nếu chàng thực sự hối hận rồi thì hãy ra đi một cách đàng hoàng đi!" Tôi đặt xuống một ly rượu độc, nhìn Trạm Duy đưa ra quyết định. Một lúc sau Trạm Duy ôm thi thể của Nam Văn Kha khóc rống lên, rồi uống cạn ly rượu độc đó. Tôi đã tổ chức tang lễ cho Trạm Duy một cách đàng hoàng, chôn cất đôi "cẩu nam nam" này cùng nhau. Hi nhi cũng đã biết rõ sự tình, nhìn tôi với ánh mắt đầy đau xót. "Mẫu thân, hóa ra cha là... Mẫu thân những năm nay đã chịu uất ức rồi." "Hi nhi, mẹ đã trải đường cho con rồi, con cứ an tâm làm thế tử của phủ Dương Bình Hầu. Còn Diên nhi, đó là con của Kính Vương thúc thúc của con, thúc thúc sẽ không để Diên nhi chịu uất ức đâu." Năm Hi nhi mười tám tuổi, cưới một cô gái bình dân làm Thế tử phi, tôi đã đồng ý hôn sự này, dù sao người Hi nhi yêu chắc chắn là có lý do. Hoàng đế muốn xen vào, tôi để Thái hậu ra mặt, không ai được phép can thiệp vào hôn nhân của Hi nhi. Diên nhi mười ba tuổi nhìn tôi với vẻ hơi uất ức. "Diên nhi ngoan, phụ vương của con không có con cái, con là con ruột của hắn, mẹ đương nhiên phải tính toán cho con rồi." Tôi vỗ vai nó, đứa trẻ mười ba tuổi đã bắt đầu có suy nghĩ riêng của mình. Hoàng đế đã làm cha, Hoàng hậu hạ sinh đại hoàng tử rồi bị khó sinh mà qua đời. Tể tướng đành phải đưa thứ nữ của mình vào cung làm phi tần. Thái hậu Mông Kinh Hoa nuôi dưỡng đại hoàng tử mà Hoàng hậu đã cực khổ trăm bề mới sinh hạ được. Còn vị phu nhân hầu phủ như tôi cũng sắp được lên chức bà nội rồi. Mẹ tôi đã ngoài năm mươi tuổi, vẫn tính tình vô tư đến thăm con dâu của tôi. "Nhà Hi ca nhi trông có vẻ là một tiểu cô nương đấy." "Mẹ, con của Vinh Lan thế nào cũng tốt ạ." "Ha ha ha, chẳng phải là mẹ muốn bế chắt gái sao." "Tóc bạc của mẹ ngày càng nhiều rồi." "Chao ôi, mẹ già rồi, dù có không chịu thua cũng không được nữa rồi. Thanh Nguyệt à, sau này con đã là bà nội của người ta rồi, không được dở tính khí tiểu thư nữa đâu đấy." Thân phận của Diên nhi căn bản không giấu nổi mẹ tôi, tôi mỉm cười.