🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giày mary jane da lộn KICHI thanh lịch tôn dáng vintage nữ tính kiểu cổ điển hiện đại êm chân
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Cô ta ngồi xổm cạnh Bùi Chi Dực: "Bùi tổng, tôi biết bộ phim này là do Bùi thị đầu tư, tôi hiện đang là người đại diện cho mì ăn liền của Bùi thị, đóng những cảnh phim như vậy không tốt lắm đâu." Cô ta lôi kịch bản ra, chỉ vào đó nói: "Trong kịch bản bắt tôi xông vào nhà vệ sinh nam để bắt cá? Bị mắng là biến thái đấy." "Dù sao tôi cũng là người đại diện cho thực phẩm nhà họ Bùi, thế này không phù hợp với hình ảnh thương hiệu." Tôi cùng thợ trang điểm và các trợ lý đều nín cười. Đúng rồi, cái tình tiết dở hơi đó là tôi bắt biên kịch sửa đấy. Sau đó, Ninh Ninh lại lấy ra một cuốn kịch bản khác, tôi vẫn thấy cuốn kịch bản cũ tốt hơn một chút. Cô ta giả vờ lật tìm: "Ái chà, tôi mới phát hiện ra kịch bản mới này sao lại có nhiều cảnh giường chiếu và cảnh hôn của nhân vật chính thế này." Bùi Chi Dực vốn dĩ không thèm nghe cô ta luyên thuyên. Nhưng vừa nghe thấy cảnh giường chiếu và cảnh hôn là hắn liền tỉnh táo hẳn, giật lấy kịch bản để đối chiếu. Tôi liếc mắt thấy mặt hắn càng ngày càng đen. Bùi Chi Dực đứng dậy nói với tất cả mọi người: "Các người ra ngoài hết đi." Tôi cũng đứng dậy định đi ra ngoài. Bùi Chi Dực nhìn tôi lạnh lùng: "Đổng Tiểu Dụ ở lại." Những người khác đều ném cho tôi cái nhìn "chúc cô may mắn", chỉ có Ninh Ninh là ra vẻ tiểu nhân đắc chí. Bùi Chi Dực bắt đầu đếm các cảnh hôn: "Hôn trên thuyền, hôn trong bồn tắm, hôn trong vườn hoa, hôn lúc bón cơm, hôn lúc bị thương..." Tôi ngắt lời hắn: "Bùi Chi Dực đừng nói nữa, tôi còn rõ hơn anh đấy." Bùi Chi Dực trầm mặt: "Cho nên cô bắt tôi đầu tư để cô đi yêu đương, đi tán tỉnh đàn ông sao?" Hắn hình như thật sự nổi giận rồi. Tôi cúi gằm mặt, mắt nhìn chằm chằm hai tay đang vò nát chiếc khăn tay của đoàn phim. Bùi Chi Dực quát lớn: "Cô giải thích đi chứ?" Tôi hoàn hồn, ấm ức nói: "Có thịt thì mới có lượt xem chứ, chẳng phải tôi cũng chỉ muốn dùng mấy cảnh táo bạo một chút để thu hút người xem sao." Ấm ức đến mức nước mắt tôi lại sắp rơi xuống rồi. Sắc mặt Bùi Chi Dực dịu đi một chút. Bây giờ tôi đã phát hiện ra tuyệt chiêu để dỗ dành Bùi Chi Dực chính là khóc lóc. Hắn cứ thấy mắt tôi rưng rưng lệ là sẽ mủi lòng. Ánh mắt Bùi Chi Dực nhìn tôi dịu dàng hơn: "Cô muốn nổi tiếng đến thế sao?" Tôi gật đầu: "Rất muốn. Tôi muốn đóng phim thật tốt cho bố tôi xem, tôi không thua kém gì chị cả hay em út đâu." Bùi Chi Dực mỉm cười: "Cô tưởng cứ dựa vào mấy chiêu trò câu khách đó mà nổi tiếng được sao?" Tôi lại gật đầu thật mạnh. Hắn cười khẩy. Tôi cứ tưởng hắn sẽ vung ra mấy chục tỉ để mời thêm thật nhiều ảnh đế ảnh hậu về làm nền cho tôi. Kết quả, hắn mời về biên kịch giỏi nhất, đạo diễn giỏi nhất, còn có cả giáo viên dạy kịch nói nữa. Hắn muốn nhào nặn bộ phim này lại từ đầu đến cuối. Hắn còn bảo tôi rằng, chỉ có những bộ phim hay có tâm mới giành được sự chú ý bền vững. Nếu chỉ là chiêu trò câu khách, dù lúc đầu có thu hút được người xem, thì cuối cùng cũng sẽ bị đầu voi đuôi chuột, nhận về toàn đánh giá tệ thôi. Sau khi vụ lùm xùm kịch bản xảy ra, cả đoàn phim đều định giữ im lặng để chuyện này lắng xuống. Nhưng vẫn có những hình ảnh hậu trường bị lộ ra cho thấy phim vẫn đang tiếp tục quay. Rất nhiều cư dân mạng đi đào lại những bộ phim trước đây tôi từng đóng. Vì tôi chưa bao giờ dùng tiền để được vào đoàn phim, nên các vai diễn đều là người qua đường giáp. Cư dân mạng còn phát hiện ra, diễn xuất của tôi trong mỗi bộ phim đều rất đáng khen ngợi, chỉ là vì đất diễn quá ít nên không gây được đủ sự chú ý. Mọi người thấy dáng vẻ tôi làm việc cần cù chăm chỉ, liền đặt cho tôi một cái hình tượng rất gần gũi. "Thiên kim nhà giàu là kẻ mờ nhạt chuyên cần". Hình ảnh của tôi bắt đầu đảo ngược. Nhưng vẫn còn rất nhiều tiếng nói phản đối. "Thế này mà cũng tẩy trắng được, đám fan cuồng này mất não rồi à." "Có giỏi thì tung video Đổng tiểu thư và ảnh đế ở trong phòng ra xem nào?" "Dám tung không? Sợ là còn gay cấn hơn cả bộ phim này ấy chứ." Tôi chẳng buồn quan tâm, tắt điện thoại chuẩn bị cho cảnh quay tiếp theo là ôm nhau dưới mưa với ảnh đế. Cảnh này là tôi hiểu lầm vị phò mã tương lai với nữ phụ. Vị phò mã tương lai biết tôi thích ăn anh đào nhất, nên đã lên núi hái rất nhiều mang về tặng tôi. Trong làn mưa bụi mờ ảo, phò mã bưng anh đào đứng đợi tôi ở sân. Quần áo anh ta đã ướt đẫm, trông hệt như một chú chó lớn bị thương. Theo diễn biến kịch bản, tôi sẽ cầm ô giấy chạy về phía anh ta, rồi bị anh ta làm cho cảm động. Hai người nhìn nhau thâm tình, sau đó tôi vứt ô giấy xuống rồi ôm lấy anh ta. Vốn dĩ là ôm hôn, nhưng vì Bùi Chi Dực nên đã sửa thành ôm thôi. Ngay khi tôi đang nuôi dưỡng cảm xúc để chạy về phía phò mã, Bùi Chi Dực bỗng giận dữ đứng bật dậy. Khiến tôi giật bắn mình, dừng lại cách ảnh đế một mét. Đạo diễn hiểu ý, nếu không giải quyết được Bùi Chi Dực thì bộ phim này không thể diễn tiếp được. Sau khi đạo diễn nháy mắt với tôi một cái, tôi kéo Bùi Chi Dực về xe chuyên dụng. Tôi rất trịnh trọng nói: "Hay là anh về công ty xem sao đi, anh là một vị tổng giám đốc lớn, không thể cứ ở lỳ trong đoàn phim mãi được." Bùi Chi Dực trầm mặt nói: "Tôi thích thế." Hắn trưng ra cái bộ dạng kiêu ngạo kiểu "ai cũng chẳng quản nổi tôi", thật khiến người ta chẳng biết làm thế nào. Trong lúc chúng tôi đang giằng co, biên kịch đi tới. Vị biên kịch này là bạn nối khố của Bùi Chi Dực. Anh ta ngồi đối diện chúng tôi, thấy mặt Bùi Chi Dực đỏ bừng thì tưởng hắn đang nổi giận.