🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trải nghiệm lớp nền hoàn hảo với kem nền Maybelline Superstay Lumi Matte cho khả năng che phủ bền màu suốt 30 giờ mà vẫn cực kỳ mỏng nhẹ và bắt sáng tự nhiên trên da.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Sự bận rộn của việc ôn thi đã xua tan nỗi buồn chia tay, thời gian dường như trôi đi nhanh lạ thường. Công việc của tôi đã ổn định, tuy chức vụ không cao nhưng chị Nghiêm nói công ty này rất tốt. Công ty mới không xa nhà chị Nghiêm, tôi tiếp tục ở lại chỗ chị để có người bầu bạn. Chị Nghiêm đã 37 tuổi rồi, không còn muốn đắm chìm trong chuyện gió trăng nữa, chỉ một lòng muốn thăng chức tăng lương. Cuộc sống của tôi trở nên đơn giản và thuần khiết, đi làm, nấu cơm, đọc sách, vận động, xem phim. Thỉnh thoảng cũng nhớ về anh, nhưng sóng lòng đã ngày một nhỏ đi. Nếu anh muốn tìm tôi, với bản lĩnh của anh thì đã tìm thấy từ lâu rồi. Anh vẫn luôn không xuất hiện trong cuộc sống của tôi thì chỉ có thể nói lên một vấn đề: Anh không muốn quay lại với tôi. Được rồi, tôi chấp nhận quyết định của anh. Nói ra cũng thật khéo, tôi cùng chị Nghiêm đi ăn lẩu, thế mà lại đụng mặt bạn trai cũ! Vì phép lịch sự, tôi mỉm cười chào anh ta qua một dãy bàn. Không ngờ anh ta lại nhân lúc chị Nghiêm đi vệ sinh mà chạy lại nói với tôi: "Văn Văn, nếu em còn độc thân thì chúng ta quay lại đi!" Hê hê! Anh là nghiên cứu sinh cao quý cơ mà, tôi làm sao xứng với anh chứ? Tôi rặn ra một nụ cười giả tạo: "Em có bạn trai rồi ạ!" Anh ta thất vọng bỏ đi. Mẩu chuyện nhỏ này khiến bữa lẩu của tôi trở nên cực kỳ vui vẻ. Đã từng được Trình Hạo Vũ yêu sâu đậm như thế, tôi không biết sau này mình có còn dễ dàng rung động vì một người đàn ông nào nữa hay không. Nếu không thể rung động nữa thì tôi sẽ học theo chị Nghiêm, dồn hết tâm sức cho sự nghiệp vậy! Đại não nhắc nhở tôi hôm nay là sinh nhật của Trình Hạo Vũ. Tôi bảo đại não: Những thông tin vô dụng này có thể quên đi được rồi. Giờ nghỉ trưa, chị Nghiêm gọi điện cho tôi nhưng đầu dây bên kia lại không phải giọng của chị. "Tống tiểu thư, tôi là luật sư của ông Trình Hạo Vũ, tôi muốn trực tiếp trao đổi với cô về di chúc của ông ấy..." Di chúc? Những lời phía sau của ông ta tôi đều không nghe rõ, chỉ biết một mực "vâng". Cúp điện thoại, trong đầu tôi chỉ còn lại hai chữ: Di chúc. Trình Hạo Vũ chết rồi sao? Buổi chiều tôi gặp vị luật sư kia. Luật sư đến trước, trước mặt ông ta đặt một chiếc bình cá, bên trong có hai con cá vàng nhỏ, trông rất giống hai con tôi mua hồi đó. Tôi ngồi xuống, luật sư đưa cho tôi một tệp tài liệu. Tôi run rẩy nhận lấy tài liệu, rụt rè hỏi: "Trình Hạo Vũ chết như thế nào ạ?" "Ông Trình được chẩn đoán mắc ung thư tụy giai đoạn cuối ở Mỹ, sau đó được điều trị tại Trung tâm Ung thư Anderson, nhưng kết quả vẫn không khả quan." Trái tim tôi thắt lại một cái, tôi cảm thấy từng cơn đau nhói, đau đến mức nước mắt lã chã rơi. Trước mắt tôi hơi nước mịt mùng, một mảnh nhòe nhoẹt. Tôi không nhìn rõ chữ trên bản di chúc, đành nhờ luật sư giải thích cho nghe. "Ông Trình đã tặng lại cho cô căn hộ mà hai người từng sống chung, đồng thời còn để lại cho cô 5000 vạn tiền tiết kiệm ngân hàng. Đúng rồi, chiếc bình cá trên bàn này cũng là thứ ông Trình để lại cho cô." Ông ta lại lấy ra một bức thư đặt trên bàn. "Đây là thư ông Trình gửi cho cô. Hôm nào cô rảnh tôi sẽ cùng cô đi làm các thủ tục liên quan, đây là danh thiếp của tôi." Luật sư đặt danh thiếp xuống rồi đi. Tôi vội vàng lau nước mắt, mở bức thư ra. "Hi Văn, không ngờ tôi lại phải dùng cách này để vĩnh biệt em. Lúc trước em hỏi tôi có thể cưới em không, lòng tôi có một trăm lần sẵn sàng. Nhưng cơ thể tôi lại không cho phép. Tôi đã không nói cho em biết tôi bị bệnh. Bởi vì tôi biết nếu em biết tôi bị bệnh, em nhất định sẽ ở bên cạnh tôi. Nhưng tôi không thể làm thế, tôi không thể kéo em vào một hố lửa. Một khi em có dây dưa với tôi, xiềng xích của nhà họ Trình sẽ khóa chặt nửa đời sau của em, khiến em không còn tự do nữa. Tôi muốn dành cho em một nửa đời sau vô lo vô nghĩ, tự do tự tại. Thật may mắn vì ông trời đã cho tôi gặp được em, em đã cho tôi dũng khí để yêu cuộc sống, cho tôi thứ tình yêu ngọt ngào mà tôi chưa từng được nếm trải. Nếu có điều gì hối tiếc thì đó là việc tôi không thể cùng em bạc đầu giai lão. Nhưng không sao cả, em đã thấy đôi cá vàng tôi gửi cho em chưa? Em còn nhớ chúng chứ? Chúng đã luôn ở bên tôi cho đến giây phút cuối đời. Đúng rồi, tôi đã đặt tên mới cho chúng, là Tiểu Văn và Tiểu Vũ. Chúng ta không thể mãi mãi bên nhau nhưng chúng có thể. Yêu em, chí tử không sờn." Tôi đã trở thành một tiểu phú bà nhưng tôi chẳng thấy vui chút nào. Tôi thậm chí còn thấy hối hận, tại sao lúc đó mình không mang thai? Tại sao không có một đứa con của tôi và anh? Chị Nghiêm khuyên tôi: "Nếu lúc đó em mang thai thì em cũng sẽ bỏ nó thôi." Tôi im lặng, chỉ có thể mặc cho trái tim bị nỗi đau xé nát, mặc cho nước mắt mặc sức tuôn rơi... Tôi mang một bó hoa hướng dương đến nghĩa trang, nhưng lại tình cờ gặp mẹ của Trình Hạo Vũ. Bà cụ mang dáng vẻ cao cao tại thượng như một nữ thần nhìn xuống vạn vật chúng sinh. Bà lạnh lùng nói với tôi: "Tôi biết sự tồn tại của cô, thậm chí tôi đã cho phép Hạo Vũ cưới cô vào cửa! Tôi đã hy vọng cô có thể mang thai đứa con của nó. Nhưng Hạo Vũ không đồng ý, nó không muốn dùng đứa trẻ hay nhà họ Trình để ràng buộc nửa đời sau của cô." Bà đánh giá tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng hơn nhiều. "Tôi không biết cô có sức hút gì, nhưng Hạo Vũ mỗi lần nhìn thấy ảnh của cô trong điện thoại đều cười rất hạnh phúc. Cảm ơn cô đã mang lại niềm vui cho nó!" Bà cụ đi rồi nhưng lại ngoái đầu nói với tôi: "Sau này nếu gặp khó khăn gì có thể đến tìm tôi." Chỉ còn tôi và Hạo Vũ thôi. Anh trong tấm ảnh thờ cười rất rạng rỡ, nhưng lại khiến mắt tôi cay xè. "Chú thật là ngốc! Tại sao không để cháu ở bên chú đến phút cuối cùng? Chú đã nghĩ cháu quá yếu đuối rồi, một nhà họ Trình làm sao mà khóa được cháu chứ?" Tôi thừa nhận mình chỉ đang nói cho sướng miệng thôi. Chưa chắc tôi đã thoát khỏi được sự kiềm tỏa của hào môn. Tôi ngồi bên bia mộ của anh và lẩm bẩm một mình.