🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Kiềm dầu đỉnh cao với phấn phủ Black Magnet CARSLAN, giúp che phủ bóng dầu và chống nước, chống mồ hôi hiệu quả để lớp nền của nàng luôn mịn lì suốt cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Vì cãi nhau, anh ấy chọn Thanh Hoa, tôi chọn Bắc Đại. Tổ tuyển sinh Thanh Hoa gọi điện cho tôi: "Bạn Lâm Dữu, đến Thanh Hoa chúng tôi, bạn có yêu cầu gì cứ việc đề xuất..." "Bạn Tề Dực ở trường cấp ba của bạn cũng đang cân nhắc trường chúng tôi... hai bạn đi cùng nhau cho có bạn..." Nếu là vừa nãy, có lẽ tôi còn hơi dao động, nhưng nghe thấy Tề Dực sẽ đi. Không đời nào. Tôi trực tiếp từ chối khéo Thanh Hoa, chọn Bắc Đại. Tôi và Tề Dực đúng là bát tự xung khắc, năm anh ấy 7 tuổi thì chuyển đến đối diện nhà tôi. Trước khi anh ấy đến, tôi xưng bá trường tiểu học số 1 huyện An, lần nào thi cử, môn nào tôi cũng đứng nhất. Sau khi anh ấy đến, giỏi thật đấy, lần thi nào cũng đè đầu cưỡi cổ tôi không nhiều không ít đúng một bậc, tôi trở thành kẻ về nhì vạn năm! Tôi muốn đánh một trận xoay mình đẹp mắt trong kỳ thi đại học. Mỗi ngày lén lút học tập, nghĩ bụng phải vượt mặt tất cả mọi người. Ngày công bố điểm, tôi run rẩy mở hệ thống bắt đầu tra điểm. 710 điểm, đây đã là phát huy vượt mức bình thường. Tôi cứ ngỡ mình đã nắm chắc phần thắng. Đến cả giày cũng không thay, mặc nguyên bộ đồ ngủ chạy sang nhà đối diện. Tôi hớn hở xông vào phòng Tề Dực, trên mặt treo nụ cười đắc ý. Tề Dực đang để trần thân trên, vừa định mở cửa phòng. Chúng tôi đâm sầm vào nhau. Dưới những đường nét sâu hoắm, xương quai xanh tinh tế, thân hình săn chắc, sáu múi bụng rõ rệt, không thứ gì không phô diễn nội tiết tố của anh ấy. Giỏi thật, thâm tàng bất lộ nha! Dáng người cũng mlem phết. Đừng quản nữa, chị đây chính là kẻ mê sắc đẹp, nhất thời không rời mắt đi được. Anh ấy nhìn tôi đột nhiên xông vào với vẻ mặt sửng sốt. Vội vàng kéo một chiếc chăn trên giường ra, che đi nửa thân trên trần trụi. Anh ấy tự bọc mình kín như bưng. Có lẽ ánh mắt của tôi quá trực bạch, cứ nhìn chằm chằm vào anh ấy. Tề Dực quấn chăn chặt hơn. Thậm chí chỉ để lộ mỗi khuôn mặt ra ngoài, cứ như thể tôi là con thú dữ nào đó. "Cậu muốn làm gì?" Tôi giả vờ bình tĩnh hắng giọng, dời tầm mắt đi. "Tôi chỉ đến hỏi xem cậu thi đại học được bao nhiêu điểm." Tề Dực chỉ tay sang bên cạnh, trên chiếc bàn học ngăn nắp, máy tính đang mở, tôi tiến lại gần nhìn. 7...1...1? Gì cơ? Lại hơn tôi một điểm? Tôi thật sự muốn từ bỏ. Chênh lệch một điểm, tôi và Tề Dực không đội trời chung! Lúc điền nguyện vọng, Tề Dực hỏi tôi điền gì. Tôi nói tôi đi Thanh Hoa, anh ấy nói anh ấy cũng đi. Sau đó, anh ấy điền Thanh Hoa, còn tôi điền Bắc Đại. Giấy báo nhập học của tôi và Tề Dực đến cùng lúc. Tôi cầm giấy báo nhập học Bắc Đại, Tề Dực cầm giấy báo nhập học Thanh Hoa, tôi và anh ấy nhìn nhau trân trân. Anh nhân viên giao hàng mặt đầy nụ cười, nhìn hai chúng tôi cảm thán, "Một Thanh Hoa một Bắc Đại, không phải dạng vừa đâu..." Anh ấy nheo mắt nhìn tôi, mặt đầy vạch đen, thấp giọng chất vấn. "Bắc Đại?" Tôi giả vờ như không nghe thấy, cố tỏ ra bình tĩnh. Tiện tay đặt giấy báo nhập học lên bàn trà, Tề Dực vẫn đứng ở cửa không nhúc nhích. "Ừm, sao thế?" "Không phải cậu nói sẽ đi Thanh Hoa sao?" "Hả? Tôi có nói thế bao giờ à..." Tôi trưng bộ mặt vô tội, quay đầu đi lười chẳng buồn nhìn anh ấy. Lúc tôi ngủ trưa dậy, Tề Dực và mẹ tôi đang gói sủi cảo. Tôi cũng không thạo việc này, thế là ngồi ở bàn ăn đợi ăn. Có lẽ là để trả đũa tôi, lúc sủi cảo luộc xong, Tề Dực điên cuồng tranh ăn với tôi. Mỗi khi tôi hạ đũa định gắp, anh ấy đều nhanh hơn một bước gắp đi, sau đó nhanh chóng nhét vào miệng. Anh ấy khiêu khích nhướng mày nhìn tôi, đắc ý nhai nhồm nhoàm. Lửa giận của tôi bốc lên ngay lập tức, lao tới đá một cái. Tề Dực đau đớn, khẽ rên một tiếng, tôi đắc ý bĩu môi ra oai với anh ấy. Mẹ tôi chú ý đến động tĩnh của chúng tôi. Tề Dực mím môi, ra vẻ tuy chịu đủ mọi sự bắt nạt nhưng lại chẳng thèm chấp nhất. Mẹ tôi lập tức hiểu ra chuyện gì đã xảy ra, phóng tia mắt hình viên đạn về phía tôi, thậm chí lấy đũa gõ vào tay tôi. "Đừng có bắt nạt tiểu Tề cho mẹ." "Con không có." Tôi bị mẹ tung đòn nặng nề, Tề Dực nấp sau lưng mẹ tôi cười thầm. Trà xanh nam! Đáng ghét! Tề Dực là đáng ghét nhất. Tề Dực tranh rửa bát giúp mẹ tôi, nhưng bị mẹ tôi đuổi ra khỏi bếp. "Không sao, tiểu Tề, cái này không cần con lo..." Sau đó mẹ tôi xách tai tôi, bảo tôi đi rửa bát. Sau khi đấu tranh kịch liệt với đống bát đĩa, tôi tức giận giơ đôi tay ướt nhầy nhụa, vẩy mạnh hai cái trước mặt Tề Dực. Nhìn những vệt nước trên mặt Tề Dực, tâm trạng bỗng tốt lên một cách lạ kỳ. Tôi ngồi lên sofa, khoanh chân, cầm điện thoại mở Vương Giả lên. "Lên acc lên acc." "Tôi không chơi, cậu tự chơi đi." Giọng điệu Tề Dực nhàn nhạt, không mấy hứng thú. "Ái chà, đừng mà! Chỉ solo một ván thôi..." "Không chơi." "Ái chà! Cầu xin cậu đấy!" "Cầu xin cũng vô dụng." Cái miệng tôi bắt đầu nói luyên thuyên, điên cuồng chế giễu anh ấy.