🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bông Tai Nữ Mạ Bạc S925 Nhiều Kiểu Dáng Nhỏ Gọn Khuyên Tai Thời Trang
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tôi đem những thông tin và chứng cứ mà thám tử mang lại dâng lên, ông xem xong liền nheo mắt nhìn tôi, ngón tay run rẩy chỉ trỏ hồi lâu, cánh môi run rẩy mãi chẳng thốt ra được một lời. Nghĩa mẫu hiểu rõ nội tình, thấy việc đã thành, liền lặng lẽ cáo lui khỏi thư phòng. Tôi không hỏi tại sao ngày đó lại vứt bỏ mẹ tôi, thân phận chênh lệch, huống hồ ông chỉ tìm kiếm sự gửi gắm hình bóng người yêu trên người mẹ tôi. Tiền bạc cho tùy ý, chân tình lại yếu ớt ba phần. Ngày khác tôi nhất định phải đến mộ mẹ, nói với bà rằng, cha đã được tôi tìm thấy rồi. Nỗi khổ của mẹ chúng tôi đều biết, bà không cầu chuộc thân gả người, chỉ hy vọng cha có thể cho tôi một danh phận. Bà nhìn thấu tình đời ấm lạnh, chỉ hy vọng có con của riêng mình, dù cả đời không gặp lại, tôi tốt là bà tốt. Ngày được sắc phong, tôi có một tia nhẹ nhõm, A nương ơi, bà nhìn người đúng là có bản lĩnh đấy. Tôi được phong làm Lâm Dĩnh công chúa. Theo lệ thường, tôi đi kiến kiến Vương hậu, cũng chính ở trong cung điện đó, tôi đã gặp kẻ thù của mình. Thái tử, Tào Quảng. Tôi đã luyện tập trước gương rất lâu, để đảm bảo mình giữ được sắc mặt không đổi. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt ghê tởm ấy, toàn thân như bị sét đánh, trái tim dường như bị dao sắc cắt thành ngàn vạn mảnh, mỗi mảnh đều đang cắn rẽ, bị bào mòn, bị đâm xuyên. Hắn lại tỏ ra thản nhiên, khuôn mặt đầy vẻ lạnh lùng của kẻ bề trên. Tính mạng của người khác trong mắt hắn chỉ là cỏ rác. Lúc ra khỏi cung điện hắn còn cố tình đuổi theo, mỉa mai nói: "Muội muội quả thực là có thủ đoạn tốt, ngày đó vậy mà lại để muội trốn thoát ngay dưới mí mắt ta." Tôi nắm chặt đôi bàn tay giấu trong tay áo cung đình rộng lớn, chỉ hận trong tay không có một thanh kiếm sắc, hận không thể giết chết hắn ngay lập tức. "Muội muội? Thái tử bây giờ coi tôi là muội muội rồi sao? Lúc trước ông gặp tôi, chẳng qua vì gặp được một nữ tử xinh đẹp, cầu mà không được, liền vu khống, phong tỏa cả tòa Yên Vũ Lâu của tôi, còn bắt các di nương của tôi, ngày sau ông nếu kế thừa đại thống, thiên hạ bách tính e là không còn chỗ kêu oan, bị chết oan mà không lời nào biện bạch được rồi." Hắn khịt mũi coi thường: "Muội muội không có chứng cứ thì đừng có ở đây ngậm máu phun người, ta là Thái tử, ta muốn tìm ai thì tìm, ta muốn giết ai thì giết." Tôi tức đến toàn thân run rẩy trước những lời lạnh lùng của hắn: "Thái tử chỉ cần nhớ lấy sát nhân đền mạng." "Ha ha......" Hắn như nghe thấy một câu chuyện cười hài hước nhất, "Ta giết nhiều người rồi, vẫn chưa phải đền mạng bao giờ, muội muội là trốn thoát được, nhưng các di nương của muội thì không chạy thoát được đâu, họ đúng là che chở muội thật chặt, da thịt sắp bị đánh nát hết rồi mà vẫn không nói ra tung tích của muội. Chậc chậc.... đáng thương quá." Tôi đứng lặng tại chỗ, nhìn bóng dáng gã đàn ông đáng chết đó tan biến dần, cho đến khi không còn thấy nữa. Hắn lại cười gian tà nhìn tôi, dường như có toan tính gì đó giấu trong lòng. Thái tử phải không, cao cao tại thượng phải không, kẻ háo sắc, coi thường mạng sống phụ nữ, từng món từng món tôi đều ghi lại hết. Ta, Tào Dĩnh thề nhất định phải bắt ngươi nợ máu trả bằng máu.
10 Sau khi làm công chúa, tôi không còn thiếu tiền bạc nữa. Tôi điều Hỉ Thước vào cung hầu hạ, những người hầu hạ trong cung này hết đợt này đến đợt khác, nhưng dù có nhiều tiền bạc đến đâu họ cũng không tốt với tôi như Hỉ Thước, thật nhiều thật nhiều tiền bạc cũng không đổi được chân tình. Ôn Cảnh thường xuyên viết thư cho tôi, viết rằng chàng lại lập được chiến công, bờ cõi triều đình ta lại thu hồi được một mảnh. Viết rằng hoàng cung ngang dọc lắt léo, dặn tôi phải giữ mình, thù hận cứ để chàng báo thay. Viết rằng bản hợp ước đã hết hạn, địch quốc nhiều lần phái binh quấy rối, chàng ngày đêm tập luyện, nhất định phải san bằng lũ man di kia. Nhưng những gì chàng nói tôi đều biết hết, thậm chí tôi còn biết tin tức về công chúa Thành An. Tôi không nói cho chàng hay, chị nói kể từ khi chị bước chân vào hành trình hòa thân, chị đã không còn đường quay lại quá khứ. Lúc đầu hòa thân là vì vạn dân trăm họ, chị không hận cũng không oán. Chị nói không thể chỉ nhận sự tôn sùng của công chúa mà lại coi thường tính mạng của bách tính. Chỉ là tên chủ mới lên nắm quyền có dã tâm lang sói, giết chết con của chị, chiếm đoạt thân xác chị, còn luôn muốn tiêu diệt nước Lê của tôi. Chị nói chị hận, nhưng cả ngày bị canh giữ gông xiềng, muốn chết không xong, sống dở chết dở. Chị dặn tôi đừng nói cho Ôn Cảnh biết, chị chỉ mong Ôn Cảnh có thể san bằng vùng đất man di kia, đến lúc đó chị có chết cũng không còn hối tiếc nữa. Tôi bóp nát lá thư mà mưu sĩ gửi đến, thắp ngọn nến, đốt cho đến khi nóng bỏng tay mới buông ra. Chị tôi một thân nữ tử còn biết đến quốc thù gia hận, Tào Quảng kia cao bảy thước đúng là một kẻ phế vật. Sắp đến cuối năm rồi, hoa mai trong vườn đều đã nở, tôi cắt vài nhành cắm vào bình. Trong đó có một nhành rực rỡ khác thường, nở rộ hơn hẳn những nhành khác, tôi đưa kéo lên, cánh hoa rơi rụng: "Không biết mấy cô nương chuẩn bị cho Thái tử đã đến kinh thành chưa?" Hỉ Thước cúi người: "Theo dặn dò của công chúa, tất cả đã được đưa vào Thái tử phủ rồi." "Tốt lắm, nếu hắn đã thích tìm kiếm nữ tử xinh đẹp, người làm muội muội này tự nhiên phải dâng lên mới đúng." Mấy nữ tử đó là người vùng biên giới, nhiều chiêu trò lại hầu hạ tốt, quan trọng nhất là vì đều là sản vật của việc ngoại tình nên diện mạo rất giống người triều ta. Quan trọng hơn nữa trong đó còn có đích thân công chúa của tộc man di, chính mẫu phi của cô ta đã chính tay giết chết con của chị tôi, cũng chính cô ta có ý đồ trà trộn vào quân đội triều ta để mê hoặc chủ tướng. Tôi không giết người, tôi chỉ hại người, dùng cách họ hại tôi để trả lại. Mẫu phi của cô ta đã bị tổ chức của tôi vây khốn ở vùng núi tuyết, có người chuyên trách canh giữ, chỉ cần công chúa dám không nghe lời, mẹ cô ta nhất định sẽ chịu cực hình tàn khốc. Tiền bạc không làm được chuyện đó, nhưng chân tình lại làm được, và sẽ không dễ dàng phản bội.