🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Áo khoác cổ tròn tay dài thiết kế cardigan - Áo len dệt với họa tiết cardigan, phong cách Hàn Quốc, tính bao dung mạnh mẽ
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Toàn bộ nhân viên đoàn phim đều đã biết Bùi Chi Dực là kim chủ của bộ phim này, thái độ đối với hắn quay ngoắt 180 độ. Quay phim bắt đầu, tôi lại cùng ảnh đế chìm vào bầu không khí ám muội trên giường. Trường bào của tôi từ từ trượt khỏi vai. Mái tóc xanh rơi trên lồng ngực của ảnh đế. tôi cúi người xuống, môi từ từ tiến lại gần ảnh đế. Đột nhiên tôi cảm thấy trán mình bị một thanh kiếm sắc nhọn đâm tới, tôi mạnh dạn ngẩng đầu. Hóa ra thanh kiếm đó chính là ánh mắt của Bùi Chi Dực. Tôi cảm thấy mình cứ như bị bắt gian tại giường, vội vàng bật dậy. "Cắt!" Cảnh này không đạt, phải làm lại. Lại làm lại thêm ba lần nữa, vẫn y như vậy. Bùi Chi Dực cứ nhìn tôi chằm chằm như thế, tôi thực sự rất muốn báo cảnh sát. Chính vì hắn nhìn tôi không rời mắt. Cứ mỗi lần sắp hôn đến nơi, trong đầu tôi lại hiện lên cái bản mặt thối của hắn. Đạo diễn cũng đã hiểu ra nguyên nhân, ông ấy gọi tôi ra một góc, muốn tôi đuổi Bùi Chi Dực đi. Bây giờ mọi người đều tưởng tôi là tình nhân nhỏ của Bùi Chi Dực, còn hắn thì vung ra hai trăm triệu để tôi được đóng vai nữ chính. Tôi rón rén ngồi xổm cạnh Bùi Chi Dực: "Anh có thể về trước không, anh ở đây tôi không vào vai được." Sắc mặt Bùi Chi Dực cực kỳ tệ, liếc xéo tôi: "Cô mà không vào vai được? Tôi thấy cô đang nhập tâm lắm mà." Tôi mím môi, lại nhìn về phía trợ lý Lý. Trợ lý Lý hoàn toàn phớt lờ lời cầu cứu của tôi. Tôi đành phải nói với đạo diễn rằng ngày mai Bùi Chi Dực sẽ không tới nữa, để ngày mai hãy quay. Tôi quay về phòng hóa trang chuẩn bị tẩy trang. Trong phòng hóa trang, tôi gặp Ninh Ninh. Cô ta nhìn thấy Bùi Chi Dực thì mắt sáng quắc lên. Ninh Ninh nũng nịu chào Bùi Chi Dực: "Bùi tổng." Bùi Chi Dực phớt lờ cô ta, tiếp tục đi theo sau tôi. Ninh Ninh chặn hắn lại: "Bùi tổng, tôi là Ninh Ninh, người đại diện mới cho sản phẩm mì ăn liền của Bùi thị." Ánh mắt nịnh bợ của Ninh Ninh là muốn làm gì đây? Muốn tranh giành Bùi Chi Dực với tôi sao? Cái cảm giác tranh giành này, tôi đã nếm đủ ở Đổng gia rồi. Bố tôi có ba đứa con gái, ba đứa con gái từ ba bà mẹ khác nhau. Chị cả và em út của tôi rất thích tranh giành, từ sự chú ý, sự nổi bật cho đến cổ phần. Mẹ của chị cả đã mất, nhưng chị ta có bà ngoại và cậu bảo vệ. Từ nhỏ chị ta đã học kinh doanh, giờ đã làm quản lý bộ phận ở công ty họ Đổng rồi. Mẹ tôi ngày xưa là một ca sĩ, nghe nói kết hôn với bố tôi không lâu thì ly hôn, hình như đã ra nước ngoài. Dù sao thì tôi cũng chưa từng gặp lại bà ấy, bố tôi cũng không cho phép tôi nhắc tới. Kể từ khi bố tôi lấy dì ghẻ và sinh ra em út, tôi trở thành đứa con gái không được chào đón nhất trong nhà. Gia đình dì ghẻ là dòng dõi nghệ thuật, em út lại thừa hưởng gen tốt của họ, sớm bộc lộ tài năng nghệ thuật. Năm ngoái em ấy còn giành được giải vàng cuộc thi vĩ cầm Paganini. Còn tôi, chẳng qua chỉ là một kẻ vô dụng không cha thương chẳng mẹ yêu. Cứ đi đóng vai quần chúng ở khắp các đoàn phim. Bố tôi còn chẳng thèm liếc nhìn tôi một cái. Chỉ vì nhà họ Bùi chỉ đích danh muốn liên hôn với tôi, bố tôi mới thèm nhìn thẳng vào tôi. Khó khăn lắm mới thắng được chị cả và em út ở khoản chọn chồng này, tôi không thể để Ninh Ninh phá hỏng được. Tôi kéo tay Bùi Chi Dực, trực tiếp gạt Ninh Ninh đang chắn phía trước ra: "Xin lỗi, cho mượn đường." Nói xong, tôi kéo Bùi Chi Dực vào phòng hóa trang bên trong. Tôi vắt chéo chân nhìn hắn. Còn hắn thì đang nghịch ngón tay mình. Tôi nhàn nhạt nói: "Bùi Chi Dực, anh là vị hôn phu của tôi, anh không được phép nhìn người đàn bà khác." Bùi Chi Dực nghiêm túc nhìn cái miệng đang bĩu ra của tôi, vẻ mặt rất để tâm đến hắn. Hắn bật cười, đôi mắt cũng nheo lại vì cười. Tôi hơi cáu: "Anh cười cái gì?" Ánh mắt Bùi Chi Dực nhìn tôi vừa ám muội vừa bực bội: "Thích tôi rồi à? Cô đang ăn dấm chua sao?" Cái đồ đàn ông chó chết, hôn cũng hôn rồi mà còn nói mấy lời này. Hắn dịch chuyển cơ thể, chừa ra một chỗ nhỏ cạnh chiếc ghế: "Cô qua đây hôn tôi một cái, tôi sẽ không nhìn người đàn bà khác nữa." Mặt tôi lại đỏ lên, nóng hừng hực. Nhìn thái độ của Bùi Chi Dực, chắc chắn hắn sẽ không cho phép tôi quay cảnh thân mật với ảnh đế nữa. Nếu toàn là "cảnh chay", thì sẽ mất đi bao nhiêu lượt xem cơ chứ. Thật là đau lòng xót dạ mà. Nhưng chẳng còn cách nào, nếu Bùi Chi Dực không đầu tư nữa thì bộ phim này cũng hỏng bét. Buổi tối, tôi cầm kịch bản đi tìm ảnh đế. Tôi gõ cửa phòng của ảnh đế Thừa An. Anh ta mặc áo choàng tắm xuất hiện trước mặt tôi. Tóc anh ta còn đang sũng nước, nhỏ từng giọt. Áo choàng tắm để hở, có thể thấy rõ đường nét cơ ngực và cơ bụng sáu múi. Tôi không tự chủ được mà nuốt nước bọt: "Cái đó... Thừa lão sư, tôi tới tìm anh để khớp lại kịch bản." Tôi lại liếc nhìn cổ áo của anh ta: "Hay là anh cứ thay quần áo đi rồi tôi hãy vào." Ảnh đế mỉm cười, hiểu ý của tôi. Sau khi anh ta thay quần áo mặc nhà rồi mở cửa lần nữa, tôi mới bước vào. Chúng tôi thảo luận một hồi về việc cảnh hôn hôm nay nên dùng góc quay đánh lừa thị giác như thế nào. Còn cùng nhau nghĩ ra mấy góc quay vừa mỹ lệ vừa đầy mê hoặc, định ngày mai sẽ đề xuất với đạo diễn. Không ngoài dự tính, ngày hôm sau Bùi Chi Dực lại xuất hiện ở phim trường.