🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[CÓ KHOÁ KÉO PHÍA SAU] Chân váy nữ vải Lông Thỏ phong cách Y2K,Chân váy nữ chữ A có lót trong dáng ngắn DAZZI V03
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tôi là học sinh giỏi của lớp, ở nơi trình độ giáo dục không cao này là người có hy vọng nhất thi đỗ đại học tốt. Tôi nói với giáo viên chủ nhiệm coi như tôi mượn cô. Cô chủ nhiệm biết hoàn cảnh nhà tôi, dù rất thương tôi nhưng không muốn xen vào chuyện gia đình tôi. Dưới sự thuyết phục dai dẳng của tôi, cô đã viết giấy nợ, đây là cách duy nhất tôi có thể nghĩ ra để mượn tiền. Đồng thời tôi cũng thông đồng với cô chủ nhiệm cách để bố mẹ đồng ý cho tôi ở nội trú. Cô chủ nhiệm khen bố mẹ giáo dục có phương pháp, bồi dưỡng tôi vô cùng ưu tú. Tôi là học sinh trọng điểm được trường bồi dưỡng, hiện tại có thể ở miễn phí trong ký túc xá trường. Hơn nữa khi lãnh đạo cấp trên đến kiểm tra cần phải phát biểu với tư cách học sinh ưu tú, lúc đó sẽ có bằng khen gửi về nhà. Từ nay đến khi thi đại học, mọi chi phí trường sẽ lo hết. Bố mẹ tôi là người cực kỳ sĩ diện, lại biết không phải tốn tiền, đương nhiên là rất vui mừng. Tôi cảm ơn cô chủ nhiệm, tìm một công việc giúp việc ở nhà bếp của trường. Vì tôi chưa thành niên, nên chỉ có thể làm những việc như gọt vỏ, cắt rau, rửa bát ở sau bếp. Vì tôi làm việc nhanh nhẹn, rửa bát sạch sẽ, lại dẻo miệng nên mọi người trong bếp đều thích tôi. Sáng tôi giúp một tiếng, trưa giúp một tiếng, chiều giúp một tiếng. Một tiếng 10 tệ, bao ăn, tôi cứ thế trải qua một tháng. Tôi không chỉ trả hết nợ cho cô chủ nhiệm mà còn dư lại một ít. Dù rất mệt, nhưng không có bố mẹ và Trương Dương đến làm phiền, lòng tôi rất nhẹ nhõm. Lần thi đầu tiên thành tích có thụt lùi, nhưng sau đó tôi dồn hết sức lực và lại ngồi vững vị trí số một. Trương Dương đến tìm tôi. Nó ngồi ở yên sau xe điện của một thằng tóc vàng, khi nhìn thấy tôi nó gọi một tiếng không chắc chắn: "Trương Hiểu?" Trong một tháng qua thay đổi của tôi rất lớn. Không còn là cô gái vì thiếu dinh dưỡng mà mặt vàng vọt, gầy gò, má hóp lại như trước nữa. Tôi không còn bị đánh, không có những chuyện phiền lòng, mỗi ngày đều đầy tràn sức sống, trạng thái tự nhiên khác hẳn. Tôi sững người ở đó, khóe miệng vô thức treo lên một tầng hơi lạnh, rồi lại cười lên giới thiệu với bạn đi cùng: "Đây là em trai tớ." Bạn học nhìn dáng vẻ không dễ chọc của Trương Dương, chào hỏi một câu rồi rời đi. Tôi thấy bạn đã đi rồi, mới lạnh lùng lên tiếng: "Có chuyện gì thì nói, đừng có đến làm phiền tao." Nó thản nhiên: "Tao hết tiền rồi, cho ít tiền tiêu coi." Tôi gạt cái tay nó đang chìa ra: "Tao lấy đâu ra tiền, tao từ lúc khai giảng đến giờ chưa xin tiền nhà bao giờ." "Đừng có giả vờ, tao nghe bố mẹ nói rồi, trường bao hết tiền sinh hoạt cho mày, làm sao mà không có tiền được." Nó nói, ánh mắt liếc nhìn cái thằng thanh niên tóc vàng kia. Chắc là nó đã nói với thằng thanh niên kia là mình hết tiền, nhưng có thể xin được tiền từ tôi. Tôi lật trong cặp sách lấy ra 10 tệ: "Tao chỉ còn ngần này thôi, mày tiêu tiết kiệm một chút." Nó đảo mắt một cái: "Mặc kệ tao." Tôi nhìn cái thằng thanh niên tóc vàng đang đợi đến mất kiên nhẫn kia nói: "Bạn của mày nhuộm tóc vàng trông cũng đẹp trai đấy." Tai thằng tóc vàng đỏ lên trong chốc lát, gọi một tiếng: "Đi thôi." Lần thứ hai Trương Dương đến tìm tôi, nó cũng nhuộm tóc vàng. Nhìn qua là biết mua loại thuốc nhuộm rẻ tiền tự nhuộm, sau gáy đều nổi mẩn đỏ. Vẫn là thằng tóc vàng kia đèo nó, nó đưa tay ra hỏi tiền tôi ngay. "Tao thực sự hết tiền rồi." Tôi đưa cặp sách ra cho Trương Dương lục. Trương Dương đúng là không lục ra được một xu nào, ngược lại thằng tóc vàng kia cứ nhìn tôi chằm chằm. Tôi biết mình ngày càng trở nên xinh đẹp hơn, mỗi ngày ăn ngon ngủ tốt, thiếu nữ tuổi dậy thì mỗi nụ cười mỗi ánh mắt đều khiến người ta không thể rời mắt. Thằng tóc vàng bắt đầu theo đuổi tôi, tôi mới biết nó tên Lưu Dân. Nó ngày ngày cưỡi xe điện đợi tôi ở cổng trường, đợi mấy lần không thấy tôi ra, liền bắt đầu đi hỏi thăm về tôi. Cuối cùng khi tôi ra ngoài mua văn phòng phẩm, nó đã gọi tôi lại: "Trương Hiểu." Tôi ngơ ngác quay đầu lại, nhìn thằng tóc vàng này đứng trước mặt tôi với vẻ mặt ngại ngùng: "Chào em." "Chào anh." Tôi lịch sự đáp lại: "Trương Dương đâu? Không đi cùng anh à?" "Không có." Nó mặc áo bó, đi giày lười, một đầu tóc vàng, khiến tôi không sinh ra nổi một chút thiện cảm nào. Nó nói: "Là tự anh muốn đến tìm em." "Vậy anh tìm tôi có chuyện gì không?" Tôi hỏi, chỉ muốn nhanh chóng vào trường. "Không có gì, chỉ là muốn hẹn em cùng đi chơi thôi." Nó gãi gãi đầu. "Ngại quá, hiện tại tôi đang chuẩn bị thi, tôi ra ngoài chỉ là mua ít văn phòng phẩm, mua xong tôi về ngay, hay là anh đi tìm Trương Dương đi?" Tôi từ chối, nói xong liền đi vào tiệm văn phòng phẩm. Nó đuổi theo tôi vào tiệm, cũng may trong tiệm không có nhiều người, nhưng những học sinh nhìn thấy nó đều lánh ra xa một chút. Tôi mua ít sổ và bút định trả tiền, nó tranh trả trước. Tôi đứng bên cạnh nhìn số tiền nó móc ra, tổng cộng có sáu tệ, không đủ trả. Tôi mỉm cười, cầm lấy tiền của nó nhét lại vào túi nó, rồi tự trả tiền văn phòng phẩm. Nó ngượng ngùng nói ra cửa không mang theo tiền, tôi bảo không sao, tôi phải về lên lớp đây. Nó cưỡi xe điện định đi, tôi gọi nó lại: "Lưu Dân, chiều thứ Bảy tuần này tôi được nghỉ, chúng ta có thể đi chơi." Nó sững người một lát, rồi gật đầu cái rụp, giọng điệu có chút kích động: "Được chứ, chiều thứ Bảy anh đến đón em." Thứ Bảy, Lưu Dân đã đợi sẵn ở cổng trường từ sớm. Tan học, tôi mặc kệ những lời xì xào bàn tán của mọi người xung quanh, ngồi lên xe điện của Lưu Dân. Tôi mua hai ly trà sữa rẻ tiền nhất, rồi chúng tôi tìm một nơi ngồi uống thong thả. Nội dung trò chuyện không gì khác ngoài người bố ham bài bạc và người mẹ bị bệnh. Mẹ nó bị bệnh qua đời, bố nó hễ có chút tiền là đi đánh bạc, nợ tiền là bỏ trốn, khiến nó cũng không dám về nhà vì sợ bọn đòi nợ theo dõi.