🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Biến hóa đôi mắt to tròn lung linh với lông mi giả Lookme Star thiết kế sợi mi thanh mảnh tự nhiên, đặc biệt khi mua combo 6 hộp bạn còn được tặng kèm thêm một nhíp và một keo dán mi cực kỳ tiện lợi.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Cái giọng điệu lúc nãy cao quá rồi. Tương lai quá xa, giờ chỉ có thể bú sữa. Còn phải bú sữa trong thời gian dài. Dù sao hai đứa bé đỏ hỏn chẳng làm được gì cả. Chỉ có thể đợi lớn lên. Chẳng hiểu sao, rõ ràng không còn việc tráo con nữa mà hai chúng tôi vậy mà chẳng đổi tên lại cho nhau. Cha mẹ nhà nông của tôi vẫn đặt tên tôi là Chu Huệ, người nhà họ Chu vẫn đặt tên Chu Nguyên Mai là Chu Nguyên Mai. Cái này tính là sự bất khả kháng của vận mệnh sao? Tất nhiên thay đổi cũng có. Nhà tôi chuyển đi rồi. Bởi vì mẹ đẻ của Chu Nguyên Mai là Chu phu nhân không có sữa, Chu Nguyên Mai từ khi sinh ra đã tranh sữa với tôi, mẹ đẻ của tôi một mình nuôi cả hai. Dưới sự mời mọc của Chu phu nhân, mẹ tôi trở thành vú nuôi của Chu Nguyên Mai. Để không làm mẹ con tôi phải ly tán, vợ chồng họ Chu đứng ra giúp nhà tôi từ hộ nông dân biến thành hộ di cư, cả nhà vào phủ họ Chu làm gia đinh. Ban đầu còn muốn cả nhà tôi ký văn tự bán mình, hứa hẹn cho tiền cho đãi ngộ, nói là như vậy mới yên tâm thuê mướn. Mẹ tôi sống chết không đồng ý, nói tôi còn nhỏ, không thể làm nô tỳ được. Bà nội và cha tôi đồng ý, tìm cách thuyết phục mẹ tôi. Vừa nói là tôi khóc, vừa nói là tôi khóc. Khóc đến mức họ cứ tìm hiểu mãi, nghi ngờ bị trúng tà rồi. Cái này cho mẹ tôi một linh cảm, nói dối là mơ thấy tổ tông báo mộng nói kiếp này bán mình làm nô kiếp sau chuyển thế làm súc vật. Bà nội và cha tôi tin sái cổ, lập tức ưỡn thẳng lưng lên! Bán mạng không bán mình! Bán mạng cũng được. Nhà họ Chu cũng không kén chọn, vẫn dắt cả nhà tôi vào kinh. Trên đường đi mới biết nhà họ Chu đưa ra văn tự bán mình chẳng qua chỉ là thử một chút thôi, thành thì lãi mà không thành cũng chẳng lỗ... Cho nên làm người vẫn phải có nguyên tắc. Lấy cái lằn ranh cuối cùng thật cao vào. Nghèo cho sạch rách cho thơm. Có chí khí rồi thì còn có thể đàm phán. Không có chí khí thì chỉ có ngậm bồ hòn làm ngọt. Sau khi cả nhà vào phủ họ Chu, mọi người đều rất bận rộn. Mẹ tôi làm vú nuôi, mỗi ngày cho tôi và Chu Nguyên Mai bú. Tôi làm bạn chơi cùng Chu Nguyên Mai, mỗi ngày bú sữa, ngẩn người, giao lưu ánh mắt với Chu Nguyên Mai, lĩnh bổng lộc hàng tháng của một đại nha hoàn. Cha tôi cái bản lĩnh trồng rau cuốc đất chẳng bị mai một, làm vườn chăm sóc sân vườn nhà họ Chu. Bà nội tôi tuổi tác đã cao, hưởng phúc tuổi già. Cả nhà đều có công việc, nhanh chóng trở nên giàu có. Ban đầu bà nội tôi rất chột dạ, nắm chắc tiền lương của tất cả mọi người, một xu cũng không nỡ tiêu, quần áo và đồ ăn phủ phát bà đều hận không thể giấu đi, chỉ sợ đột nhiên không còn nữa. Qua vài tháng thấy cả nhà đều làm lụng khá tốt, chung sống hòa bình với hạ nhân nhà họ Chu, bà nội tôi cũng dám ngẩng đầu lên nói chuyện với người ta vài câu rồi, còn chủ động giúp bà lão quét dọn làm việc. Có một ngày sân vườn họ Chu nhổ cỏ, xách một sọt cỏ định đổ đi. Bà nội tôi nhận ra rất nhiều là rau dại mọc ngoài đồng ở quê, liền nói đừng vứt, ăn được. Hạ nhân nhà họ Chu đều xem trò cười, thấy bà nội tôi chắc là nghèo đến phát điên rồi, đến cỏ cũng ăn. Kết quả, đợi bà nội tôi hấp chín rau dại, ai ngửi thấy cũng muốn nếm thử, ai nếm rồi cũng khen ngon, cuối cùng kinh động đến Chu phu nhân. Bà nội tôi và người nhà chưa được miếng nào. Đĩa rau dại hấp cuối cùng rưới thêm tỏi và dầu vừng cũng được đưa tới thư phòng Chu Thái sư. Nghe nói Chu Thái sư một miếng rau dại một ngụm rượu, đại phát nhã hứng, làm một bài thơ, tự ví mình như lão nông cày cấy dưới núi Nam, tưởng tượng rằng rau dại trong đĩa đều do chính tay ông trồng. Sau đó, bắt con cháu dâu rể nhà họ Chu học thuộc lòng toàn bộ. Cái bệnh gì không biết... Cái bệnh hơn nữa là người nhà họ Chu từ đó yêu thích ăn rau dại. Có lẽ vì cả nhà già trẻ lớn bé đều chưa từng làm người nhà quê nên thấy hiếm lạ. Rau dại trong vườn không đủ đào, Chu phu nhân bèn chủ động để bà nội tôi chọn một miếng đất tự trồng. Cứ như vậy bà nội tôi cũng có công việc. Điều này làm bà tràn đầy kịch tính, tinh thần gấp bội, không còn chột dạ nữa. Vải vóc, đồ đạc, tiền bạc phủ phát bà cũng nỡ dùng rồi, rảnh rỗi là biến đổi đủ kiểu làm đồ ăn ngon, ban đầu lén tự mình ăn, đợi bà ăn chán rồi thì cho cha ăn, cha cũng ăn chán rồi thì cho mẹ và tôi ăn. Đợi khi dây thanh quản của tôi phát triển đến mức phát âm rõ ràng thì bà nội tôi đã quen việc làm đồ ăn ngon là chia cho cả nhà, thậm chí chia cho hàng xóm láng giềng. Người khác hỏi làm thế nào, bà nội tôi cũng dốc túi truyền dạy. Kiếp trước bà nội tôi sợ nghèo quá hóa quẫn, không có hy vọng nên mới trở thành người xấu tráo con. Kiếp này bà nội tôi không có cơ hội làm người xấu tráo con, trở thành một bà lão ham ăn có cảm giác an toàn. Cả nhà đều được nhờ.