🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đánh thức mọi giác quan với xịt thơm Hella Beauty hương nước hoa dịu nhẹ, lưu hương bền bỉ đến 5 giờ đồng hồ mà vẫn cực kỳ an toàn và lành tính cho làn da của các nàng.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Chuyện của nàng ta đã biết rồi, lát nữa nàng đem những bằng chứng có trong tay nộp lên, ta xem qua một chút." Xem qua một chút? Lòng tôi nóng như lửa đốt, sao còn phải đợi nữa? Dọc đường đi đã mất mấy ngày rồi, không biết bây giờ Vân Mộ thế nào. Cũng không biết hiệu suất phá án của người cổ đại này có cao không, còn phải đợi bao lâu nữa? "Đại nhân, không thể sắp xếp người đi tìm đứa trẻ trước sao?" Tôi đi theo sau họ gặng hỏi: "Đại nhân có thể phái người tìm đứa trẻ trước......" "Mạnh thị." Bùi Tri Duật nheo mắt, ngữ khí vô cùng cứng rắn. "Nàng đã phạm quy củ, Thông Chính sứ đại nhân cũng đã phá lệ thụ lý vụ án của nàng, nàng về đợi là được." Sắc mặt tôi trắng bệch, trong lòng phẫn nộ. Đợi? Tôi làm sao còn đợi nổi nữa? Hắn biết cái gì chứ? Vân Mộ còn nhỏ như vậy, nếu thật sự bị bán đi làm luyến đồng...... Hắn cứ nhẹ tênh bảo tôi đợi, sao có thể hiểu được nỗi đau của một người mẹ? Ánh mắt tôi vẩn đỏ, căm hận ngắt lời hắn: "Bùi Tri Duật! Tôi biết anh hận tôi, nhưng chuyện giữa tôi và anh, đừng lôi đứa trẻ vào." "Đợi tôi tìm thấy con, anh muốn tính sổ với tôi thế nào cũng được, lúc này anh đừng ngăn cản tôi cứu con!" Không biết câu nói nào của tôi đã chọc giận hắn. Bùi Tri Duật sa sầm mặt mũi, trong mắt lóe lên ngọn lửa giận dữ. "Mạnh thị, nàng quá đề cao bản thân mình rồi." "Nàng và ta có quan hệ gì, ta có nợ nần gì mà phải tính với nàng?" Hắn nở một nụ cười lạnh, nhìn dáng vẻ nhếch nhác không chịu nổi của tôi, phất tay áo bỏ đi. "Hiện giờ kinh thành có rất nhiều vụ án, giết người phóng hỏa, vụ nào mà chẳng nghiêm trọng hơn vụ mất tích của một đứa trẻ?" "Đã nhận đơn kiện của nàng rồi, nàng cứ đợi đi!" Vị Thông Chính sứ bên cạnh cúi đầu vâng lệnh. Trong lòng tôi kinh hãi, tư thế này của Bùi Tri Duật rõ ràng là có thể chi phối sự sắp xếp của Thông Chính sứ rồi! Hắn muốn trì hoãn vụ án này! Tôi không màng tính toán thân phận của hắn nữa, hoảng sợ nước mắt đầm đìa. "Bùi Tri Duật, vụ án này không thể trì hoãn, anh nhất định phải cứu Vân Mộ!" Thấy bóng dáng cao lớn kia càng đi càng xa, tôi cuống quá hét lên: "Đó là con trai của anh!" "Còn trì hoãn nữa, con trai anh sắp bị bán đi làm luyến đồng rồi!" Như tiếng sét đánh ngang tai. Một câu nói này khiến tất cả mọi người có mặt tại đó đều ngẩn ngơ. Bóng dáng phía xa tức khắc khựng lại tại chỗ. Bùi Tri Duật đột nhiên quay người, sải bước đi về phía tôi, sự kinh ngạc trong mắt không hề che giấu. Không gian yên tĩnh đến lạ kỳ. Gần như có thể nghe thấy tiếng kim rơi. "Nàng vậy mà mang theo con trai ta đi gả cho người khác?" Bùi Tri Duật tức giận túm lấy cánh tay tôi, đau đến mức mặt tôi trắng bệch. "Chuyện đó không quan trọng......." "Sao lại không quan trọng? Nàng sinh con khi nào, nàng gả chồng bao giờ?" "Chuyện đó không quan trọng!" Tôi tức giận đá hắn một cái: "Mau tìm con đi!" Bùi Tri Duật mặt hơi biến sắc, chợt bừng tỉnh, quay sang hét lớn với những người phía sau: "Còn không mau đi tìm!" "Truyền tin ra ngoài, bất kể là quan viên hay quyền quý nào, kẻ nào dám làm hại đến hài nhi của bản vương, đừng trách bản vương ra tay tàn độc!" Một lệnh ban ra, cả kinh thành đều rúng động. Tôi ngây người nhìn Bùi Tri Duật đang lôi đình thịnh nộ. Bản vương? Hắn vậy mà không phải thương nhân, mà là một vương gia? Lòng tôi thầm cảm thấy không ổn, có chút hối hận vì lời nói lỡ miệng vừa rồi. Nếu hắn là thương nhân, tôi còn có thể thử tranh giành quyền nuôi nấng Vân Mộ với hắn. Nếu hắn là vương gia...... Thế thì sau khi Vân Mộ quay về, liệu hắn có cướp mất con của tôi không? "Anh vừa nói...... bản vương?" Tôi nén lại sự hoảng loạn trong lòng, gượng cười: "Có phải anh...... tên thật là Vương?" "Hai người con cũng có rồi, nàng vậy mà không biết thân phận của ngài ấy?" Vị quan viên xa lạ trước đó đầy vẻ kinh ngạc: "Đây là Túc Vương gia của đại triều Đại Tấn chúng ta." Tôi chết lặng tại chỗ, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát. Vị Túc Vương trong truyền thuyết đó....…. tính tình thất thường, bạc tình tàn nhẫn sao? Thấy tôi đầy vẻ kinh hãi, Bùi Tri Duật cười lạnh một tiếng. "Sao nào, giờ biết sợ rồi?" "Lúc ở Dương Thành, lá gan của nàng lớn lắm mà." Tôi run rẩy cúi đầu, ở thời đại này, thiên hoàng quý tộc, đó là kẻ chỉ cần nhíu mày một cái thôi cũng có thể lấy mạng người rồi. "Nàng đi thu dọn lại bản thân trước đi, sẽ sớm có tin tức thôi." "Không cần..." Tôi theo bản năng từ chối. "Chẳng lẽ nàng muốn con nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác này của nàng?" Bùi Tri Duật nhíu chặt mày, nhìn vệt máu trên vạt váy tôi. Tôi lý nhí đáp lời, quay người đi về phía khách điếm, Bùi Tri Duật bỗng dưng hỏi thêm một câu. "Nàng vừa nói, đứa trẻ đó tên là gì?" Bước chân tôi khựng lại, hít một hơi thật sâu, nhỏ giọng trả lời. "…..Vân Mộ." "Đã biết." Giọng nói vốn mang theo hơi lạnh của Bùi Tri Duật bỗng dịu đi vài phần. Tôi quay lưng về phía hắn, tuyệt vọng nhắm mắt lại. Hắn chắc chắn là đoán ra rồi. Tuế duật vân mộ, nhật nguyệt kỳ trừ. Khi tôi sinh con, vừa vặn vào dịp cuối năm, đứa trẻ sinh ra trông rất giống Bùi Tri Duật. Tôi bỗng nhiên nhớ tới câu nói này. Thời gian trôi đi, năm tháng chẳng đợi người. Phải trân trọng tất cả trước mắt. Tên của đứa trẻ này bắt nguồn từ chữ Duật trong tên của Bùi Tri Duật.