🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Áo Lót Nữ Áo Bra Nữ Visecret Bra Áo Không Dây Nâng Vòng 1 Không Gọng Có Mút Đệm Gom Quả Chống Xệ -- 250455
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Diêm Vương, cao cao tại thượng, cùng tôi mắt to trừng mắt nhỏ. "Cô ngộ ra được điều gì?" "Tôi nên tìm cơ hội giết chết nam nữ chính ngay từ sớm." Diêm Vương đen mặt, rất không hài lòng với lời phát biểu thành thật của tôi. "Buông bỏ chấp niệm đi, nếu không thì không nói chuyện được." "Vậy thì khỏi nói." "..."
Diêm Vương nói, mệnh cách của tôi chết yểu, vốn dĩ vừa đến tuổi cập kê đã phải bệnh chết, làm một bạch nguyệt quang xinh đẹp đoản mệnh, xuất hiện ít, chết sớm, còn khiến nam chính mãi không quên được. "... Đùa gì thế." Để tưởng nhớ tôi, nam chính trở thành một tên biến thái bệnh hoạn, thu thập rất nhiều người thế thân giống tôi, còn đối với nữ chính thì cưỡng đoạt, lừa thân lừa tâm, ngược đãi đủ đường, đem lòng tự trọng của cô ta ấn xuống đất mà chà đạp. "... Nữ chính cũng mất trí giống tôi sao?" Nữ chính lại trước sau như một một lòng một dạ với nam chính, vượt mọi chông gai loại bỏ đối thủ chính trị, làm ấm giường ấm lòng nấu canh cho hắn, ngay cả mưu triều hoán vị cũng dám giúp. Nhưng cô ta ngay cả một sợi tóc của tôi cũng không bằng, còn bị những người thế thân giống tôi nhắm vào — bị tạt trà vào mặt, quỳ phạt trong mưa, hạ dược phá thai, ép cô ta nhảy xuống vực... Cuối cùng, cô ta bị nam chính bắt tới trước mặt, đỡ lấy mũi tên của thích khách. "... Còn thảm hơn cả tôi." Nữ chính bị tên bắn thành con nhím mới tỉnh ngộ nam chính là một đống rác rưởi, chết không nhắm mắt. Cô ta mơ hồ biến thành ma, thấy nam chính ôm lấy thi thể cô ta mà đau đớn thấu xương. Nữ chính chẳng qua chỉ là chết thôi, nhưng nam chính lại một lần nữa đánh mất tình yêu quý giá. "Đúng là tên luyến thi chỉ yêu người chết." Để an ủi vong linh nữ chính, nam chính giết sạch những kẻ từng sỉ nhục cô ta. "... Sót lại chính hắn." Lại gom góp rất nhiều phụ nữ cho nữ chính làm thế thân, kỷ niệm tình yêu đã chết. "... Sao hắn không đi chết luôn đi?" Sự bất bình của tôi khiến điện Diêm Vương nổi trận cuồng phong. Diêm Vương mặt đầy vẻ tán thưởng. "Ma nữ các cô thế hệ sau càng lúc càng có sức mạnh." Được khen ngợi, tôi chợt nhớ mình là ma, chán nản kết thúc màn phát điên về mặt tâm linh. Kết thúc cuộc đời còn có thể dựa vào cái chết, kết thúc đời ma thì dựa vào cái gì đây? Mời đại sư huyền học tới thu phục tôi sao? Diêm Vương lắc đầu. "Đại sư chính tông thu phục ma đều là đưa xuống địa phủ cả." Mời Diêm Vương quỷ sai tiêu diệt tôi sao? Diêm Vương lắc đầu. "Địa phủ là xã hội pháp trị, nhiều nhất là cho cô một vạc dầu." Tôi ngốc nghếch hỏi, vạc dầu có thể không đau không? Diêm Vương cười lạnh. Phất tay cho tôi nghe tiếng ma gào quỷ khóc truyền tới từ khu vạc dầu địa phủ. Mới nghe một tiếng. Tôi đã quỳ rạp xuống. Diêm Vương hớn hở nói, "Nữ chính sau khi làm ma, cũng từng tâm sự với bản quân." "Cái này có gì đáng để hớn hở? Ngài thích cô ta à?" Diêm Vương lập tức biến thành mặt đơ. "Đừng có đầy đầu chỉ có tình ái. Ma trẻ tuổi phải nỗ lực học tập." "Học tập cái gì?" "Tất nhiên là nâng cao bản thân rồi." "Nâng cao bản thân như thế nào?" Diêm Vương lấy ra một xấp tờ rơi bán khóa học, long trọng giới thiệu các khóa học nâng cao do địa phủ tổ chức, và nhét cho tôi một tờ phiếu đăng ký. "Nữ chính sau khi chết không ít lần mua khóa học của ta đâu. Còn đặc biệt đăng ký đoàn du học âm phủ, nâng cao bản thân trong quá trình chu du..." Hóa ra, nữ chính muốn thay đổi vận mệnh, lựa chọn nâng cao bản thân sau khi chết, nỗ lực tăng cường trải nghiệm cá nhân, hoàn thành việc thăng cấp bản thân một cách toàn diện, cuối cùng lựa chọn trọng sinh, cố gắng sửa chữa mọi thứ từ nguồn gốc — bắt đầu từ việc ngăn cản bạch nguyệt quang là tôi đây chết sớm... từng bước một, vững vàng, tính toán mưu lược mà thay đổi tình tiết truyện... mới khiến tôi từ một bạch nguyệt quang chết yểu sa đọa thành một vết máu muỗi trên tường. "Nghĩ theo hướng tích cực đi, nữ chính coi như là ân nhân cứu mạng của cô đấy." Đa tạ nhé. Có nghe qua sống không bằng chết chưa? "..." Cứ ngỡ là tôi mọi nơi đều nhắm vào cô ta, chân tướng hóa ra là tôi bị cô ta âm thầm nhắm vào. "Tầm nhìn hạn hẹp quá. Cô ta chỉ nhắm vào nam chính và các nam phụ thôi. Cô cùng lắm chỉ là pháo hôi." Bằng chứng đâu? "Nữ chính có chủ động hại cô bao giờ chưa?" ... "Cô có phải do nữ chính hại chết không?" ... "Sau khi cô chết, ngoài nữ chính ra, có ai hỏi han gì cô không?" ... Tôi thẹn quá hóa giận. Đem toàn bộ số tiền giấy đang ôm chặt nhét hết cho Diêm Vương. Không có cái miệng nào mà tiền không bịt lại được.
Diêm Vương thu tiền nhanh như chớp. Thay đổi bằng một khuôn mặt từ bi. "Nhiều khóa học thế này, muốn chọn cái nào thì cứ tùy ý chọn." Đã đưa cho ngài nhiều tiền thế rồi, ngài lại chỉ muốn bắt tôi đi học sao? Diêm Vương đắn đo một chút, rồi thuận theo ý tôi. "Vậy thì, làm ma, đầu thai, làm quỷ sai, muốn chọn nghiệp vụ nào?" Tôi đắn đo nửa ngày. Chỉ muốn đặt câu hỏi. Nữ chính tại sao lại thu xác, chôn cất, viếng mộ, đốt giấy, rót rượu cho tôi? Cô ta có ý gì? Tại sao cô ta lại chôn tôi? Còn khen tôi đáng yêu? Chẳng lẽ cô ta với nam chính chỉ là chơi bời, đối với tôi mới là chân tâm thật ý sao? Diêm Vương đen mặt. "Não tình ái chỉ tổ hại cô thôi."