🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[KHÔNG ĐEN GỈ] Vòng tay nữ titan hình đồng tiền may mắn phụ kiện trang sức thời trang Mely TT224
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Có lẽ, sự hứng thú nhất thời này của anh dành cho tôi rồi sẽ sớm tan biến thôi, đến lúc đó chúng tôi vẫn có thể tiếp tục làm bạn. Tôi tự tìm cho mình một cái lý do như vậy mới thấy an lòng mà nói: "Chú có thể đối xử tốt với cháu, nhưng phải trong phạm vi cháu cho phép. Ví dụ như cháu ở đây, chú nhất định phải thu tiền thuê nhà." "Được, vậy tôi thu em 100 tệ, có được không?" Giọng anh Trình mang theo niềm vui. Tôi chỉ thấy đau đầu. Đừng nói 100 nhân dân tệ, đến 100 đô la cũng không được! "2000 đi! Tuy hơi ít nhưng đây là giới hạn cháu có thể chi trả được rồi." Nói xong câu này, tôi liền hối hận. Haiz, Tống Hi Văn ơi, bao nhiêu kiến thức phân tích chi phí lợi ích của mày coi như bỏ đi hết rồi! Ở ký túc xá công ty sắp xếp không tốn một xu. Thế mà mày lại vì muốn tác thành cho anh Trình mà bỏ ra 2000 tệ để ở đây! Tôi biết anh không quan tâm đến 2000 tệ này, nhưng tôi thì có. Tôi không muốn mối quan hệ giữa chúng tôi bị biến chất. Ngày hôm sau, anh Trình đã hết sốt, anh đưa tôi đi siêu thị. Anh nhấc đủ loại trái cây trên kệ xếp vào xe đẩy, hoàn toàn không thèm nhìn giá. Tôi định ngăn cản hành vi hào phóng quá mức này, anh lại nói: "Nếu em không thích ăn thì có thể mang đến công ty chia sẻ với đồng nghiệp." Rời khỏi khu trái cây, anh lại đưa tôi đến khu đồ ăn vặt, lại bắt đầu hành vi của một đại gia. Lý do vẫn y như lúc nãy. Tôi đi khu rau củ tươi sống mua rau và thịt. Anh Trình nhìn thấy túi đồ trên tay tôi, vẻ mặt ngạc nhiên: "Em còn biết nấu ăn nữa sao?" Tôi dành cho anh một cái nhìn khinh bỉ. Lúc thanh toán, nhìn con số 1998,6 tệ trên màn hình, tôi chỉ có thể nói: nghèo khó đã hạn chế trí tưởng tượng của tôi. Tôi không có tư cách tranh trả tiền với anh Trình, chỉ lẳng lặng xếp ba túi thực phẩm vào xe đẩy. Trở về căn hộ của anh Trình, tôi bắt đầu sắp xếp đồ đạc. Anh Trình ngồi trên sofa, mở máy tính xách tay bắt đầu xử lý công việc. Tôi bận rộn trong bếp, sợ làm phiền anh nên bảo anh vào phòng sách. Anh nói: "Tôi muốn chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy em, em đừng đuổi tôi đi." Tôi còn biết nói gì nữa? Mặt đỏ bừng, tiếp tục nấu cơm thôi! Khi đèn đường bắt đầu lên, bữa tối đã chuẩn bị xong. Tôi gọi anh Trình lại ăn cơm: "Toàn là món ăn gia đình đơn giản thôi, chú đừng chê nhé!" Anh Trình đặt máy tính xuống, ngồi vào bàn ăn, ánh mắt tràn đầy niềm vui khó tả. "Hi Văn, cảm ơn em! Đã lâu lắm rồi tôi mới được ăn cơm gia đình, tôi thật sự rất thích cảm giác này!" Anh Trình rất ủng hộ, ăn rất nhiều món. Tất nhiên, không phải tôi tự khoe, tay nghề nấu nướng của tôi cũng khá ổn. Ăn xong, anh Trình tự giác ra về. Một mình tôi trong căn nhà rộng thênh thang và yên tĩnh này, bỗng nhiên cảm thấy có chút cô đơn. Khóa tập huấn rất nhẹ nhàng, ngày nào tôi cũng mang một ít trái cây, đồ ăn vặt đến công ty, mối quan hệ với đồng nghiệp cũng khá tốt. Số lần tôi và Trình Hạo Vũ gặp nhau ở công ty không nhiều. Có đôi khi ăn trưa ở căng tin công ty, tôi có thể nhìn thấy bóng dáng anh cách đó vài dãy bàn. Mấy đồng nghiệp ở trụ sở ngồi bên cạnh tôi bắt đầu buôn chuyện. "Trình tổng trước đây toàn ăn trưa một mình trong văn phòng, không biết gần đây bị làm sao mà lại xuống căng tin ăn cơm nhỉ!" "Mọi người có phát hiện không? Trình tổng bây giờ hay cười lắm, trông trẻ ra hẳn luôn ấy!" "Nghe nói anh ấy còn độc thân, không biết người phụ nữ may mắn nào sẽ được gả cho anh ấy đây..." Tôi mỉm cười, không nói gì, tiếp tục ăn sườn. Tối thứ Sáu, anh Trình không phải tăng ca, tôi và anh ăn xong bữa tối, anh đưa tôi về nhà. Tôi thành thục rót trà, anh Trình nói: "Ngày mai chúng ta cùng đi Disneyland nhé!" Tôi dừng động tác trên tay, nghiêng đầu nhìn anh. "Chẳng phải em nói em muốn đi Disneyland sao? Tôi đã mua vé cho ngày mai rồi." Tôi "ồ" một tiếng, tiếp tục rót trà, vẻ mặt không có biểu cảm gì dư thừa, nhưng trong lòng đã bắt đầu hát bài "Hoan Lạc Tụng". Anh Trình bị phản ứng của tôi làm cho ngớ người: "Tôi cứ tưởng em sẽ rất vui..." Lúc này, tôi mới reo hò thật to: "Cháu tất nhiên là rất vui rồi ạ!" Anh Trình vỗ vỗ ngực: "Em đừng có cố ý dọa tôi, tôi không còn trẻ nữa đâu đấy!" Tôi nhìn anh cười, anh cũng nhìn tôi cười. Cảm giác này, nói thế nào nhỉ? Có chút kỳ diệu. Trong Disneyland rất đông người, anh Trình đã mua dịch vụ khách mời ưu tiên, tôi có thể đi lối đi nhanh để chơi các trò chơi. Tôi luôn cười đến mức không khép được miệng, giống như lập tức quay về thời thơ ấu, biến thành một cô bé hay hò hét. Anh Trình giống như một pho tượng Phật, tươi cười đi bên cạnh tôi, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng chụp ảnh cho tôi. Có những bức ảnh chụp bị mờ, có những bức chụp trông tôi rất xấu, nhưng anh nhất quyết không chịu xóa đi. Tôi phản đối, nhưng anh lại nói: "Trong mắt tôi, em không bao giờ xấu cả." Tôi không khỏi có chút thắc mắc: Những người đàn ông có tuổi, từng kết hôn rồi thì miệng ai cũng ngọt xớt thế này sao? Trong cửa hàng đồ lưu niệm, tôi chọn một chiếc túi nhỏ hình LinaBell, tự mình trả tiền. Tôi quay người lại, vừa hay nhìn thấy anh Trình đang cầm một cặp ly sứ đi thanh toán. Chiếc ly Minnie anh cầm trên tay chính là cái tôi vừa mới cầm lên rồi lại đặt xuống. Tôi thích chiếc ly đó, nhưng nó quá đắt, vả lại tôi cũng không tiện mang nó về Bắc Kinh. Anh Trình trả tiền xong, đi đến trước mặt tôi: "Cái này tặng em. Em đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ thấy chiếc ly này rất hợp với em thôi!" Màn đêm buông xuống, công viên giải trí biến thành một thế giới cổ tích lung linh ánh đèn. Chúng tôi đến khu vực chỉ định để chờ xem biểu diễn ánh sáng. Không có ánh mặt trời chiếu rọi, từng cơn gió lạnh thổi qua người khiến tôi hắt xì một cái. Anh Trình đi đến phía sau tôi, mở chiếc áo khoác măng tô đen ra, ôm trọn cả người tôi vào lòng. Lưng tôi áp sát vào lồng ngực ấm áp của anh, một luồng khí ấm tràn lên tim, rồi lan tỏa ra tứ chi, khiến cơ thể tôi ấm dần lên.