🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Phù phép" cho đôi môi căng mọng như ngậm nước với siêu phẩm Romand Juicy Lasting Tint, chất son tint bóng mịn mướt, lên màu chuẩn chỉnh và cực kỳ bền màu cho nàng tự tin tỏa sáng suốt cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Lãnh đạo uống một ngụm cocktail, tránh ánh mắt của tôi: "Vì trông em đúng kiểu lần đầu đến quán bar, mấy tên thanh niên đó là khách quen hay giở trò, tôi không muốn em bị chịu thiệt." Trình Hạo Vũ đã về Thượng Hải, nhưng ngày nào anh cũng nhắn tin WeChat với tôi vài câu. Đến cả chuyện "Thượng Hải hôm nay mưa rồi" cũng phải báo cho tôi biết, tôi nghiêm túc nghi ngờ anh không có bạn bè. Một tháng sau, quản lý Vương thông báo cho tôi rằng trụ sở tập đoàn có đợt tập huấn, đích danh yêu cầu tôi đi, thời gian là một tháng. Quay về chỗ ngồi, tôi lập tức gửi tin nhắn cho Trình Hạo Vũ: Cháu đi tập huấn ở trụ sở là do chú sắp xếp phải không? Mãi lâu sau, anh mới trả lời: Đúng vậy. Có phải em không vui không? Tôi nhìn màn hình điện thoại mà vui sướng điên cuồng: "Không ạ, cháu rất vui, cháu cũng đang muốn đi Disneyland, cảm ơn lãnh đạo!" "Em đừng gọi tôi là lãnh đạo nữa, nếu không tôi sẽ không đi đón em đâu." Ngày tôi đến Thượng Hải, trời đổ mưa. Tôi kéo vali đi ra cổng đón khách, liếc mắt một cái đã thấy Trình Hạo Vũ giữa đám đông. Anh mặc áo khoác măng tô đen, đeo khẩu trang, nhưng đôi mắt sáng lấp lánh đó khiến tôi nhận ra anh ngay lập tức. Anh đi về phía tôi, tự nhiên nhận lấy vali trong tay tôi: "Ngại quá, tôi bị cảm rồi. Chúng ta đi ăn tối trước nhé!" Để không lây cảm sang cho tôi, anh chọn quán lẩu nhỏ ăn riêng từng người. Tôi ăn lẩu cay, anh ăn lẩu thanh đạm. Tôi bị cay đến mức nước mắt giàn giụa, nói: "Chú ốm rồi thì không cần đến đón cháu đâu." Trình Hạo Vũ đưa cho tôi một tờ khăn giấy, cười nói: "Em không cần cảm động thế đâu, dù sao tôi rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm." Tôi uống một ngụm nước mơ: "Đúng rồi, chú gửi địa chỉ ký túc xá công ty sắp xếp cho cháu đi, lát nữa cháu tự bắt xe qua, chú mau về nhà nghỉ ngơi đi ạ!" "Không cần, tôi thuận đường." Nửa tiếng sau, Trình Hạo Vũ đưa tôi đến một căn hộ rộng ít nhất 280 mét vuông, bảo tôi: "Trong thời gian tập huấn em cứ ở đây. Chỗ này rất gần công ty, đi bộ mười phút là đến rồi." Cằm tôi suýt chút nữa rơi xuống đất. "Anh Trình, công ty mình giàu thế cơ ạ?" Anh Trình đeo khẩu trang ho một tiếng: "Đây là nhà của tôi, dù sao để không cũng lãng phí, sẵn tiện cho em mượn ở một tháng." Trong phút chốc, tôi chẳng biết phải nói gì. Tôi vẫn luôn coi anh là một người chú đáng tin cậy, một người bạn có thể tâm sự, và cả sếp của tôi nữa. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc trèo cao vào cành vàng lá ngọc này để diễn một câu chuyện cổ tích lọ lem hóa phượng hoàng. Tôi chưa bao giờ là công chúa, cũng chẳng có nhan sắc tuyệt trần, dựa vào cái gì mà được hoàng tử để mắt tới? Chút tự tri chi minh này tôi luôn có. Suy nghĩ một lát, tôi nói với anh Trình: "Xin lỗi, cháu không thể nhận lòng tốt của chú được. Cháu vẫn nên ở ký túc xá công ty sắp xếp thôi ạ!" Tôi kéo vali định lướt qua người anh. Bỗng nhiên, cả người anh đổ ập về phía tôi... Anh Trình bị sốt, chân tay bủn rủn, ngã vào người tôi. Tôi dùng hết sức bình sinh, cuối cùng cũng dìu được anh lên sofa. Đắp một chiếc khăn lạnh lên trán anh, tôi lập tức chạy đi mua thuốc. Cho anh uống thuốc xong, tôi ngồi trên sofa bắt đầu phân vân. Nếu bây giờ tôi đi, ngộ nhỡ anh có mệnh hệ gì, chắc chủ tịch sẽ liều mạng với tôi mất! Vả lại, anh Trình vẫn luôn đối xử tốt với tôi, tôi không thể lấy oán báo ân được. Ừm, vì công việc, vì giới hạn đạo đức của mình, tôi đều nên ở lại! Tôi tắt đèn, cuộn tròn trên sofa xem điện thoại, xem một hồi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Đợi đến khi tôi mở mắt, nhờ ánh đèn hắt vào từ cửa sổ, tôi thấy anh Trình đang nhìn mình trong bóng tối! "Chú tỉnh rồi ạ!" Tôi vươn vai một cái, đứng dậy bật đèn, rót cho anh ly nước ấm. Anh uống nước xong, tôi đặt tay lên trán anh, nhưng không cảm nhận được gì. Tôi hỏi anh Trình: "Nhà chú có nhiệt kế không?" "Không có." Hết cách rồi, tôi chỉ có thể dùng đến tuyệt chiêu duy nhất của mình thôi. Tôi áp trán mình vào trán anh, nói: "Ừm, hạ sốt rồi." Anh Trình cười: "Em toàn phán đoán người khác có sốt hay không như vậy à?" "Đúng ạ! Tay cháu lạnh quá, sờ không ra được." Tôi chợt nhận ra động tác vừa rồi của mình có chút mập mờ, không khỏi cảm thấy chột dạ. Anh lặng lẽ nhìn tôi, cả hai chúng tôi đều rơi vào im lặng. "Chú không sao rồi, cháu cũng phải đi đây." Tôi đứng dậy, anh cũng đứng dậy theo. Anh nắm lấy cánh tay tôi: "Bây giờ muộn quá rồi, đêm nay em cứ ngủ ở đây đi, tôi đi!" Nói xong, anh bước đi lảo đảo ra phía cửa. Nhìn bóng lưng anh, một góc nào đó trong tim tôi bỗng nhiên sụp đổ. Tôi bước nhanh đến cửa, đóng sầm cánh cửa anh vừa mới mở ra. "Thôi được rồi, đêm nay cháu ở lại chăm sóc chú. Nhưng chúng ta thỏa thuận rồi đấy, ngày mai cháu phải chuyển vào ký túc xá." Anh Trình vệ sinh cá nhân đơn giản, thay đồ ngủ rồi nằm trên giường phòng ngủ chính. Tôi đắp chăn cho anh rồi tắt đèn. Trong bóng tối, vang lên giọng nói yếu ớt trầm đục của anh. "Hi Văn, tôi thích em! Mỗi ngày trở về Thượng Hải, tôi đều không khống chế được mà nhớ đến em. Tôi muốn gặp em, thế là tôi nghĩ ra cách này để em đến Thượng Hải. Em có biết khi nhìn thấy em ở sân bay, tôi đã vui mừng đến nhường nào không? Tôi như lại trở thành chàng thiếu niên mới biết yêu..." Lời tỏ tình đột ngột này khiến tôi có chút luống cuống. Tôi cân nhắc từ ngữ trong đầu, cẩn thận nói: "Anh Trình, chú đừng đối xử tốt với cháu như vậy! Những gì chú muốn, cháu không cho được..." "Tôi không cần gì cả, thật đấy! Tôi chỉ muốn đối xử tốt với em, nhìn thấy em vui là tôi thấy vui rồi. Đừng coi sự yêu thích của tôi dành cho em là gánh nặng, được không? Tất cả đều là tôi tự nguyện, không cần em phải báo đáp gì cả!" Lý trí bảo tôi nên thẳng thừng từ chối anh, nhưng miệng tôi mở ra lại không phát ra được âm thanh nào. Tôi thích anh Trình, nhưng chỉ là sự yêu thích giữa bạn bè với nhau.