🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dép đi trong nhà phòng tắm văn phòng đế dày chống trượt chống thấm nước khử mùi dép nam nữ Unisex
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Người ta có bạn trai qua đón mà." "Chúng tôi đi đây Tiểu Trương." Tôi cười chào tạm biệt họ, rồi cúi đầu nhìn điện thoại của mình. Trước đây khi Trần Tri Viễn đến đón tôi đều sẽ gửi tin nhắn cho tôi. Nhưng hôm nay không có. Tôi đứng trước cửa công ty vắng vẻ, gọi điện cho Trần Tri Viễn. Điện thoại reo rất lâu mà không có người nghe. Tôi lại gọi thêm hai lần nữa, nhưng nhanh chóng bị người ta ngắt máy. Có lẽ là giác quan thứ sáu của phụ nữ. Tôi lật tìm WeChat của Hứa Trà. Vòng bạn bè của cô ta rất sạch sẽ, chỉ có hôm nay đăng một bức ảnh. Một mảnh trời xám xịt. Y hệt như mảnh trời trên đầu tôi lúc này. Hôm đó tôi đã bắt taxi về nhà. Trần Tri Viễn gọi lại cho tôi vào buổi tối. Nói anh tạm thời được sắp xếp đi công tác, điện thoại vô ý làm mất. Tôi nhìn bầu trời xám xịt hỏi, "Có thể gọi video không, em muốn nhìn anh." "Hôm nay sao lại bám người thế này." Trần Tri Viễn cười cho qua chuyện này. "Đợi anh về, em có thể gặp trực tiếp anh hàng ngày, anh còn có một bất ngờ dành cho em." Trần Tri Viễn đến cuối cùng cũng không mở video. Bởi vì bây giờ anh không ở một mình. Anh sợ tôi phát hiện ra anh căn bản không đi công tác, cũng sợ phát hiện ra anh đang ở cùng Hứa Trà. Tôi lật tìm từ WeChat một người bạn khác không có ghi chú. Đó là tài khoản phụ của Hứa Trà. Ngoại trừ tôi và Hứa Trà ra không ai biết. Tôi suýt chút nữa đã quên mất tài khoản này. Vòng bạn bè của tài khoản phụ này còn đặc sắc hơn tài khoản chính nhiều. Từng bài từng bài ghi chép lại những bài văn ngắn về tình yêu của cô ta dành cho Trần Tri Viễn. Đủ loại dấu vết bọn họ từng ở bên nhau để lại. Tôi chưa bao giờ chủ động vào xem vòng bạn bè của cô ta. Lúc tốt nghiệp, Hứa Trà hỏi tôi, "Không xem sao, có lẽ xem xong rồi cô sẽ không quấn lấy anh ấy như thế nữa." Là thứ đặc biệt xây dựng cho tôi xem. Lúc đó Trần Tri Viễn đang ở nơi không xa chào tạm biệt từng người bạn rời đi. "Không có ý nghĩa gì," tôi nói với Hứa Trà, "Anh ấy chỉ đi theo tôi thôi." Điểm này tôi không lừa dối Hứa Trà. Trần Tri Viễn từng nói, sau khi tốt nghiệp tôi đi đâu anh sẽ theo tôi đến đó. Anh không muốn yêu xa. Cho nên đây coi như lần đầu tiên tôi xem vòng bạn bè của cô ta. Chín bức ảnh, những bàn tay đan xen, quần áo chồng chất, những bóng hình đứng cạnh nhau, thậm chí cả vài chiếc bao cao su đã qua sử dụng trong thùng rác khách sạn. Và những bức ảnh tương tự như vậy không chỉ có hôm nay. Tôi lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Từng cơn đau thắt trong dạ dày buộc tôi phải tỉnh táo lại. Tôi chưa bao giờ nghĩ Trần Tri Viễn thực sự sẽ đi đến bước này. Lần đầu tiên chúng tôi lên giường, Trần Tri Viễn cẩn thận từng li từng tí như đối đãi với báu vật vậy. Lúc đó tôi cũng rất xấu hổ, nhưng vẫn cười hỏi anh sao lại bó tay bó chân như thế. Trần Tri Viễn nói với tôi, "Bởi vì trân trọng nên mới cẩn thận. "Ngoài em ra, anh không thể tưởng tượng được mình sẽ phát sinh quan hệ thân mật như vậy với người khác." Nhưng bây giờ anh đã có thể tùy tiện lên giường với người khác rồi. Không phải anh thấy tôi rất đáng trân trọng. Anh chỉ thấy "lần đầu tiên" rất đáng trân trọng mà thôi. Lúc này vòng bạn bè của Hứa Trà lại cập nhật. [Ít nhất vào lúc này, người anh ấy chọn là tôi.] Ngông cuồng một cách lộ liễu. Tôi bình luận một câu dưới vòng bạn bè của cô ta. [Nói vậy là vì anh ta đã ngủ với cô, nhưng vẫn không chịu trách nhiệm sao?] Bình luận của tôi đã chọc giận Hứa Trà. Cô ta nhân lúc Trần Tri Viễn ra ngoài đã hẹn tôi gặp mặt ở quán cà phê. Tôi nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ cô ta. Món quà Trần Tri Viễn mang về sau chuyến công tác cách đây không lâu. "Nhân viên hướng dẫn khuyên dùng, anh thấy rất hợp với em." Anh tự tay đeo sợi dây chuyền lên cổ tôi. Hôn lên khóe miệng tôi. "Bạn gái của anh đúng là xinh đẹp." Hóa ra cái gọi là "nhân viên hướng dẫn" đó chính là Hứa Trà. Hứa Trà đi thẳng vào vấn đề nói, "Chúng tôi đã bắt đầu từ lâu rồi." Tôi siết chặt đôi bàn tay đang run rẩy dưới gầm bàn. "Bắt đầu từ khi nào?" Hứa Trà cười, "Ngày tốt nghiệp." Sự ghê tởm và chán ghét khiến dạ dày tôi nhào lộn. Đầu óc lại càng thêm tỉnh táo. "Tôi nói bắt anh ấy thực hiện tâm nguyện cuối cùng của tôi, anh ấy liền đồng ý. "Còn bảo tôi đừng nói cho cô biết." Tôi nhớ lại ngày hôm đó để dọn ký túc xá tôi mệt đến rã rời. Muốn gọi điện bảo Trần Tri Viễn giúp đỡ. Anh nói, "Uyển Uyển, chút việc nhỏ này em tự làm đi. Anh còn có việc phải bận." "Rất quan trọng sao?" Tôi hỏi. Trần Tri Viễn không do dự trả lời, "Rất quan trọng. Uyển Uyển, em ngoan một chút." Hứa Trà đầy vẻ giễu cợt nhìn tôi. "Không chỉ có vậy, mấy năm nay chúng tôi vẫn luôn qua lại. "Anh ấy nói anh ấy rất thích cơ thể của tôi. "Trương Uyển Bạch, cô thật đáng thương làm sao, mấy năm nay cái gì cũng không biết." Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Giơ tay hắt thẳng ly cà phê vào mặt cô ta. Hứa Trà lập tức hét toáng lên. Ly cà phê nóng hổi khiến mặt cô ta đỏ bừng. "Tự thương hại mình đi." Tôi nói với cô ta, "Chỉ là một kẻ thứ ba không thấy được ánh sáng thôi.