🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Muốn làm gà ủ muối ngon chuẩn vị tại nhà thì nhất định phải có bảo bối bột gia vị Bu Phương Ẩm Thực này nhé. Chỉ với một hộp 333g, bạn có thể chế biến được tận 3 đến 4 con gà (dưới 1kg/con), giúp thớ thịt đậm đà, da vàng ươm bắt mắt mà không cần nêm nếm cầu kỳ. Thành phần tự nhiên, an toàn, mang đến hương vị đặc trưng khó cưỡng, ăn là ghiền ngay lập tức!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Thần tuân theo chỉ ý của bệ hạ." Tôi khẽ lên tiếng. Nhưng mà, tôi muốn đồng ý. Dù sao sau ngày hôm nay, sóng gió triều đình đã nổi, mọi việc không thể định luận sớm được. "Tốt lắm, hôm nay lại thành một đoạn nhân duyên! Cố khanh, còn yêu cầu kia thì sao? Chi bằng trẫm phong khanh làm Hộ quốc Đại tướng quân thấy thế nào?" Hoàng đế mỉm cười nhìn Cố Thanh Dục, nhưng lại khiến người ta vô cớ đổ mồ hôi hột trong lòng. Cố Thanh Dục nhận được chỉ ý, trong mắt đầy vẻ vui mừng, tuy nhiên câu nói tiếp theo lại khiến trăm quan đứng hình tại chỗ: "Thần muốn từ quan." Hoàng đế lập tức hết lời giữ lại, chỉ nói để mấy ngày nữa bàn bạc sau. Tan triều. Không ngoài dự kiến, Cố Thanh Dục đợi tôi ở ngoài điện. Tôi trêu chọc chàng, "Cố đại tướng quân thật là uy phong quá đấy, nói cưới là cưới, nói từ quan là từ quan." Chàng chớp mắt, dường như có chút lúng túng, lại có chút vui mừng. "Đây là chuyện ta muốn làm từ năm năm trước rồi. Ta đã vật lộn trong biển máu suốt hai năm, nhưng điều đáng mừng là, giờ đây có cơ hội nắm tay nàng đi tới Giang Nam, Tái Bắc như chúng ta đã hẹn." Chàng chậm rãi nắm lấy tay tôi, "Khương Ly, lần này, nàng có nguyện ý nhận lấy hôn thư của ta không?" Tôi nắm chặt lấy tay chàng, đôi lông mày cười rạng rỡ, "Được thôi. Nhưng mà, phải đợi tôi làm xong việc cuối cùng đã." Ngày hôm sau, tôi và Cố Thanh Dục cưỡi ngựa rời khỏi kinh thành. Đêm qua, Thái tử ép cung, Đài Quan Tinh bùng lên một trận đại hỏa. Trong ánh lửa ngút trời, vị Hoàng đế rệu rã đã phơi bày sự thật: "Năm đó tinh tượng dự báo tai họa, trẫm chỉ e cơ nghiệp nước Thịnh bị hủy hoại trong chốc lát, nên đã nhiều lần cưỡng lệnh sư phụ khanh chiếm toán thiên cơ. Trẫm nhìn bà ấy lấy máu làm vật dẫn, nhìn bà ấy liên tục bói toán, cuối cùng... kiệt sức mà chết. Trẫm, có lỗi với bà ấy." Sư phụ vốn là người Vu tộc ẩn cư sâu trong núi, vì trăm họ dân sinh mà xuống núi, nhưng lại chết trong tay vị Hoàng đế mà bà hết lòng trung thành. Thực ra, câu nói cuối cùng của bà không phải bảo tôi tiếp tục bói toán, mà là bảo tôi hãy đi thật xa. Hướng về phía ánh bình minh, chúng tôi chạy về phía tương lai mới trong thời thái bình thịnh thế. "Khương Ly, nàng đi đâu thế, nàng vẫn chưa nhận hôn thư của ta mà!" "Chúng ta về nhà."