🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Quần Tất BT10 BEBECHIC Tàng Hình, Che Khuyết Điểm, Thon Gọn Chân Cao Cấp (0D/5D/10D/15D/30D)
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tôi tên Chu Huệ, là nữ phụ độc ác trong truyền thuyết. ^_^ Hiện tại là một con ma nữ, vừa mới xuống mồ. Nữ chính thu dác cho tôi, lập mộ, dựng bia, đốt giấy, còn vỗ vỗ bia mộ của tôi mà khen: "Vừa ngu vừa xấu vừa đáng yêu." ??? Tôi rất muốn bắt cô ta đi cùng. Ngay lập tức. Ngay và luôn.
Trên bãi tha ma, loại ma nào cũng có. Tôi mới đến nửa ngày đã mở mang tầm mắt không ít. Ma bị chém đầu và ma chết bất đắc kỳ tử là hung hăng nhất. Ma chết đuối và ma chết cháy thì hay khóc. Ma chết bệnh và ma chết già thì đạm bạc. Bị khinh miệt nhất là ma treo cổ. Nhếch nhác. Đến ma cũng chê. Tôi chính là loại đó. Có những chuyện, chỉ khi chết rồi mới hiểu: Một, cái chết không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu của việc trở thành ma treo cổ. Ba, ma treo cổ hễ mở miệng là cái lưỡi dài ba thước sẽ thò ra. Bốn, mỗi lần lưỡi rơi ra đều phải tốn nửa ngày mới nhét lại được, nếu không kéo lê bên ngoài sẽ ảnh hưởng đến mỹ quan. Tổng hợp những điều trên, không khuyến khích học theo tôi treo cổ. Nếu hỏi tôi làm ma có lợi ích gì? "Chết trắng mắt." Đến cả xác cũng bị chó hoang tranh nhau ăn. Chỉ còn lại một nắm xương vụn.
Nữ chính thu xác cho tôi, lập mộ, dựng bia. Trên bia trống không, chẳng có lấy tên tôi. Tôi ngồi xổm trên bia mộ, nước mắt lưng tròng. Đến cái tên cũng không thèm khắc. Quả nhiên người đi trà lạnh. Nữ chính đốt giấy cho tôi. Đốt xong, còn tưới lên mộ năm cân rượu mạnh. Tôi ôm chặt số tiền giấy vừa nhận được, bị tưới cho say khướt. Gió âm thổi lên từng trận. Nữ chính đập vỡ vò rượu, cúi người vỗ vỗ bia mộ, khen tôi: "Vừa ngu vừa xấu vừa đáng yêu." Tôi trợn tròn đôi mắt ma đang lờ đờ vì say ??? "Lúc sống học cái xấu không sao, nhớ kỹ sau khi chết phải học điều tốt." Giả nhân giả nghĩa. "Sau này không có cô gây chuyện, tôi còn thấy hơi không quen." Thật hư hỏng. Tôi hung hãn lao về phía nữ chính... tiếc là, vừa mở miệng, lưỡi đã rơi ra ngoài. Ừm. Đành phải liếm cô ta một cái. Gã quỷ sai đứng bên cạnh, mặt không cảm xúc dùng xích câu hồn dắt tôi đi như dắt diều. "Đến lúc lên đường rồi."
Điện Diêm Vương. Tôi lơ lửng trước ngai Diêm Vương đợi xét xử. Chân không chạm đất, bồng bềnh phiêu lãng. Diêm Vương đang lật sổ ghi chép, trên đó ghi lại cả cuộc đời tôi. Đời này của tôi có thể nói là làm tận chuyện xấu, tội ác chồng chất — vu oan cho nữ chính, hãm hại, đào hố, gài bẫy, thuê người hành hung, ám sát, hạ độc, đưa đao cho tất cả kẻ thù của cô ta... đến cuối cùng, ngay cả nam chính cũng không thoát khỏi bàn tay độc ác của tôi. Có thể nói, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý để xuống vạc dầu. Diêm Vương vẫn đang lật sổ, đôi lông mày sâu róm nhíu chặt lại thành một cục. Tôi trợn mắt cố gắng liếc nhìn, thấy trên bìa sổ ghi: "Hồ sơ pháo hôi văn đại nữ chủ xuyên không trọng sinh". Có lẽ não ma không được nhạy bén, từng chữ đều nhìn rõ, nhưng lại không hiểu gì. Ai là pháo hôi? Diêm Vương nghe thấy lời thầm thì của tôi, tóm tắt trả lời. "Người tồn tại chỉ để thúc đẩy tình tiết cho nhân vật chính, thường đóng vai trò vật cản đường, bị nhân vật chính đá văng là hết vai." Nghe quen tai thật... "Sở hữu gì cũng sẽ mất đi, níu giữ gì cũng sẽ tan biến, không ai thương, không ai yêu, không ai cần, không ai quan tâm." Ồ, là tôi. "Cho cô một điều ước, cô sẽ ước gì?" Mắt tôi sáng lên. Thành tâm ước nguyện: Cho nam nữ chính xuống đây bầu bạn với tôi, một phút cũng đừng trì hoãn. "Đổi nguyện vọng khác xem?" Không đổi. Chỉ cái này thôi. Tôi muốn tiếp tục chiến đấu, giành lại lòng tự tôn đã mất! Diêm Vương cười khẩy, ném cuốn sổ cho tôi. Tôi theo bản năng đỡ lấy. "Lòng tự tôn của cô là do cô tự mình từ bỏ đấy chứ." Nói bậy. Tôi đâu có.
Tôi lật xem những ghi chép trong cuốn sổ, nhìn quá khứ hiện ra như đèn kéo quân. Là một nữ phụ độc ác, tôi và nữ chính vốn là kẻ thù không đội trời chung. Tôi giả tạo. Cô ta chân thật. Tôi ác độc. Cô ta lương thiện. Tôi chiếm tổ chim cúc cu. Cô ta tay trắng lập nghiệp. Tôi mặt dày mày dạn đuổi theo nam chính. Nam chính mặt dày mày dạn đuổi theo cô ta. Từ đó dẫn đến những ân oán tình thù dài hàng vạn chữ — Ví dụ, tôi tận tụy nấu canh cho nam chính. Canh bị hắn mang đi cho nữ chính uống. Nữ chính uống xong còn muốn nữa, nam chính mỉm cười nhìn tôi. Tôi chỉ có thể nấu nấu nấu... Ví dụ, tôi xả thân đỡ đao cho nam chính. Nữ chính lại ngáng chân tôi một cái. Tôi ngã gãy hai cái răng cửa, nam chính bị tên tặc đâm cho hai đao. Ví dụ, tôi đứng trong mưa, gào thét hỏi nam chính, tôi rốt cuộc có điểm nào không bằng nữ chính? Tôi có thể sửa! Hắn hỏi tôi, có thể giúp hắn kiếm tiền đầy kho, chiêu hiền đãi sĩ, chiêu binh mãi mã, lên làm hoàng đế không? Tôi... nghĩ cũng không dám nghĩ. Hắn lại nói, nữ chính làm được.