🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên với má hồng kem OFÉLIA Lolli Liquid Blush, chất kem mướt mịn như tan vào da cho hiệu ứng đôi má ửng hồng tự nhiên, trong trẻo đúng chuẩn nàng thơ.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Gặp lại Hứa Trà lần nữa là tại một buổi tụ tập bạn bè. Hứa Trà thay đổi rồi, váy của cô ta trở nên rất ngắn, trên mặt trang điểm yêu kiều, vừa nói vừa cười với một người đàn ông lạ mặt. Sắc mặt Trần Tri Viễn bỗng chốc trở nên rất khó coi, anh buông tay tôi ra, sải bước tiến lên một cái liền xách Hứa Trà dậy. "Cô làm gì ở đây hả?" Trần Tri Viễn cởi áo khoác trên người ra quấn quanh eo Hứa Trà. Tuy nhiên Hứa Trà một tay giật áo khoác xuống, "Anh quản tôi làm gì?" Cô ta suy sụp hỏi Trần Tri Viễn, "Tôi với anh có quan hệ gì, anh lấy tư cách gì mà quản chuyện của tôi?" "Tôi không thể nhìn cô cứ làm loạn thế này được." Bàn tay Trần Tri Viễn bóp lấy cổ tay cô ta dần dần siết chặt. "Đi theo tôi!" Trần Tri Viễn kéo cô ta đi ra ngoài. Hứa Trà bướng bỉnh muốn gỡ tay anh ra. Nhưng cô ta càng giãy dụa dữ dội, Trần Tri Viễn càng nắm chặt hơn. Tôi đứng một bên nhìn cảnh này, đột nhiên không biết nên nói gì cho phải. Trong khoảnh khắc này, Trần Tri Viễn thậm chí quên mất tại hiện trường còn có bạn gái của anh, anh chỉ phẫn nộ khôn cùng muốn đưa Hứa Trà đi. Thấy họ sắp đi xa, tôi nắm lấy túi xách bên hông định đi theo, người đàn ông vừa rồi còn mập mờ với Hứa Trà đột nhiên chặn đường tôi. "Đối tượng của cô dắt người của tôi đi rồi, hay là cô thay cô ta nhé?" Hắn vừa nói vừa định đưa tay tới chạm vào tôi. Tôi vừa kinh vừa giận nhìn hắn, đúng lúc này Trần Tri Viễn quay lại, anh đấm một phát khiến người đàn ông đó ngã xuống đất. Sau đó cưỡi lên người hắn, đấm từng cú từng cú dữ dội vào người đàn ông kia. Tôi bị một Trần Tri Viễn như vậy làm cho kinh sợ. Tôi sợ anh xảy ra chuyện chỉ có thể ôm lấy cánh tay anh ngăn lại, "Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!" "Trần Tri Viễn, đừng đánh nữa, em theo anh về!" Hứa Trà không biết đã quay lại từ lúc nào, lo lắng hét lên. Trần Tri Viễn dừng lại, đôi mắt u ám liếc nhìn Hứa Trà. Trần Tri Viễn chỉ vào mũi người đàn ông kia nói, "Còn để tao thấy mày chạm vào người của tao, tao tuyệt đối sẽ không tha cho mày." Khoảnh khắc này, tôi đột nhiên thấy Trần Tri Viễn rất xa lạ. Người khiến anh phẫn nộ mất kiểm soát đó, rốt cuộc là tôi, hay là Hứa Trà. Chúng tôi vốn định đi ăn cơm, kết quả cơm không ăn được. Trên xe, ba chúng tôi im lặng, sự im lặng này khiến tôi cảm thấy gần như không thở nổi. Trần Tri Viễn đưa Hứa Trà về ký túc xá trước, còn tôi theo anh đến phòng y tế. Hứa Trà nhìn anh muốn nói lại thôi, Trần Tri Viễn lại chỉ phẩy tay, "Em mau về đi." Cô ta liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt lạc lõng quay về ký túc xá. Trên đường đến phòng y tế, Trần Tri Viễn nói với tôi, "Xin lỗi Uyển Uyển. Anh không nên bỏ mặc em ở đó. "Anh chỉ là quá tức giận, anh không ngờ Hứa Trà lại phóng túng bản thân như vậy. "Anh nhất thời tức giận liền không quản được gì nữa." Tôi rũ mắt nhìn bóng hai người chúng tôi dưới ánh đèn, "Trần Tri Viễn." Bước chân Trần Tri Viễn cứng đờ, anh quay đầu nhìn tôi. Tôi nhìn anh mỉm cười, "Lúc anh đánh người, anh nghĩ đến em hay là Hứa Trà?" Đáy mắt Trần Tri Viễn lóe lên một tia hoảng loạn, anh không trả lời câu hỏi của tôi ngay lập tức, sau khi phản ứng lại mới nói, "Dĩ nhiên là em rồi." "Anh là vì thấy hắn chạm vào em mới mất lý trí." Trần Tri Viễn giống như muốn gấp gáp chứng minh điều gì đó, anh ôm chặt lấy tôi, "Uyển Uyển, trong lòng anh chỉ có một mình em thôi." "Vậy còn Hứa Trà?" "Hứa Trà chỉ là bạn của anh thôi," Trần Tri Viễn lộ ra một chút không kiên nhẫn, "Chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ trong tình huống đó lẽ nào anh còn có thể bỏ mặc cô ấy sao?" "Uyển Uyển, người anh thích chỉ có em." Trần Tri Viễn hết lần này đến lần khác đảm bảo với tôi, tôi nhìn anh và nghĩ đến chàng trai dũng cảm đã cứu tôi thời trung học. "Được, em tin anh." Sau ngày hôm đó, Hứa Trà liền ngoan ngoãn lại. Chỉ là bất kể chúng tôi ở đâu cũng đều xuất hiện bóng dáng của Hứa Trà. Trần Tri Viễn an ủi tôi, "Anh đã hứa với bố mẹ cô ấy là sẽ trông nom cô ấy, em cứ coi cô ấy như không tồn tại là được." Nhưng làm sao tôi có thể coi cô ta như không tồn tại được chứ? Trần Tri Viễn chú ý tới tâm trạng của tôi, thế là nói với Hứa Trà, "Em đi xa một chút." Ánh mắt Hứa Trà ảm đạm, "Được." Lúc đó, tôi đột nhiên cảm thấy mình giống như nữ phụ độc ác chia rẽ đôi lứa có tình. Còn nữ chính đang vì nữ phụ độc ác là tôi mà buộc phải từ bỏ người đàn ông cô ta yêu sâu sắc. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi và Trần Tri Viễn đến một thành phố khác làm việc, còn Hứa Trà ở lại quê. Thời gian đó tôi và Trần Tri Viễn sống cùng nhau. Không có người thứ hai xen vào, tình cảm giữa chúng tôi ngày càng tốt đẹp. Trần Tri Viễn chú ý tới tâm trạng của tôi hơn trước, lưu tâm và ghi nhớ sở thích cũng như những thứ tôi kiêng kỵ. Anh dường như ngày càng trở thành một người tình hoàn hảo. Anh sẽ đợi ở cửa lúc tôi tan làm, giới thiệu quan hệ của chúng tôi với mỗi người quen biết. Đồng nghiệp luôn trêu chọc tôi tìm được một người bạn trai tốt như vậy, nhất định phải trân trọng. Trần Tri Viễn đã cầu hôn một lần, bị tôi từ chối với lý do công việc chưa ổn định. "Uyển Uyển, thỉnh thoảng anh đều nghi ngờ có phải em không muốn kết hôn với anh nữa không." Anh cười nói với tôi. "Em chỉ là chưa chuẩn bị sẵn sàng thôi." Tôi tránh né ánh mắt của Trần Tri Viễn. Nụ cười trên mặt Trần Tri Viễn nhạt đi. "Uyển Uyển, có phải em vẫn còn trách anh không?" Trần Tri Viễn ôm ôm tôi. "Anh biết những tổn thương từng gây ra không thể bù đắp, nhưng sau này anh sẽ đối xử tốt với em gấp bội. "Anh sẽ đợi đến ngày em nói đồng ý." Hôm đó khi tôi tan làm thì trời mưa to. Đồng nghiệp từng người rời đi, có người hỏi có muốn để lại cho tôi một chiếc ô không, nhưng nhanh chóng bị người khác kéo ra.