🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Làm sạch sâu bụi bẩn và lớp trang điểm một cách dịu nhẹ cho mọi loại da với nước tẩy trang Garnier Micellar Cleansing Water, nay đã có dung tích siêu tiết kiệm lên đến 700ml cho nàng thoải mái sử dụng mỗi ngày.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Thậm chí đã có người gửi đơn yêu cầu Ban tổ chức cuộc thi hủy bỏ giải thưởng của tôi, lệnh cho trường Số một khai trừ tôi. Ba gia đình tôi đang dạy cũng sa thải tôi, tôi một lần nữa mất đi nguồn thu nhập. Có lẽ vì đang bệnh, tâm lý nhạy cảm, tôi dần cảm thấy sụp đổ. Tôi lại gặp người nhà họ Lâm ở trường một lần nữa. Họ ăn mặc sang trọng ngồi ở phía bên kia phòng họp, cứ như thể đã làm được việc gì đó quang minh chính đại, đầy nghĩa hiệp lắm. "Con à, con đừng trách cha mẹ." "Cha mẹ và anh trai đều là vì tốt cho con thôi." Tôi cười mỉa một tiếng. "Hủy bỏ giải thưởng của tôi là vì tốt cho tôi." "Bắt nhà trường khai trừ tôi là vì tốt cho tôi." "Làm tôi mất việc là vì tốt cho tôi." "Để tôi bị bạo lực mạng là vì tốt cho tôi." "Vậy ngày nào đó giết chết tôi chắc cũng là vì tốt cho tôi nhỉ." Tôi tưởng mình sẽ nổi trận lôi đình, sẽ trút hết mọi tủi nhục suốt mười sáu năm lên đầu họ. Nhưng không, giọng tôi bình thản đến mức không một chút gợn sóng. Cha Lâm thở dài một tiếng ra vẻ rất thất vọng. "Chúng tôi chỉ muốn cho cô một bài học, để cô trở thành người tốt, để cô ngoan ngoãn về nhà thôi." Tôi lạnh lùng nhìn ông ta. "Đó là nhà của tôi sao? Đó là nhà của các người." "Các người nói tôi đoạn tuyệt quan hệ với các người, tôi nhận. Vì tôi biết từ tận đáy lòng các người chưa từng chấp nhận tôi." "Nhưng nếu nói tôi đẩy Lâm Thiến xuống lầu, tôi không nhận." "Ngay đêm đó tôi đã bảo Lâm Ngạn đi xem camera trong nhà, các người không đi xem, cứ nhất quyết đổ chậu phân lên đầu tôi, đây là thái độ nên có sau khi chấp nhận tôi là con gái ruột sao." Lâm Ngạn chán ghét đảo mắt trắng dã. "Mạnh Minh Hoa, cô có thể rộng lượng một chút không, ba cái chuyện lông gà vỏ tỏi mà cô cũng nhớ mãi." Họ làm tôi thấy buồn nôn. Có lẽ vì tôi vẫn đang sốt, cơn giận trong lòng xông lên đại não, xông lên từng mạch máu nhỏ li ti. Cơ thể tôi nóng rực như bốc hỏa, hận không thể lao lên đồng quy vu tận với họ. "Không thể, vì tôi từ nhỏ không được tiếp nhận nền giáo dục cao quý của nhà các người, nên chuyện này tôi có thể nhớ cả đời." "Hơn nữa, chẳng phải các người là kẻ khơi mào chuyện này sao? Chẳng phải các người nói tôi đẩy Lâm Thiến xuống cầu thang sao? Sao tôi nhắc lại thì lại thành không rộng lượng rồi?" Mẹ Lâm định đập bàn đứng dậy, bị Lâm Thiến "chu đáo" ấn xuống. "Chị ơi chị đừng trách cha mẹ và anh trai nữa, chị đừng giận nữa, theo tụi em về nhà đi! Họ nói rồi, chỉ cần chị về nhà, cha mẹ sẽ gỡ tin tức xuống ngay!" "Chị không muốn thấy em, em rời đi là được…… nhưng xin chị sau khi về nhà nhất định phải thay em chăm sóc cha mẹ và anh trai thật tốt……" Lâm Thiến vừa nói vừa lại chực rơi nước mắt. Mẹ Lâm xót xa ôm ả vào lòng, Lâm Ngạn vội vàng lau nước mắt cho ả. Tôi thật sự, thật sự không muốn nhìn họ diễn cảnh gia đình tình thâm nữa. "Xem đi, nhà các người tốt như thế, còn chứa nổi một kẻ như tôi sao?" "Tôi về, các người không vui mà tôi cũng chẳng thoải mái, hà tất gì chứ." "Tôi đã tự mình ra ngoài rồi, tại sao các người vẫn không buông tha tôi!" "Các người rốt cuộc muốn tôi phải thế nào! Tôi chết đi thì các người mới hả dạ đúng không!" "Các người rốt cuộc muốn tôi phải thế nào đây!" "Không yêu tôi thì việc gì phải đến nhận tôi! Các người coi Lâm Thiến là con gái ruột suốt mười sáu năm thì cứ tiếp tục mà coi như thế đi! Tại sao cứ bắt tôi phải về!" "Tôi về để làm gì! Có ai yêu tôi không!" Tiếng tôi ngày càng lớn, họ dường như bị tôi trấn áp. Giáo viên và lãnh đạo trường thấy cảm xúc của tôi ngày càng kích động, vội vàng kéo tôi ra khỏi chỗ ngồi. Chẳng hiểu sao, đại não nhất thời thiếu oxy, tôi ngất đi. Giáo viên sờ trán tôi, kêu lên một tiếng thật nóng, vội vàng bảo người lái xe đưa tôi đến bệnh viện. Trước khi nhắm mắt, thứ tôi thấy là những khuôn mặt chỉ có sự ngạc nhiên và giận dữ của người nhà họ Lâm. Không có lo lắng, không có hốt hoảng, không một chút cảm giác yêu thương tôi, chỉ lặng lẽ nhìn tôi phát điên, sụp đổ, rồi ngất xỉu. Chẳng biết đã nằm trong bệnh viện bao lâu, khi tỉnh lại người vây quanh giường bệnh quan tâm tôi chỉ có giáo viên và bạn học. Họ nói tôi đã nằm được ba ngày, bác sĩ cam đoan nhiều lần không sao họ mới yên tâm. Chuyện tôi bị nhà họ Lâm dẫn dắt bạo lực mạng đã trôi qua. Hóa ra ngay vào ngày nhà trường giúp tôi và nhà họ Lâm hẹn gặp nói chuyện, các bạn học dưới sự ngầm đồng ý của lãnh đạo trường đã phát trực tiếp toàn bộ quá trình. Có vài bạn học gia đình làm về truyền thông và internet, dưới sự thao tác của họ, giờ đây toàn thành phố thậm chí cả nước đều biết chuyện nhà họ Lâm bạo lực mạng con gái ruột. Danh tiếng của tôi được bảo toàn, chỉ có giải ba toán Olympic quốc gia là không giữ được. Dù chỉ là giải ba, nhưng đó cũng là thành quả tôi nỗ lực ngày đêm mới có được. Lúc mất đi luôn thấy hụt hẫng. Một giọt nước mắt không kìm được rơi xuống gối. Giáo viên xót xa lau đi cho tôi. "Con à, có người yêu thương con mà." "Tụi cô đều yêu thương con." Tôi ngước mắt, những người yêu thương tôi, đang vây quanh giường tôi. Họ yêu tôi, họ đang bảo vệ tôi. Họ đã trao cho tôi hơi ấm mà tôi khao khát suốt cả cuộc đời. Nước mắt không thể kìm nén được nữa, tôi òa khóc nức nở trong phòng bệnh. Trận khóc này, tôi cảm giác như mình đã khóc cho suốt mười sáu năm dài đằng đẵng vậy. Từ nhỏ tôi đã biết, mẹ không yêu tôi. Bà không có việc làm, mỗi ngày đều đi đánh bài, thua bài sẽ đánh tôi, thắng bài sẽ đi mua rượu uống. Bà nhốt tôi trong nhà, chưa bao giờ cho tôi ra ngoài. Mỗi ngày nghe tiếng bước chân trên cầu thang, tiếng chìa khóa mở cửa, tôi đều rất sợ hãi, ôm chặt lấy mình, thu mình vào góc. Những chai bia trong túi nilon kêu leng keng xoảng xoảng.