Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Nhưng người nọ có lẽ vẫn vui, ngay cả khóe miệng lúc trách mắng dường như cũng nhếch lên vài phần. Lòng tôi ngứa ngáy, lại không nhịn được mà sờ sờ mặt hắn, lần này Diệp Thanh Minh không tránh, còn nhìn tôi chằm chằm không rời mắt. Một lúc sau, tôi cảm thấy má hắn khẽ cọ cọ vào tay tôi. Huhu, đáng giá quá! Cứ như vậy, Diệp Thanh Minh ở lại phủ tôi được hai tháng. Mỗi ngày khi đại phu chẩn trị cho hắn, tôi đều ngập ngừng muốn nói lại thôi. Thực lòng, tôi hy vọng hắn mau chóng bình phục, nhưng lại không mong... hắn nhớ lại. Cho đến một ngày, tôi không nhịn được kéo đại phu sang một bên, thấp giọng hỏi: "Có phương pháp nào có thể khiến cơ thể hắn hồi phục, nhưng trí nhớ vẫn bị khuyết thiếu không..." Đại phu chắp tay với tôi: "Công tử sống sót được đã là kỳ tích, vốn dĩ hoàn toàn dựa vào chính mình……" Nói cách khác, tôi cũng chẳng giúp ích gì được, hoàn toàn dựa vào mạng hắn lớn. Tôi vô cùng thất vọng bảo ông ta cút đi. Vừa quay người lại liền thấy Diệp Thanh Minh đang lặng lẽ nhìn mình: "Có chuyện gì vậy?" Tôi vuốt ve khuôn mặt hắn, trong lòng có chút bi thương: "Không có gì." Má hắn cọ qua đầu ngón tay tôi, mang theo hơi ấm. Tôi nhận ra hình như mình thực sự thích Diệp Thanh Minh mất rồi. Nếu hắn khôi phục trí nhớ rồi không thích tôi nữa, tôi không thể tưởng tượng nổi mình sẽ khó chịu đến mức nào. Việc Trần Minh Đức đột ngột quay về phủ là điều tôi không ngờ tới, nhưng khi tôi nhận được gia thư thì ông ta đã đang trên đường rồi. Tôi đưa cho Diệp Thanh Minh một tấm khăn che mặt để che giấu. Lúc ông ta về đến nhà, tôi đang ăn nho do Diệp Thanh Minh đút cho. Ông ta chỉ liếc nhìn tôi một cái, tôi liền bảo Diệp Thanh Minh lui xuống. Tôi biết, bình thường không có việc gì ông ta cũng sẽ không về nhà. Quả nhiên, Diệp Thanh Minh vừa đi, ông ta liền lạnh lùng nói: "Là do bình thường ta quá nuông chiều ngươi rồi, hạng người gì cũng dám mang vào phủ?" Chắc hẳn ông ta cũng đã nghe nói về những "thành tựu vĩ đại" trước đây của tôi. Tôi không cãi lại, chỉ nắm chặt vạt áo, cơ thể bắt đầu run rẩy không kiểm soát được, Tôi gần như có thể dự đoán được bước tiếp theo ông ta sẽ làm gì. Quả nhiên, roi da không thương tiếc rơi xuống người tôi. Tôi có thể phản kháng, nhưng tôi không dám để ông ta biết tôi biết võ công. Tôi cắn răng chịu đựng, ông ta mới bắt đầu nói về cái gọi là "chính sự": "Tháng sau chọn một ngày lành tháng tốt, ngươi hãy thành hôn với trưởng tử nhà họ Thẩm đi." Tôi biết nếu hỏi thêm một câu, nhất định sẽ lại ăn thêm một roi nữa, nên liền gật đầu đồng ý. Trong lòng thì lại nghĩ làm thế nào để giết chết tân lang một cách âm thầm lặng lẽ ngay trong ngày tân hôn. Trần Minh Đức hôm nay không biết bị cái gì, sau khi đánh tôi xong lại xoa đầu tôi: "A Cẩm của chúng ta sao lại hay khóc như vậy, đều là người sắp gả đi rồi..." Ông ta dùng khăn tay lau nước mắt cho tôi, rồi đỡ tôi từ dưới đất dậy, "Trước đây mẫu thân ngươi cũng rất không nghe lời, ta cũng dùng cái này để bà ấy nghe lời..." Ông ta lộ ra thần sắc hơi kỳ quái, từ trên cao nhìn xuống tôi, "A Cẩm của chúng ta nếu cứ luôn ngoan ngoãn như vậy thì cũng sẽ không bị đánh, đúng không……?" Tôi căm ghét khuôn mặt của ông ta đến cực điểm, dứt khoát tiếp tục giả vờ khóc. Ông ta ném khăn tay xuống đất, cười lạnh rồi bỏ đi. Mấy ngày tiếp theo, tôi đều cố tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, nhưng có lẽ do tôi thất thần quá nhiều lần, cũng quá lâu, Khi tôi lần thứ ba vô tình làm vỡ chén trà, Diệp Thanh Minh cuối cùng cũng nhíu mày nhìn tôi: "Gần đây tiểu thư bị làm sao vậy?" Tôi lắc đầu, cúi đầu muốn nhặt mảnh vỡ đó, hắn lại nhanh hơn tôi một bước cúi xuống, bị mảnh vỡ làm xước tay. Tôi nhìn vết máu không ngừng chảy ra từ lòng bàn tay hắn, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi hoang mang, Nếu hắn biết tôi sắp thành thân với Thẩm công tử, hắn sẽ thế nào? Diệp Thanh Minh dường như không quan tâm đến vết thương nhỏ đó, chỉ lặng lẽ nhìn tôi: "Nàng lại thất thần rồi." Có lẽ tôi nên cắt đứt với hắn từ sớm, người tôi thích căn bản không phải bản thân Diệp Thanh Minh, chỉ là một kẻ ngốc không nhớ gì cả. Sau khi nhận ra suy nghĩ trong lòng mình, tôi đưa khăn tay cho hắn, rồi bỏ chạy trối chết. Diệp Thanh Minh nhìn theo bóng lưng tôi hồi lâu, vẫy tay gọi người ngoài cửa vào. Hắc y nhân bước vào phòng, trước tiên hành lễ, sau đó dâng lên một mật thư: "Thành thân?" A Nguyệt có chút căng thẳng nhìn vị chủ tử trước mắt này, dù cậu đã đi theo bên cạnh hắn hai năm, nhưng vẫn không thấu hiểu nổi tính khí của vị này. Giống như lúc này trên mặt hắn không có biểu cảm gì, nhưng khoảnh khắc tiếp theo có thể lấy mạng người khác vậy. Thế là A Nguyệt thận trọng hỏi: "Cần tôi giúp đại nhân xử lý Thẩm công tử này không?" Diệp Thanh Minh nghe vậy liền cười một tiếng: "Không cần, ta sẽ đích thân ra tay." Thật đáng sợ! A Nguyệt thầm thắp cho người nọ một nén nhang trong lòng. Rất lâu sau đó, tôi không còn gặp lại Diệp Thanh Minh nữa. Nghĩ lại cũng đúng, trước đây luôn là tôi đi tìm hắn, hắn rất ít khi chủ động, bây giờ cũng chỉ là quay về bình thường mà thôi. Cứ như thế cho đến đêm trước ngày đại hôn, tôi uống rất nhiều rượu, phát điên muốn gặp hắn. A Đào không ngăn được tôi, tôi tóc tai bù xù xông vào phòng ngủ của Diệp Thanh Minh. Hắn đang cúi đầu viết gì đó, Tôi chẳng thèm suy nghĩ liền tiến lên cướp bút của hắn, chân lại mềm nhũn, ngã nhào vào lòng hắn, Tôi không chắc mình sẽ phải nhận sự trừng phạt thế nào, nhưng lúc này tôi lại quyến luyến vòng tay hắn đến vậy. Hồi lâu sau, tôi vẫn không bị người ta đẩy ra. Tôi ngơ ngác ngẩng đầu, mới phát hiện Diệp Thanh Minh đang nhìn mình, ánh mắt nghiêm túc đến đáng sợ.