🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thưởng thức ngay hạt hướng dương Tân Lộc Phát với đa dạng hương vị từ nguyên vị, vị dừa, óc chó đến caramel và táo đỏ, được đóng gói tiện lợi theo định lượng 50g, 60g hoặc 80g cho bạn thoải mái lựa chọn.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tôi quay đầu, mắt lộ vẻ dò hỏi: "Tư tổng có chuyện gì sao?" Anh ta khẽ ho một tiếng: "Để cảm ơn cô hôm nay đã giúp đỡ, tôi muốn mời cô ăn một bữa tối." "Nói ra rồi! Cuối cùng mình cũng nói ra được rồi!" Tôi cố ý do dự: "Việc này...... không tốt lắm đâu?" Ánh mắt anh ta lập tức tối sầm lại. "Ưm...... bị từ chối rồi...... mất mặt quá đi......" Tôi nén cười: "Tôi là muốn nói, Tư tổng không cần ở bên Đường tiểu thư sao?" Anh ta lập tức lắc đầu: "Không cần." "Ai thèm ở bên cô ta chứ! Tôi chỉ muốn cùng cô ăn một bữa cơm tử tế để cảm ơn thôi mà!" Tôi gật đầu, lộ ra nụ cười: "Vậy thì cảm ơn Tư tổng nhé." Mắt Tư Phi Hàn rõ ràng sáng lên một tia hy vọng. "Cô ta đồng ý rồi! Tốt quá! Đợi đã, mình nên đặt nhà hàng nào đây?" Anh ta vội vàng lấy điện thoại ra, bắt đầu nghiêm túc chọn nhà hàng. Tôi nhìn nghiêng gương mặt anh ta, cảm thấy người đàn ông bị tình tiết truyện khống chế này thực sự rất đáng yêu. Anh ta cuối cùng chọn một nhà hàng đạt chuẩn ba sao Michelin. Môi trường trang nhã, không khí lãng mạn. Có chút giống môi trường hẹn hò của các cặp đôi trẻ. Lúc gọi món, anh ta rất nghiêm túc hỏi thăm khẩu vị của tôi. "Cô ta thích ăn cái gì? Trong lời tiên tri hoàn toàn không nhắc đến mà!" Tôi chủ động gọi vài món, giải vây cho anh ta. Lúc đợi món ăn, chúng tôi tán gẫu về hạng mục hợp tác. Anh ta càng lúc càng kinh ngạc về năng lực chuyên môn của tôi. "Cô ta vậy mà đến cả kỹ thuật tiên phong nhất cũng hiểu rõ! Đây thực sự là Cảnh Vô Song chỉ biết đi dạo phố mua sắm trong lời tiên tri sao?" Tôi cười cười: "Tư tổng rất kinh ngạc sao?" Anh ta gật đầu: "Quả thực có chút." "Không thể nói là có chút! Mà là vô cùng kinh ngạc!" Tôi chỉ cười mà không nói gì. Sau khi món ăn được đưa lên, anh ta ăn rất nghiêm túc. "Ây! Ngon quá! Nhà hàng này chọn đúng rồi!" Tôi nhìn dáng vẻ tận hưởng món ngon của anh ta, đột nhiên nhớ lại trong nguyên tác anh ta chưa bao giờ được ăn một bữa cơm tử tế. Không phải là đang làm việc, thì là đang trên đường đi cứu nữ chính Đường Điềm Điềm. "Tư tổng thường xuyên đến đây sao?" Tôi tùy miệng hỏi. Anh ta lắc đầu: "Lần đầu tiên." "Trước đây đều bận giải quyết rắc rối cho Đường Điềm Điềm rồi, làm gì có thời gian mà ăn uống tử tế được chứ!" Đã hiểu. Nữ chính "vợ yêu" bánh bèo trắng trẻo ngây thơ kiểu cổ điển lúc nào cũng cần nam chính "Long Ngạo Thiên" bá đạo vạn năng đi chùi đít cho. Tôi gật đầu: "Vậy sau này có thể thường xuyên đến." Anh ta nhìn tôi, ánh mắt thâm thúy: "Được." Sau khi ăn xong, anh ta đưa tôi về nhà. Lúc xuống xe, anh ta đột nhiên nói: "Cảnh tiểu thư, ngày mai còn có thể gặp mặt không?" "Mình đang nói cái gì vậy! Trực tiếp quá rồi!" Tôi cười: "Ngày mai không phải ký hợp đồng sao?" Anh ta ngẩn người: "Đúng thế." "Mẹ kiếp! Mất mặt chết đi được! Vậy mà lại quên mất chuyện quan trọng như thế!" Tôi nhìn biểu cảm sắp sụp đổ của anh ta, tâm trạng rất tốt mà xuống xe. "Vậy thì, hẹn gặp lại vào ngày mai, Tư tổng."