🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trải nghiệm lớp nền hoàn hảo với kem nền Maybelline Superstay Lumi Matte cho khả năng che phủ bền màu suốt 30 giờ mà vẫn cực kỳ mỏng nhẹ và bắt sáng tự nhiên trên da.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Chỉ một lát sau, trên thành lâu đã không còn thấy bóng dáng họ đâu nữa. Gió bấc thổi vào mặt đau rát. Vừa ẩm vừa lạnh. Thái tử phi nắm lấy tay tôi: "Đừng lo, Thái tử nhất định sẽ bình an trở về." Thái tử vừa đi, Đông Cung bỗng trở nên quạnh quẽ. Hoàng đế nói Thái tử trước khi đi đã dặn mỗi ngày đều phải ban thưởng chút điểm tâm ngon tới. Điểm tâm chất đầy bàn. Nhưng tôi chẳng muốn ăn lắm. Thái tử phi tới bầu bạn với tôi: "Hắn mới đi được mấy ngày mà muội đã trà bất tư phạn bất tưởng rồi sao?" Tôi cũng đâu có trà bất tư phạn bất tưởng. Có lẽ là do tôi không thích ăn điểm tâm nữa thôi. Trước đây buổi tối Thái tử cứ ôm tôi. Làm tôi ngủ chẳng thoải mái chút nào. Bây giờ hắn không ôm nữa. Chiếc giường rộng lớn mặc cho tôi lăn lộn. Thế mà tôi lại chẳng tài nào ngủ được. Mỗi ngày tôi đều nằm bên cửa sổ ngắm hoa mai. Thái tử nói hoa mai nở hắn sẽ về. Sau đó hoa mai nở thật, sắp đến Tết rồi. Thái tử vẫn chưa về. Tôi lén lút thu dọn hành lý, định đi ra biên quan. Vừa bước ra khỏi cửa, đã thấy Thái tử phi. Nàng mặc nam trang, trông thật hiên ngang tuấn tú. "Muội thật là." Nàng nhéo má tôi: "Ta biết ngay muội chẳng thể ngoan ngoãn ở lại Đông Cung mà." Thái tử phi trước đây từng đi xa rồi. May mà có nàng đi cùng tôi. Nếu không chắc tôi chưa thấy mặt Thái tử. Đã bỏ mạng giữa đường rồi. Chúng tôi đi gấp ngày đêm, cuối cùng mười ngày sau cũng tới nơi. Thái tử phi dưới sự hộ tống của lính canh đi tìm Thái tử xác minh thân phận trước. Tôi đứng đợi tại chỗ. Một lát sau, Thái tử chạy ra. Tôi còn đang dậm chân vì lạnh, bỗng nhiên một người nhấc bổng tôi lên. "Cô điên rồi sao!" Hắn mắng tôi. "Xa thế này, lạnh thế này, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì biết làm sao!" Tôi lạnh đến mức chỉ có thể nặn ra một nụ cười cứng nhắc. Thái tử cởi quần áo của tôi ra, dùng nước nóng lau người cho tôi. Sau đó thay một bộ đồ sạch sẽ. Nhét tôi vào trong chăn. "Còn cười được!" Hắn giận dữ trừng mắt nhìn tôi. Trong ổ chăn ấm áp, tôi uống vài ngụm rượu nóng. Dần dần mới thấy tứ chi cứng đờ đã khôi phục lại cảm giác. Bên ngoài trời đông giá rét. Chính tôi cũng chẳng biết mình làm sao mà tới được đây. Thái tử ôm lấy tôi. Tôi cứ lầm rầm kể cho hắn nghe những chuyện dọc đường. Sợ hắn mắng mình. Tôi nhỏ giọng nói: "Là ngài nói hoa mai nở sẽ về mà." "Ừ." Hiếm khi hắn dịu dàng nói chuyện với tôi như thế. "Ta thất hứa rồi, xin lỗi." Tôi thấy hơi không tự nhiên. "Cũng không có gì." "Chúng đang thiếu hụt vật tư, nhanh thôi sẽ không trụ vững được nữa." Thái tử nói: "Vài ngày tới chắc chắn sẽ có kết quả." Hai chúng tôi nói rất nhiều chuyện. Tôi muốn ra ngoài xem thử, Thái tử dùng áo choàng lông cáo bọc tôi lại như chiếc bánh chưng, mới cho tôi ra cửa. Hai chúng tôi nắm tay nhau đi về phía trước. Từ xa nhìn thấy gần một quân lều, Thái tử phi đang đứng đó, đối diện nàng là một người đàn ông che mặt. Thái tử phi lúc nào cũng mỉm cười, ôn hòa. Tôi chưa bao giờ thấy nàng để lộ vẻ đau buồn như thế. "Đó là ai vậy?" Thái tử im lặng một lát: "Người trong lòng của Thái tử phi, Thẩm Mặc." Cái tên Thẩm Mặc này, tôi từng nghe qua rồi. Hắn là một vị tướng quân, quân công hiển hách, đáng tiếc sau đó chiến tử nơi biên cương. "Thẩm Mặc trước đây là bạn học cùng ta, đối với ta như huynh trưởng. Trận chiến Tập Vũ năm xưa, người cứu mạng ta chính là huynh ấy." Thẩm Mặc và Thái tử phi khi đó vẫn còn là tiểu thư phủ Thừa tướng vốn lưỡng tình tương duyệt, định thắng trận về kinh sẽ chính thức cầu hôn. Nhưng trận chiến biên cương thảm khốc, Thẩm Mặc mất trí nhớ, mù một mắt, lại còn bị hủy dung. Thái tử phi từng đi tìm hắn nhưng không có kết quả. Thẩm Mặc sau khi khôi phục trí nhớ không đành lòng liên lụy đến nàng, chỉ âm thầm ở trong quân doanh làm một tên đầu bếp ẩn danh. Lần này Thái tử đến biên cương mới tình cờ trùng phùng với hắn. Cuộc hôn nhân của Thái tử và Thái tử phi, chẳng qua chỉ là cái cớ để bảo vệ người thương của vị huynh trưởng mà hắn ngỡ là đã khuất mà thôi. Vài ngày sau, quân ta quả nhiên đại thắng, Thác tộc dâng thư cầu hòa. Đại quân khải hoàn trở về. Thẩm Mặc không muốn về kinh, Thái tử phi kiên quyết ở lại. Cuối cùng Thái tử bịa ra cái danh Thái tử phi anh dũng hy sinh, thành toàn cho tâm nguyện ở lại của nàng. Tôi lưu luyến không rời nắm lấy tay Thái tử phi. Thái tử phi mỉm cười: "Đừng lo, sau này hắn mà bắt nạt muội, cứ nói với ta." "Tỷ tỷ sẽ quay về đòi lại công đạo cho muội." Tôi cảm thấy sống mũi cay cay: "Vậy tỷ thật sự sẽ quay về chứ?"