Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Thi lễ về thấy trang trí trong phủ nhưng lại không hề tỏ ra đặc biệt vui mừng. "Ngọc Châu, ngươi có vui không?" Hắn hỏi Ngọc Châu. Ngọc Châu không hiểu thiếu gia đột nhiên hỏi cái này làm gì. "Thiếu gia đính hôn Ngọc Châu tự nhiên là vui rồi, Ngọc Châu nghe nói người con gái ngài cưới cực kỳ xinh đẹp, thiếu gia thật là có phúc." "Vậy sao." Không hiểu sao Ngọc Châu cảm thấy thiếu gia nghe xong lời mình thì sắc mặt đen lại hơn một chút. Ngày đại hôn, thiếu gia dậy rất sớm, hắn thấy Ngọc Châu, nói một câu: "Ngoan ngoãn đợi ta về." rồi đi ra ngoài. Ngọc Châu ngoài miệng đồng ý nhưng trong lòng lại nghĩ đến chuyện rời đi lát nữa. Thấy Thi lễ đi rồi, Ngọc Châu vội vàng cầm lấy gói đồ đã dọn sẵn, đi theo người phu nhân sắp xếp ở cửa để rời đi bằng cửa nhỏ. Cố Châu đã đợi ở cửa từ lâu, thấy Ngọc Châu ra liền vội vàng nhận lấy gói đồ trên tay Ngọc Châu, đưa Ngọc Châu lên xe. Trước phủ là tiệc cưới náo nhiệt, hiện tại Ngọc Châu lại đi bằng cái cửa nhỏ vắng lặng này để rời đi. Ngọc Châu ngồi lên xe, kéo rèm cửa nhìn về nơi mình đã sống nhiều năm này. Ngọc Châu chưa từng chịu khổ cực gì, Ngọc Châu biết có những cô gái cùng tuổi ngày ngày bị chủ nhân đánh mắng, sống rất thảm hại. Ngọc Châu là người may mắn, nên thực ra Ngọc Châu rất biết ơn thiếu gia nhưng Ngọc Châu cũng muốn có cuộc sống của riêng mình. Kéo rèm xuống, Ngọc Châu sắp chào đón cuộc sống mới rồi. Về đến nhà, cha mẹ thấy Ngọc Châu đều rất vui mừng, nhiệt tình đón tiếp Ngọc Châu. Nhưng có lẽ đã quá lâu không cảm nhận được hơi ấm gia đình, Ngọc Châu thế mà cảm thấy có chút không tự nhiên. Cha mẹ nói với Ngọc Châu qua vài ngày nữa Ngọc Châu và Cố Châu có thể tổ chức hôn lễ, hỷ phục trang sức họ đều đã mua sắm xong. Ngọc Châu vốn định không cần gấp gáp như vậy, thấy họ nói đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ cần cho hôn lễ nên Ngọc Châu cũng không nói gì nữa. Mấy ngày này Ngọc Châu luôn lo lắng thiếu gia thấy mình đi rồi có tức giận tìm mình không, đây là lần đầu tiên Ngọc Châu không nghe lời hắn. Lúc đi Ngọc Châu để lại một bức thư trên bàn, trên đó nói lý do Ngọc Châu rời đi và sự biết ơn vì bao năm qua hắn đã chăm sóc, cuối cùng Ngọc Châu còn bày tỏ lời chúc mừng đại hôn của hắn, chúc hắn bình an. Trước ngày đại hôn, cha mẹ mang đến cho Ngọc Châu hỷ phục trang sức. Giao y cực kỳ hoa lệ, nhìn qua đã thấy giá trị không nhỏ, Ngọc Châu kỳ lạ cha mẹ lấy đâu ra tiền mua bộ quần áo đắt tiền như vậy. Cha mẹ đối diện với sự nghi hoặc của Ngọc Châu thì có vẻ không biết nói gì, vội vàng rời đi. Ngọc Châu cầm bộ quần áo lên tỉ mỉ quan sát, phát hiện ở eo dường như dùng chỉ vàng thêu ẩn một chữ, giống như chữ "Lễ". Liên tiếp mấy ngày đều vô sự xảy ra, ngày đại hôn của Ngọc Châu cũng đã đến. Ngọc Châu từ sớm đã bị gọi dậy chuẩn bị, sau khi đeo hết trang sức liền đội khăn trùm đầu màu đỏ. Ngọc Châu được người ta dắt lên kiệu, vì khăn trùm đầu che khuất nên Ngọc Châu nhìn không rõ phía trên. Ngọc Châu định vén khăn lên xem bên ngoài nhưng lại nhớ đến lời cha mẹ dặn dò trịnh trọng đêm hôm trước rằng sau khi đội lên tuyệt đối không được tự mình vén khăn, chỉ có chồng mới được vén khăn thì cuộc sống mới mỹ mãn. Nghĩ đến dáng vẻ nghiêm túc của cha mẹ, Ngọc Châu cũng dừng lại ý định vén khăn. Kiệu đến nơi dừng lại, Ngọc Châu chậm rãi bước ra, dưới khăn trùm đầu thấy có một bàn tay đưa ra về phía mình. Chắc là Cố Châu rồi, Ngọc Châu mỉm cười đặt tay lên. Khoảnh khắc chạm vào bàn tay đó, Ngọc Châu lại cảm thấy một sự quen thuộc kỳ quái, không giống của Cố Châu. Mà giống như... của Thi lễ! Ngọc Châu khẽ lắc đầu, muốn xua cái ý nghĩ nực cười đó ra khỏi đầu. Trong hôn lễ của mình sao có thể xuất hiện Thi lễ, còn đến dắt tay mình. Ngọc Châu dắt bàn tay đó bước qua bậc thềm, bước vào đại đường. Ngọc Châu cảm thấy xung quanh có rất nhiều người, đứng đầy cả gian phòng. Cố Châu không phải đã thương lượng với Ngọc Châu là chỉ mời vài người thân thiết nhất của hai nhà thôi sao, tổ chức một hôn lễ đơn giản, sao lại có nhiều người thế này? Sau khi hành lễ xong, Ngọc Châu được đưa vào phòng tân hôn, chú rể thì ở ngoài tiếp khách uống rượu. Ngọc Châu ngồi trên giường, thử quan sát gian phòng này qua lớp lụa đỏ mỏng. Ngọc Châu cảm thấy gian phòng này chắc hẳn rất lớn, chiếc giường dưới thân cũng mềm mại bất thường. Đợi đến chiều tối, Ngọc Châu nghe thấy trong phòng cuối cùng cũng có người vào. Chắc là Cố Châu rồi, Ngọc Châu nghĩ. Ngọc Châu nghe thấy người đó bước vào, không nói lời nào, cầm lấy cây gậy hỷ dùng để vén khăn trên bàn đi về phía mình. Ngọc Châu cảm thấy có chút căng thẳng, dù sao đây cũng là một thời khắc quan trọng trong cuộc đời. Khi khăn trùm được vén lên, Ngọc Châu đầy mong đợi nhìn người trước mặt thì kinh ngạc định kêu lên. "Thiếu gia?! Sao lại là người?" Nhìn bộ hỷ phục màu đỏ rực trên người hắn, Ngọc Châu suýt ngất đi, chẳng lẽ người vừa thành hôn với mình là Thi lễ? "Sao? Ngọc Châu hy vọng là ai? Tên thư sinh vô dụng kia sao?" Thi lễ trên mặt mang theo nụ cười nhưng Ngọc Châu không cảm nhận được ý cười, chỉ có cái lạnh thấu xương. Nghe hắn nhắc đến Cố Châu, nghĩ đến dáng vẻ dạy dỗ người trước đó của hắn, Ngọc Châu không khỏi sợ hãi. "Người đã làm gì Cố Châu rồi?!" "Hắn? Đã là bạn của Ngọc Châu, đương nhiên là được mời đến chứng kiến hôn lễ của chúng ta rồi." Nghe thấy Cố Châu vừa rồi đang ở trong đám tân khách đứng ngoài quan sát, Ngọc Châu cảm thấy mình như bị ném vào dòng sông băng giá, chìm xuống, tuyệt vọng. Ngọc Châu thế mà lại vui vẻ gả cho người khác trước mặt người mình yêu. "Tại sao, tại sao người phải làm vậy?" Ngọc Châu cúi đầu lẩm bẩm, không muốn nhìn hắn nữa. Thi lễ mạnh bạo nâng cằm Ngọc Châu lên, ép Ngọc Châu ngẩng đầu nhìn hắn. "Tại sao? Đương nhiên là vì ta yêu ngươi rồi, Nhiên Nhiên." Hắn nhấn mạnh từng chữ tên của Ngọc Châu, giống như muốn nhai nát rồi nuốt chửng vậy.