🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dép đi trong nhà phòng tắm văn phòng đế dày chống trượt chống thấm nước khử mùi dép nam nữ Unisex
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Thâm cung cô quạnh, tôi ngoài việc xem binh thư thì chỉ luyện nấu ăn trong gian bếp nhỏ của mình. Làm xong nếm thử rồi dọn xuống, lại làm lần nữa, chẳng biết mệt mỏi. Tay nghề ngày càng tinh xảo, nhưng chưa từng cho ai ăn qua. Cho đến ngày nọ cung điện của tôi đón một vị khách không mời mà đến.
11 Đi vội vã, trên người còn dính tuyết đọng. Khuôn mặt nhỏ nhắn nõn nà ngước nhìn tôi: "Tôi biết bà, bà chính là người chị mới của tôi." Tôi nhìn Hỉ Thước, cung nhân của cậu bé vội tiến lên hành lễ: "Công chúa có lễ, đây là Thập nhị đệ của người." "Em tên là gì?" "Em tên là Tào Thâm." "Thơm quá, em có thể thử món ăn của chị không?" "Được chứ, em đến nếm thử đi, chị luyện lâu lắm rồi đấy." Cậu bé ăn, tôi ngồi cùng cậu bé ăn, quả nhiên, tôi đã nếm ra sự khác biệt, món ăn còn thiếu một loại gia vị, đó chính là cùng ăn với người mình yêu thích. Sức khỏe của quốc quân ngày càng không chống đỡ nổi, tử sĩ nói với tôi rằng không qua nổi mùa đông này. Tôi chưa từng gọi ông là cha, tôi đối với ông không yêu cũng không hận, nhưng dù sao ông cũng đã cho tôi sự phú quý. Tôi thay một bộ hoa phục, kéo lê tà áo cung đình dài thườn thượt đi thăm hỏi. Ông nằm trên giường, giống như một con rối gỗ, bất động. Thấy tôi đến, liền sai người đỡ ông dậy. Tôi tiến lên một bước quỳ xuống, hành lễ khấu bái. "Đứng lên đi, đến ngồi cạnh trẫm." Tôi tiến lên gần hơn một chút. Đôi mắt đục ngầu của ông nhìn khuôn mặt kiều diễm của tôi hồi lâu, "Nhìn thấy con làm trẫm nhớ lại nhiều người, Tiên hoàng hậu, mẫu thân của con, và cả Thành An của trẫm nữa." "Trẫm tự nhận mình không phải một hôn quân, nhưng cũng không phải một minh quân, trẫm nhớ phụ vương lúc lâm chung đã dặn trẫm phải giữ lấy giang sơn, người nói mỹ nhân thường có nhưng giang sơn khó giữ, nhưng người phụ nữ mình yêu thương đi rồi, trái tim trẫm dường như cũng bị mang đi mất, ngày đó trẫm nam tuần, tình cờ gặp mẹ con, bà ấy trông thật giống hoàng hậu của trẫm, nhưng trẫm biết rõ bà ấy không phải bà ấy, trẫm thích nhìn bà ấy gảy đàn, dáng vẻ đó đã xoa dịu mọi bực dọc và đau thương của trẫm." "Bà ấy nói tiền bạc là mạng sống, thật nhiều tiền bạc chính là chân tình, trẫm liền đem tất cả tiền bạc tặng cho bà ấy, thế nhưng ngày đó trẫm nhận được thư từ trong triều báo địch quốc xâm phạm, trong triều không có người cầm quân, trẫm liền không ngừng nghỉ quay về kinh thành đích thân xuất chinh." "Đối với mẹ con, trẫm tự thấy hổ thẹn, quốc sự bận rộn mà quên mất bà ấy, càng hổ thẹn với con hơn, khiến con cành vàng lá ngọc lại lưu lạc xứ người, chịu đủ mọi cực khổ." Tôi đối với những lời này không nói một lời, người ta thường nói chim sắp chết tiếng kêu bi thương, người sắp chết lời nói thường thiện lương. Nhưng nếu ai nấy đều chỉ cần nói vài lời tốt đẹp vào khoảnh khắc sắp chết mà có thể xóa sạch công tội thì cũng quá rẻ mạt rồi. Tôi không hận cha, nhưng tôi hận quốc quân. Ông không bảo vệ được tử dân của mình, càng không bảo vệ được Thành An của mình. Ông nên xin lỗi, chỉ là không cần đối với tôi. Nếu thực sự muốn xin lỗi, tôi sẽ giúp ông chuyển lời đến chị vậy. Nhân sự áy náy của ông, tôi đã kể cho ông nghe về những gì chị đã trải qua, và sự hoang dâm của Thái tử. Bên ngoài cửa, những cận thần tôi cố ý sắp xếp cũng đã chờ đợi từ lâu. Tội ác của Thái tử nhiều không kể xiết, chỉ riêng tội cấu kết với công chúa địch quốc nhiều lần định mưu hại tướng sĩ triều ta là đủ để hắn chết một trăm lần, quốc quân coi trọng nhất chính là giang sơn này, dù là một vị quốc quân sắp chết cũng đủ sức để chế tài hắn. Lúc tôi bước ra khỏi cung điện thì gặp Vương hậu đang đến cầu tình, bà ta tát tôi một cái, ác độc nói: "Đồ tiện chủng, thật sự coi mình là phượng hoàng thật rồi sao, cái mùi thanh lâu kỹ nữ làm người ta phát tởm." Tôi xoa vết thương của mình, lạnh lùng cười một cái: "Chửi đi, bà có chửi hung hãn đến đâu thì mạng con trai bà cũng không giữ được nữa rồi, ha ha ha..." Trên bầu trời vài con quạ bay qua, cảnh tượng vô cùng thê lương. Thái tử bị phế, ban rượu độc, hoàng hậu mất đức, tống vào lãnh cung, lúc quốc quân qua đời thì phải tuẫn táng theo cùng.
12 Khi Ôn Cảnh gửi thư đến lần nữa thì đã qua mùa đông lạnh giá. Chàng nói chẳng bao lâu nữa sẽ thu quân về triều, vùng man di đã bị chàng san phẳng, đã bắt sống được tân vương đó giao cho chị xử trí. Chàng nói sức khỏe chị tồi tệ lắm, trên người chẳng còn mấy mảnh da lành lặn, tên súc sinh đó mỗi lần đánh thua trận là lại quất roi vào chị, giữa mùa đông lạnh giá xé nát y phục chị, chỉ để lại vài mảnh da thú che thân. Lúc đọc đến đây tôi liền lao thẳng vào đại lao, lột sạch quần áo của ả công chúa địch quốc kia. "Đem ả vứt vào doanh trại quân đội cho ta, tướng sĩ triều ta vất vả, làn da mịn màng của công chúa lá ngọc cành vàng chắc hẳn là có hương vị tốt lắm." Ả có oan không? Ả không oan, mẫu thân ả lúc giết con của chị tôi có từng tích đức cho con gái mình, phụ thân ả lúc quất roi hành hạ chị tôi có từng nghĩ đến tích đức, chính ả lúc hóa thân thành nữ tử triều ta thổi thuốc mê vào trướng của Ôn Cảnh định mưu phản có từng nghĩ mình có ngày hôm nay. Ngay khoảnh khắc ngồi lên vị trí công chúa, tôi đã đào tạo một đội tử sĩ cho riêng mình, thật nhiều tiền bạc không nhất định mua được chân tình, nhưng có thể mua được mạng sống. Tôi đem những kẻ xấu xa đó gửi hết cho chị, nếu họ đã hại chị thì mạng của họ cứ giao cho chị chế tài. Quốc quân đi rồi, tân quân là Tào Thâm. Cậu bé tuổi còn nhỏ nhưng tâm tư tỉ mỉ, bài vở của phu tử không bỏ sót ngày nào, quan trọng hơn nữa là trên người cậu bé có lòng nhân ái mà tôi đã lâu không thấy. Ôn Cảnh được phong làm Hộ quốc đại tướng quân, vùng đất man di kia đúng là phong thổ khắc nghiệt, lúc về kiến kiến, làn da đen nhẻm thay cho vẻ trắng trẻo, đôi môi khô nẻ trắng bệch đã làm tôi tưởng tượng ra sự thảm khốc của chiến sự. Chàng cuối cùng đã toại nguyện rồi, nhưng lại không mang được người con gái mình yêu trở về.