🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[CÓ KHOÁ KÉO PHÍA SAU] Chân váy nữ vải Lông Thỏ phong cách Y2K,Chân váy nữ chữ A có lót trong dáng ngắn DAZZI V03
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Chỉ còn lại loại đèn hoa đăng cầu duyên. Tôi nghĩ trong lòng cứ coi nó là loại khác mà ước nguyện. Hà Thần nhất định cũng sẽ nghe thấy thôi. Thái tử nhìn thấy chiếc đèn trong tay tôi, hừ một tiếng. "Bản cung biết tỏng tâm tư của cô rồi." "Muốn bản cung luôn sủng ái cô, cầu Hà Thần thì có ích gì?" "Cô nên cầu xin bản cung ấy." Tôi không thèm để ý đến hắn. Nhắm mắt lại, chắp tay, thành tâm ước nguyện. Hy vọng Hà Thần phù hộ cho gia đình tôi bình an, Thái tử phi bình an, Thái tử bình an. Còn hy vọng Thái tử bớt bắt nạt tôi đi vài lần. Tôi ước xong, nhìn thấy vị Thái tử vừa bảo Hà Thần vô dụng kia cũng đang nhắm mắt. Vẻ mặt vô cùng thành kính. Trước mặt hắn đặt một ngọn đèn hoa đăng cầu duyên nhỏ. Thái tử vừa mở mắt, thấy tôi đang nhìn mình. Tai đỏ bừng vì thẹn quá hóa giận: "Bản cung chưa bao giờ tin mấy thứ này." "Chẳng qua thấy mặt cô ngốc nghếch quá nên bầu bạn với cô chút thôi." "Được rồi." Thái tử phi nói Thái tử cứ đỏ tai là đang xấu hổ. Lúc này nhất định phải thuận theo hắn. Khó khăn lắm mới được ra ngoài, tôi đi mua đồ kỷ niệm. Một cặp ngọc bội hình cá chép nhỏ rất đáng yêu. Tôi lấy một cặp. Tôi một cái, Thái tử phi một cái. Chưa kịp cất đi, tay Thái tử đã thò qua lấy mất một cái. "Ta biết tỏng tâm tư của cô rồi." "Không cần phải cố ý thể hiện trước mặt ta." Tôi thở dài trong lòng. Thái tử phi tỷ tỷ, xin lỗi, ngọc bội của tỷ mất rồi. Thái tử phi không có nhà. Tôi và Thái tử đều rất phóng túng. Hai đứa uống rượu, hát hò, ăn thịt nướng suốt đêm. Ngày hôm sau cả hai đều đau đầu nhức óc. Thái tử phi trở về nhìn thấy hai kẻ bệnh hoạn. Mắng Thái tử một trận tơi bời. Thái tử ủ rũ cúi đầu nghe mắng. Tôi nằm trên giường há miệng ăn quýt Thái tử phi bóc cho. Thái tử phải đi chép giới luật. Tôi kéo tay áo Thái tử phi. "Tỷ tỷ, giới luật này để muội và Thái tử mỗi người chép một nửa đi." Dù sao cũng không phải lỗi của một mình hắn. Tôi cũng có lỗi mà. Thái tử phi trầm ngâm một lát. "Phu thê nên thủ vọng tương trợ, vốn dĩ nên như thế." "Muội chép cùng hắn đi, lần sau đừng có tái phạm nữa." Tôi gật đầu lia lịa. Thư phòng của Thái tử rất rộng. Bàn cũng rất to. Nhưng tôi không thích ngồi vào bàn viết chữ. Tôi nằm bò ra thảm mà viết. Tấm thảm lông trắng dài Tây Vực tiến cống có thêm rất nhiều vết mực đen sì. Thái tử hung hăng nhéo mặt tôi. "Triệu Như Thị, cô có biết tấm thảm này trị giá bao nhiêu không?" Tôi bị nhéo mặt. Nói lầm bầm. "Không quý bằng tôi đâu." Thái tử phi nói tôi đáng giá ngàn vàng mà. Thái tử chọc vào trán tôi. "Cô đúng là khéo tự dát vàng lên mặt mình." Thái tử chép nhanh hơn tôi nhiều. Hắn chép xong rồi, tôi vẫn còn lại hơn một nửa. Hắn dùng chiếc bút lông sạch viết chữ lên lưng tôi. "Cô cầu xin ta đi, cầu xin ta ta sẽ viết hộ cho." "Cầu xin ngài mà, cầu xin ngài đấy." Tôi bắt chước điệu bộ làm nũng với Thái tử phi mà kéo kéo tay áo hắn. Thái tử ngẩn người ra một chút. Vành tai hắn hơi đỏ lên. Tôi tưởng hắn định nói gì đó. Không ngờ hắn chỉ im lặng cầm lấy giấy, cùng tôi nằm bò ra chép nốt. Ngoài cửa sổ, bóng cây xanh mướt đổ xuống, gió thổi một cái, bóng nắng lung lay. Thái tử bóp mũi tôi: "Đừng nhìn ta, mau chép bài đi." Vào đông, chiến sự biên cương đột ngột bùng nổ. Ngoại tộc có lẽ muốn đánh một trận để kiếm chút đồ về qua mùa đông. Biên cương đã yên ổn được vài năm. Lần này chúng có chuẩn bị từ trước, chiến sự giằng co không dứt. Trong triều phái đi hai vị tướng quân, mãi vẫn chưa thấy tin thắng trận báo về. Hoàng đế có ý muốn để Thái tử rèn luyện, liền giao gánh nặng này cho hắn. Ngày Thái tử rời kinh, tôi và Thái tử phi đều đi tiễn. Thái tử giấu tay dưới áo choàng, nhéo nhéo cái bụng nhỏ của tôi. Nói khẽ: "Triệu Như Thị, cô phải chú ý đấy." "Ta đi rồi, không ai cùng cô vận động nữa đâu." "Cẩn thận lại béo lên đấy." Tôi bĩu môi, tôi chẳng muốn vận động với hắn chút nào đâu. Lần nào vận động người vui nhất cũng là hắn. "Điện hạ phải bình an." Tôi đưa túi bình an thêu không được khéo lắm cho hắn. Đây là do tự tay tôi khâu, sau đó mang đi làm lễ khai quang đấy. Hắn nhìn tôi chăm chú rất lâu. Sau đó nói với Thái tử phi. "Thay ta chăm sóc nàng ấy." Thái tử phi lúc nào chẳng chăm sóc tôi. Chỉ có hắn mới bắt nạt tôi thôi. Thái tử cưỡi con ngựa tốt nhất đi mất.