🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chốt đơn ngay em phấn nén Carslan Soft Mist với khả năng kiềm dầu đỉnh cao suốt 24 giờ, mang lại lớp nền mềm mại, mịn lì tự nhiên và bền màu bất chấp thời gian cho nàng tự tin tỏa sáng cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Sợ cậu ấy lại xảy ra chuyện gì, chỉ đành đi ra ngoài tìm. Suốt chặng đường không thấy bóng người đâu, gần đến cổng trường, đột nhiên nghe thấy tiếng hô hoán từ đâu đó. Tôi ghé sát vào, thấy trong con hẻm tối tăm, Tần Phóng đang chắn trước mặt một cô gái, trước mặt họ là mấy tên côn đồ tóc đủ màu đỏ vàng xanh lá. "Thằng nhóc, thời đại này mà còn chơi trò anh hùng cứu mỹ nhân à, kết cục sẽ thảm lắm đấy." "Hê, giao con bé đó cho bọn tao, anh đây sẽ tha cho mày thì sao?" ... Tần Phóng sa sầm mặt không nói lời nào, cô gái sau lưng cậu ấy nức nở nhỏ nhẹ: "Tần Phóng, mình sợ." Thiếu niên cau mày, giữa chân mày đầy vẻ mất kiên nhẫn, ngẩng đầu nhìn mấy tên côn đồ, ánh mắt lộ vẻ hung ác. Không ổn. Tôi vội vàng bước tới: "Đang làm gì thế?" Mấy tên côn đồ đầu tiên là giật mình, thấy tôi, rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm: "Chị gái xinh đẹp quá! Hay là chị đi chơi với tụi em chút đi?" Chẳng thèm để ý đến bọn chúng, nhưng dư quang khóe mắt lại thấy Tần Phóng nhếch môi một cái, kéo cô gái rời đi. Này! Sư đệ, nhân tính còn sót lại của cậu đâu rồi? Mấy tên côn đồ thấy họ đi rồi, cười càng thêm càn rỡ, thậm chí còn sấn tới sờ mó tôi. Tôi bị bỏ lại đang ôm một bụng tức, nhấc chân lên rầm rầm rầm, chẳng thèm nhìn mấy kẻ đang nằm rên rỉ dưới đất, quay người bỏ đi. Lão già là bậc thầy phong thủy, nhưng lại cứ hay nghi thần nghi quỷ. Thuê không nổi bảo tiêu, bản thân lại lười, nên chỉ có thể luyện tôi và Tần Phóng đến chết đi sống lại. Về đến nhà, Tần Phóng đã ngồi ở bàn ăn cơm tôi nấu, tôi tức không chịu được: "Cậu cũng thật mặt dày mà ăn! Cô bạn gái nhỏ đó là con gái, tôi không phải con gái chắc? Cậu..." "La Tiểu Dạng, cô cần tôi lo lắng sao? Hồi nhỏ lần nào tôi chẳng bị cô đánh cho gần chết?" "Cái tên La Tiểu Dạng là để cho cậu gọi đấy à? Vô lễ! Tại sao đánh cậu gần chết cậu không rõ sao?" "Rõ chứ! Vì tôi xem trộm thư tình của cô, vì tôi đánh thằng xấu xí mà cô thầm thương trộm nhớ, vì tôi nói với lão già là cô yêu sớm..." "Cậu nói láo! Tôi không có yêu sớm!" Tôi cảm thấy mình sắp nổ tung rồi, đây là đứa trẻ nghịch ngợm sao? Đây là vũ khí hạt nhân thì có? "Đó cũng chẳng phải bạn gái tôi, là cậu ta nói trẹo chân, bảo tôi đưa về nhà. Tôi ăn xong rồi, về phòng đây." Cậu ấy vớ lấy cặp sách đi đến cửa phòng: "Trong tủ lạnh có chuẩn bị trà thảo mộc cho cô đấy, hạ hỏa đi." Tôi... Tức đến mức cả đêm không ngủ ngon, ngày hôm sau vác đôi mắt gấu trúc đến trường. Cô bạn thân sấn lại một cách hèn hạ: "Tiểu Dạng, cậu cũng phải tiết chế một chút, em trai lang tử mới lớp mười một, đừng có tiêu xài trước quá đà." Tôi ngơ ngác. Đến khi phản ứng lại được, tôi cầm cuốn sách ném thẳng vào đầu cô ấy: "Cút!" La Tiểu Dạng tôi thề, đàn ông trên trái đất này chết hết rồi, tôi cũng sẽ không có chuyện gì với Tần Phóng. Người bạn trai tôi muốn không thể là một đứa trẻ nghịch ngợm mãi không lớn, mà phải là... "Tiểu Dạng, trưa nay em có thời gian không?" Vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến ngay, đàn anh Lâm Tử Kiều mà tôi luôn thầm thương trộm nhớ xuất hiện ở cửa lớp. Lâm Tử Kiều, đẹp trai rạng ngời, ôn hòa lễ độ, lại là đại học bá khiến ai cũng ngưỡng mộ, thỏa mãn mọi ảo tưởng của tôi về bạn trai. "Em..." Tim tôi đập loạn nhịp, mặt đỏ bừng, hai tay ôm tim, não bộ nhanh chóng suy nghĩ xem trả lời thế nào cho có vẻ dè dặt. Điện thoại vang lên. "Chị của Tần Phóng phải không? Tần Phóng đánh nhau với bạn học rồi, phiền chị đến trường một chuyến." Trời ơi! Tần Phóng chết tiệt! Mang theo ngọn lửa giận hừng hực lao đến trường Tần Phóng, trên đường đã nghĩ kỹ rồi, hôm nay bất kể cậu ấy giải thích thế nào, cũng phải đánh cho một trận tơi bời, để tế cho bữa trưa đã bỏ lỡ cùng đàn anh. Đến văn phòng giáo viên chủ nhiệm, có mấy cậu trai lớn đang đứng sát tường, nhưng không thấy Tần Phóng đâu. "Tần Phóng đâu rồi ạ?" Giáo viên chủ nhiệm nhìn tôi với ánh mắt phức tạp: "Đã đưa đến bệnh viện rồi." Cái gì? Tôi không dám tin, với thân thủ của cậu ấy, vậy mà có thể bị mấy đứa trẻ choai choai đánh vào bệnh viện sao? Vội vã chạy đến bệnh viện, thấy Tần Phóng trên giường bệnh, tôi sững sờ. Chỉ thấy tay phải chân trái đều bó bột, quấn như xác ướp vậy. Thế mà vẫn như không có chuyện gì, một tay chơi game nhiệt tình hăng hái. Tôi bước tới, giật phắt điện thoại của cậu ấy, bực mình gõ vào cái lớp bó bột trên tay cậu ấy: "Chuyện gì thế này? Đừng nói với tôi là bây giờ cậu đến cả mấy đứa học sinh cấp ba cũng đánh không lại nhé." Cậu ấy khinh khỉnh hừ lạnh một tiếng, nói một cách nhẹ tênh: "Chỉ bọn chúng á? Thêm mười đứa nữa cũng chẳng phải đối thủ." Tôi tức đến bốc khói, cậu giỏi thế sao đứa bị quấn như xác ướp lại là cậu? Sau này mới biết, cậu ấy tuy giỏi, nhưng không chịu nổi có người kéo chân sau. Lại là cô gái tối hôm đó, cô ta thích nhận bừa anh trai trong trường để mập mờ. Sau đó các anh trai của cô ta đột nhiên phát hiện cô ta là cao thủ bắt cá nhiều tay, liền đến tìm cô ta tính sổ, ý định đòi lại số tiền đã tiêu trên người cô ta. Họ giằng co ở hành lang, Tần Phóng thấy mấy nam sinh bắt nạt một nữ sinh, không nhịn được mà mỉa mai vài câu. Cô gái đó tưởng Tần Phóng đang giúp mình, chạy lon ton tới, kết quả ở ngay lối cầu thang trượt chân, suýt nữa thì ngã xuống. Tần Phóng đưa tay kéo cô ta một cái, ai ngờ cô ta đứng không vững, một chân đá trúng chân Tần Phóng, thế là người ngã xuống cầu thang lại biến thành cậu ấy. "Ha ha ha! Tần Phóng, cậu xui xẻo thật đấy! Cậu đúng là cứu mỹ nhân không thành trái lại bị mỹ nhân hại mà!" Cậu ấy lấy mu bàn tay che mặt, không dám nhìn tôi, còn tôi thì cười một cách khoái chí. "Đã là vì cứu mỹ nhân mà bị thương, vậy thì để mỹ nhân đến chăm sóc cậu đi." Nói xong, tôi cầm túi xách làm bộ muốn đi. "Đừng... chị..."