🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Làm sạch sâu bụi bẩn và lớp trang điểm một cách dịu nhẹ cho mọi loại da với nước tẩy trang Garnier Micellar Cleansing Water, nay đã có dung tích siêu tiết kiệm lên đến 700ml cho nàng thoải mái sử dụng mỗi ngày.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Câu này Lâm Vô Nguyệt không nói ra miệng, chỉ lặng lẽ nhìn nữ tử đang cười rạng rỡ bên cạnh. Nàng đột nhiên dừng cái miệng luyên thuyên lại, bất chấp ý tứ mà ôm lấy mặt mình: "Nói đi cũng phải nói lại, con thấy sư phụ cũng còn phong độ lắm..." "Đừng có quậy nữa." Lâm Vô Nguyệt đứng dậy ném cho tôi một chiếc sáo trúc, lạnh lùng nói: "Có nguy hiểm thì thổi nó, nhưng ta không đảm bảo sẽ tới đâu." Ông ấy lại biến mất, tôi nhận lấy sáo thổi vài nốt loạn xạ, tưởng tượng ra dáng vẻ tức giận của ông ấy khi phải quay lại nửa đường. Hì hì, gió đêm thật dễ chịu. Đã ba ngày kể từ lần cuối tôi gặp Diệp Thanh Minh. Tôi gần như đã đi khắp mọi ngóc ngách của căn nhà trúc, tính toán xem liệu hắn có khả năng muốn bỏ rơi tôi không. Không thể nào, tuyệt đối không thể nào. Tôi nhìn bát gạo cuối cùng trong nồi, có chút bùi ngùi: Nhưng hắn còn không về nữa là tôi chết đói thật đấy... Cho đến sẩm tối, khi tôi chuẩn bị ra ngoài kiếm ăn, cửa đột nhiên bị đẩy ra, tôi chưa kịp phản ứng, người nọ liền đổ ập trực tiếp vào người tôi. Diệp Thanh Minh không biết đi đâu mà mang về đầy vết thương, trên quần áo có một mảng máu lớn, trông thần trí cũng không mấy tỉnh táo. Tôi dìu hắn ngồi xuống giường, hắn dựa vào người tôi, giọng khàn khàn khó phân biệt, Tôi cúi người xuống, mới nghe rõ hắn đang gọi tên tôi. Tôi có chút bất lực: "Ta đi tìm chút đồ băng bó cho ngươi..." Diệp Thanh Minh bỗng nhiên nắm chặt tay tôi, ánh mắt vốn mông lung bỗng chốc hội tụ lên người tôi, dường như muốn nhìn xuyên thấu tôi vậy. "Của ta…… A Cẩm, của…… ta." Tôi luôn cảm thấy ánh mắt hắn quá chuyên chú đến mức đáng sợ, thế là trả lời qua loa: "Ừ ừ của ngươi, của ngươi." Diệp Thanh Minh đột nhiên đưa tay ôm lấy eo tôi, trao cho tôi một nụ hôn vương mùi máu. Tôi bị hắn hôn đến gần như nghẹt thở, một lúc sau hắn mới từ từ thả lỏng tay, dùng hai tay nâng mặt tôi lên, dường như muốn tôi cũng phải nhìn hắn. Lúc này tôi thực sự không ngồi yên được nữa, nhanh nhẹn trèo dậy đi lấy thuốc. Trong quá trình tôi băng bó cho hắn, hắn cũng luôn lặng lẽ nhìn tôi chằm chằm, cho đến khi tôi hỏi. "A Cẩm đẹp lắm." Hắn vẫn mỉm cười, dường như còn theo bản năng liếm môi một cái. Giống như thợ săn đã nhắm trúng con mồi, lộ ra một mặt sắc bén của mình. Tôi phát hiện mỗi lần Diệp Thanh Minh thần trí không tỉnh táo, ngược lại trông lại tỉnh táo nhất, dường như cũng sát nhất với tính cách gốc của hắn... Đợi khi tôi vụng về băng bó xong cho hắn, đêm đã khuya, tôi quay người định đi, lại bị hắn nắm lấy tay. Đôi mắt hắn dưới màn đêm dường như bị thi pháp, phơi bày một cách thành thật những ham muốn và tình sắc nơi đáy mắt, giống như một ngọn lửa lớn chỉ cần chạm nhẹ là bùng cháy, Tôi nhìn lại hắn, đột nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc. Hắn bế tôi lên giường, ôm vào lòng, miệng lẩm bẩm: "Lần này không được..." Hắn ôm tôi, tùy hứng đặt cằm lên vai tôi, nhẹ nhàng hôn lên cổ tôi. "Ngủ ngon, A Cẩm." Đêm nay có lẽ sẽ là một giấc mộng đẹp. Sáng sớm tôi tỉnh dậy, nhìn sang bên gối, đã không còn một ai. Tôi thất thần đứng dậy, bắt đầu tính xem hôm nay ăn gì, không ngờ vừa vào bếp liền thấy một bóng dáng quen thuộc. Tôi vui mừng tiến lên ôm lấy eo hắn, nhìn vành tai hắn từng chút từng chút biến thành màu hồng. "Tiểu thư……" Diệp Thanh Minh dừng tay, dường như có chút bất lực. "Trưa nay chúng ta ăn gì vậy?" Tôi lắc lắc cánh tay hắn, hắn đành phải buông tay ra xoa xoa đầu tôi. Cũng cuối cùng đã được ăn một miếng "cơm mềm" (ăn bám). Tôi hớn hở ngồi xuống, cùng Diệp Thanh Minh chia sẻ bàn thức ăn ngon lành này, lúc này mới kinh ngạc nhận ra hầu hết đều là món tôi thích ăn. Tôi không nhịn được vừa ăn vừa cảm thán: "Thanh Minh nhà chúng ta đúng là quá đảm đang rồi!" Hắn dừng đũa, dường như thuận miệng đáp một câu: "Vậy tiểu thư định khi nào thì cưới ta?" Tôi vỗ ngực bảo đảm: "Chỉ cần nương tử nguyện ý, vi phu bất cứ lúc nào cũng……" Tôi bỗng im bặt, vì thấy từ xa có một người đang đi tới, trông rất quen mắt. A Nguyệt chạy bước nhỏ tới, thấy Diệp Thanh Minh, dường như càng thêm sốt ruột, lại ngại tôi nên không dám trực tiếp lên tiếng. Tôi biết điều đi vào trong nhà, trong lòng lại có chút nghi hoặc, Diệp Thanh Minh và cậu ta làm sao mà quen biết nhau được nhỉ…… Một lát sau, hai người họ nói chuyện xong, tôi đi tới trước mặt Diệp Thanh Minh, hắn không nói một lời liền ôm chặt lấy tôi, tôi lập tức đoán được vài phần. "Lần này đi bao lâu?" Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm chặt lấy tôi hơn. "Ngươi nhất định phải sống sót trở về." Giống như có dự cảm, tôi trực giác lần này Diệp Thanh Minh có lẽ sẽ đi rất lâu mới quay về. Nhưng tôi không muốn hỏi, cũng không dám hỏi. Cho đến khi hắn để lại một nụ hôn trân trọng trên trán tôi, nhìn vào mắt tôi: "Ta sẽ sống sót trở về... cưới nàng." Diệp Thanh Minh đi rồi. Trái tim tôi dường như cũng bị khoét đi một miếng, mỗi ngày lặp đi lặp lại cuộc sống tẻ nhạt vô vị, cho đến khi Lâm Vô Nguyệt tới thăm tôi. Ông ấy cũng coi như suy tính chu toàn, mang theo rượu gạo và rất nhiều thức ăn, chỉ nói sợ tôi chết đói trong rừng sâu núi thẳm này. Chỉ là khi nhắc tới Diệp Thanh Minh, tôi đột ngột khóc nấc lên, làm ông ấy giật bắn mình. Sau khi nghe xong toàn bộ chuyện của hai đứa tôi, ông ấy có chút cạn lời nói: "Con thực sự không thấy có gì sai sai sao?" "Chỗ nào không đúng?" "Con không cảm thấy hắn thực ra không hề mất trí nhớ à? Làm gì có ai say rượu mà còn tỉnh táo đi chiếm tiện nghi người khác như thế..."