🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Áo Lót Nữ Áo Bra Nữ Visecret Bra Áo Không Dây Nâng Vòng 1 Không Gọng Có Mút Đệm Gom Quả Chống Xệ -- 250455
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Chu Hải Đường, hoa khôi khoa Kinh tế quản lý. Lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, trong đầu tôi lập tức vang lên câu thơ: "Hải đường bất tích yên chi sắc, độc lập mông mông tế vũ trung." (Hoa hải đường chẳng tiếc sắc hồng thắm, đứng độc lập giữa làn mưa bụi mịt mờ). Cô ấy thường xuyên đi ngang qua sân bóng rổ, nhưng chưa bao giờ liếc nhìn sân bóng lấy một cái. Tôi đã theo dõi cô ấy một lần, phát hiện đích đến của cô ấy là một phòng vẽ cũ, rất ít người đến đây. Một lần sau khi cô ấy đi khỏi, tôi lặng lẽ lẻn vào xem tranh của cô ấy. Rất đẹp, rất linh động, thanh nhã vô cùng. Nhưng tại sao cô ấy lại chọn học Kinh tế quản lý nhỉ? Hôm trước đã tập dượt vô số lần, kết quả khi đứng trước mặt cô ấy tôi vẫn hành xử thật ngu ngốc. "Chu Hải Đường, Chu Gia Hòa, nghe tên thật giống một cặp nhỉ, ngày nào cô cũng đi qua sân bóng có phải là thích tôi không đấy!" Trời ạ! Tôi đang nói cái quái gì thế này! Tôi gào thét trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình thản. Quả nhiên, bị từ chối thẳng thừng, còn bị coi như kẻ ngốc. May mà khả năng chịu đựng của tôi rất tốt, không phải hạng người dễ bị đả kích, tôi nhanh chóng bắt đầu lên kế hoạch cho lần tỏ tình tiếp theo. Còn gì phù hợp với một đại tài tử khoa Văn hơn là viết thơ tình chứ? Tôi leo lên sân thượng ký túc xá nam, giữa làn sương khói và gió lạnh, tưởng tượng ra phong thái của các nhà thơ cổ đại. Tức thì ngòi bút như có thần giúp, chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ đã viết ra được một bài thơ tình ưng ý. Sau đó tôi đã tự thưởng thức nó suốt cả một đêm. Tôi dùng một bao thuốc lá xịn để mua chuộc cậu bạn ở phòng phát thanh, vào giờ ăn trưa lúc đông người nhất, tôi đã đứng trước mic đọc bài đại tác của mình một cách đầy hào hùng. Và rồi, cô ấy suốt bốn năm trời không thèm để ý đến tôi. Tôi đã tìm đủ mọi lý do nhưng vẫn không thể bắt chuyện được với cô ấy, cô ấy còn ở bên cái tên giả vờ đạo mạo được cho là thanh mai trúc mã kia nữa chứ! Tức chết đi được! Sau khi tốt nghiệp, ban đầu tôi định thử lại lần nữa. Nhưng cô ấy đã kết hôn sớm rồi! Với chính cái tên đạo mạo đó! Người ta thường nói du lịch là liều thuốc chữa lành thất tình tốt nhất, vì vậy tôi bắt đầu đi chu du khắp thế giới. Tôi đã viết được khá nhiều thứ nhưng chưa công bố cái nào cả. Tôi cũng đã thử tìm hiểu người khác, nhưng không ngoại lệ, tôi chẳng hề có ý định viết thơ tình cho ai cả. Cứ thế trôi qua từng năm một. Tôi về nước tham gia đám cưới lần thứ ba của bà dì. Ai mà ngờ được lần về nước này lại là song hỷ lâm môn! Không, là tam hỷ! Cái tên đạo mạo kia ngoại tình rồi! Ha ha ha ha ha ha ha! Khi gặp lại cô ấy, tôi ngỡ như mình quay trở lại đêm năm ấy thời đại học. Trong đầu hiện lên vô số vần thơ cổ kim đông tây, và cả trái tim vẫn còn nóng hổi giữa làn gió lạnh khi từng con chữ rơi trên mặt giấy. "Yên nhiên nhất tiếu, hướng chúc hoa quang hạ, kinh niên tài kiến." (Một nụ cười rạng rỡ, dưới ánh nến lung linh, sau bao năm mới gặp lại). Đã lâu không gặp, Chu Hải Đường.