Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Từ nay về sau, Nhiên Nhiên đều không được rời khỏi gian phòng này cho đến khi ta chết, cứ xem xem ai trong chúng ta sống lâu hơn." "Dựa vào cái gì?" Nghe Thi lễ muốn giam cầm mình ở đây, Ngọc Châu không cam lòng kháng nghị. "Ta chẳng phải ngay ngày đầu đã bảo Nhiên Nhiên phải nghe lời ta sao, Nhiên Nhiên không những không nghe lời mà còn dám vọng tưởng gả cho người khác, Nhiên Nhiên đương nhiên phải nhận lấy sự trừng phạt đáng có." Bàn tay siết lấy cằm Ngọc Châu chặt hơn khiến Ngọc Châu đau đớn nhíu mày. "Nhưng... nhưng tôi đã không còn là tỳ nữ của người nữa rồi, tôi đã được chuộc ra lâu rồi." "Đúng vậy, nhưng Nhiên Nhiên hiện tại là vợ của ta rồi, vẫn phải nghe lời ta thôi." Thi lễ đột nhiên ghé sát mặt Ngọc Châu, hôn xuống, chiếc lưỡi ngay lập tức công chiếm bờ môi Ngọc Châu, hơi thở mạnh mẽ thuộc về hắn tràn vào khoang mũi Ngọc Châu. Hắn hôn rất mãnh liệt, giống như đang phát tiết cảm xúc vậy. Ngọc Châu muốn đẩy hắn ra nhưng phát hiện sức lực hoàn toàn không địch nổi hắn, chỉ có thể mặc hắn công chiếm mình, đẩy Ngọc Châu ngã xuống giường, hắn quặt hai tay Ngọc Châu ra sau lưng, bất chấp tất cả mà va chạm. ... Thi lễ đã sớm biết mưu kế của mẫu thân, mỗi ngày vệ sĩ giám sát Ngọc Châu đều sẽ báo cáo những việc Ngọc Châu làm, những người Ngọc Châu gặp cho hắn. Từ lần đầu tiên thấy Ngọc Châu, tất cả mọi người đều mong chờ nhìn hắn còn Ngọc Châu lại cúi đầu suy nghĩ gì đó không rõ thì hắn đã chú ý đến Ngọc Châu rồi. Hắn gọi Ngọc Châu một tiếng, phản ứng của Ngọc Châu giống như một con mèo nhỏ, thật đáng yêu, muốn nuôi. Thế là hắn bảo Ngọc Châu làm thị nữ thân cận của mình. Ngọc Châu luôn vụng về làm việc không tốt, không sao cả, chỉ cần Ngọc Châu ngoan ngoãn đi theo hắn, mỗi ngày trong mắt đều là hắn là được rồi. Nghe thấy Ngọc Châu sớm đã có người trong lòng, Thi lễ không khống chế được muốn bắt Ngọc Châu lại tra khảo, muốn giết chết người đó. Ngọc Châu không ngoan, thực sự rất biết cách chọc giận hắn. Nghe thấy mẫu thân nói muốn đưa Ngọc Châu đi, hắn nghĩ, nên cho Ngọc Châu một cơ hội. Ngọc Châu bình thường nghe lời như vậy, nếu không đi thì hắn sẽ tha thứ cho Ngọc Châu, cùng Ngọc Châu sống vui vẻ. Thế là hắn giả vờ cưới người khác để tạo cơ hội cho Ngọc Châu. Không ngờ Ngọc Châu còn chúc mừng hắn? Hắn giận đến mức phát cười. Thấy Ngọc Châu không một chút luyến tiếc bước ra khỏi cái cửa đó, hắn nghĩ, Ngọc Châu thực sự không thể tha thứ được rồi. Nghĩ xem, nên trừng phạt Ngọc Châu thế nào đây? Từ lâu lắm rồi, hắn đã cho xây dựng một căn nhà. Nghĩ là sau này sẽ cùng Ngọc Châu sống ở đó, hắn đã tinh chọn trang trí rất lâu rất lâu, hy vọng Ngọc Châu sẽ thích. Nếu không, thì cứ để Ngọc Châu mãi mãi ở lại đây đi. Ngọc Châu chỉ có thể mỗi ngày nghĩ đến hắn, đợi hắn về. Cả thế giới chỉ có một mình hắn mà thôi.