🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Kiềm dầu đỉnh cao với phấn phủ Black Magnet CARSLAN, giúp che phủ bóng dầu và chống nước, chống mồ hôi hiệu quả để lớp nền của nàng luôn mịn lì suốt cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Lòng tôi thắt lại, cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn vào ánh mắt lạnh lùng của Bùi Tri Duật đang hướng về phía mình. "Ồ~ ~ sao cháu lại chưa được gặp cha? Chẳng phải nương cháu đã thành thân rồi sao?" Giọng nói của Bùi Tri Duật càng lúc càng dịu dàng, nhưng tôi lại nghe ra sự nguy hiểm cực độ trong những lời trầm thấp đó. Tôi run rẩy cả người, cố gắng ngắt lời đối thoại của họ: "Vân Mộ....…" "Nương cháu là góa phụ, cháu còn chưa ra đời thì cha đã chết rồi! Cháu không có người cha nào khác nữa cả!" Giọng nói ngây thơ non nớt của Vân Mộ vang vọng khắp đại sảnh. Không khí như đông cứng lại. Tôi khẽ ngước mắt lên, Bùi Tri Duật đang nhìn tôi chằm chằm, lồng ngực phập phồng liên hồi, rõ ràng là tức giận lắm rồi. "Mạnh Vãn Đường! Nàng vậy mà đi rêu rao khắp nơi là bản vương đã chết rồi!" Tôi thật sự không cố ý mà. Không, tôi quả thật cố ý, nhưng tôi buộc phải cố ý. Nhưng tôi lại không thể nói ra lý do của lời nói dối này. Tôi lẳng lặng cúi đầu, dứt khoát không nói gì. Sau khi Bùi Tri Duật dỗ dành Vân Mộ ngủ say, hắn ngồi trước bàn lạnh lùng xét hỏi tôi. "Bây giờ từ miệng nàng, bản vương vậy mà không nghe nổi một lời nói thật nữa." Hắn cười nhạt một tiếng, thong thả nhìn tôi. "Nàng còn lời nói dối nào nữa không, biên đi, tiếp tục biên đi." "Nói trước cho nàng hay, ta đã phái người đến khu vực lân cận Dương Thành, mang theo bà đỡ năm xưa đã đỡ đẻ cho nàng, vị đại phu đã khám bệnh cho nàng, cả người thân và bằng hữu của nàng, tất cả đều đưa về kinh thành." "Các người sẽ không có cơ hội tiếp xúc để khớp lời khai, sau khi họ đến, ta sẽ trực tiếp mở phiên tòa xét xử, nàng hãy tự liệu mà làm." "Nếu nàng dám lừa ta một lần nữa, tính mạng của bọn họ....…" Tim tôi thắt lại. Chuyện đã đến nước này, cùng lắm là tôi chết, nhưng không thể liên lụy đến người khác! "Anh đừng nói nữa! Từ đầu đến cuối đều không liên quan đến người khác, anh muốn biết cái gì cứ việc hỏi!" Tôi đánh liều: "Tôi nói là được chứ gì!" Bùi Tri Duật nhếch môi cười: "Lúc này lại có cốt cách rồi đấy." Mặt tôi đỏ bừng, thôi thì đành đánh liều một phen, thu lại dáng vẻ cung kính, lười biếng dựa vào lưng ghế. "Nàng phát hiện mình có thai từ khi nào?" Tôi khựng lại, hắn quá nhạy bén, vừa lên tiếng đã hỏi trúng vấn đề then chốt. "Trước khi anh đi, cái ngày chúng ta cãi nhau ấy." Tôi cay đắng thừa nhận. "Lúc đó nàng đã biết? Tại sao nàng không nói cho ta?" Trong mắt hắn bùng lên ngọn lửa giận, gằn giọng hỏi tôi. "Tôi vốn dĩ cũng do dự, muốn nói với anh, nhưng chưa kịp mở lời thì anh đã bảo tôi làm thiếp của anh." Nghĩ lại ngày hôm đó, trong lòng tôi vẫn còn oán hận. Tiếp cận hắn là để mượn giống, nhưng tôi cũng đã thật sự động lòng. Tôi cũng từng nghĩ, liệu hắn có phải là lương nhân không. "Bùi Tri Duật, ba mẹ con chúng tôi đã nếm đủ cái khổ của sự tranh đấu nơi hậu trạch, lời tôi nói khi đó không phải là lời tức giận." "Cho dù anh là vương gia, tôi cũng sẽ không làm thiếp của anh đâu." Có nói thì phải nói cho rõ ràng. Tôi nén lại cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực, dưới ánh trăng thanh lãnh bên ngoài cửa sổ, tôi kể từng câu từng chữ về những trải nghiệm của chúng tôi. Cùng với những toan tính ban đầu và sự giằng xé sau đó. Sắc mặt Bùi Tri Duật ngày càng khó coi. "Năm xưa tính kế anh là lỗi của tôi." Tôi nhìn hắn đầy chân thành, không hề né tránh ánh mắt của hắn. "Nhưng sự rung động sau đó là thật. Tất nhiên, không muốn theo anh về kinh làm thiếp cũng là thật." "Không chỉ vậy, tôi cũng sẽ không chia sẻ phu quân của mình với bất kỳ người phụ nữ nào khác." "Anh nói tôi điên cũng được, khùng cũng xong. Anh giúp tìm lại Vân Mộ, tôi cảm ơn anh." "Nhưng tôi cũng không muốn có thêm bất kỳ mối liên hệ nào khác với anh." Tôi đứng dậy hành lễ với hắn, nhưng hắn lách người né tránh. "Cho nên nàng nói dối là nàng đã lấy chồng, rồi lại trở thành góa phụ?" Thần sắc Bùi Tri Duật phức tạp, ánh mắt sâu thẳm khó đoán. "Phải. Anh muốn mắng thì cứ mắng đi." Tôi cũng chẳng còn gì là không thể nói nữa. "Tôi không chỉ không chấp nhận được việc chung chồng với người khác, còn không muốn bị nhốt trong hậu trạch, muốn tự do tự tại kinh doanh, không chỉ có vậy, còn không chấp nhận nổi ba cái quy củ rườm rà nữa" Hiện giờ thế gian thái bình, làm một góa phụ mất chồng nuôi con là tốt nhất. "Mọi lời tôi đã nói hết rồi, những chuyện khác hãy để sau này bàn tiếp đi." Tôi biết, thân phận của Vân Mộ bị bại lộ, Bùi Tri Duật nhất định sẽ không dễ dàng buông tay đứa trẻ này. Cho dù hắn buông tay, người trong hoàng cung cũng sẽ không buông tay. Sau này hai mẹ con tôi e là phải ly tán rồi. "Hãy cho tôi được ở bên con thêm chút nữa." Tôi đỏ mắt cầu xin hắn. Nói quá nhiều lời, lúc quay về tôi lại khóc suốt nửa đêm. Đến khi tôi thức dậy thì đã là mặt trời lên cao. Tôi đẩy cửa sổ ra, liếc mắt một cái liền thấy Bùi Tri Duật đang ở trong sân chơi đùa cùng Vân Mộ. Có lẽ là thiên tính phụ tử, chẳng qua mới có một đêm mà hai người họ đã thân thiết đến vậy. Bé trai lớn rồi, chung quy vẫn cần có người cha bên cạnh. Tôi nén lại nỗi buồn trong lòng, nhìn Vân Mộ cười đến đỏ cả mặt. "Nương! Mau xuống đây đi!" Vân Mộ ở dưới nhìn thấy tôi, cười chào tôi. Bùi Tri Duật không ngẩng đầu lên. Tôi biết, hắn chắc chắn đang giận tôi, thậm chí là oán hận tôi, không muốn nhìn tôi nữa rồi. Hắn bây giờ còn cho phép tôi ở bên con thêm chút nữa, tôi đã mãn nguyện lắm rồi. Tôi xuống lầu vào hậu viện, cùng Bùi Tri Duật nhìn Vân Mộ chạy nhảy khắp sân. "Lát nữa ta sẽ đưa nó vào cung, Thái hậu…… nương thân của ta đang lo lắng lắm, đưa đứa trẻ đến gặp một chút." Tôi gượng cười: "Nên như vậy."